Chương 20: Chiều hư

Kiến Nhất, Từ Tuấn Vỹ và Lý Nhược cùng đứng trên bậc thang trước cửa hàng tạp hóa trong khu huấn luyện nhìn xuống sân luyện tập.

Biểu cảm Kiến Nhất lộ rõ sự lo lắng, ánh mắt dõi theo Vu Yên Nhi đang chạy dưới sân không rời một giây. Anh cứ nghĩ đưa Vu Yên Nhi về bên cạnh sẽ có thể để cô sống vui vẻ hạnh phúc, nhưng mọi chuyện đi lệch với dự tính của anh.

Từ bé Kiến Nhất luôn bị Vu Yên Nhi bám theo, cô lúc nào cũng nói líu lo không ngừng bên tai anh, nhưng kể từ khi Vu Yên Nhi sang Úc, tính tình cô thay đổi rất nhiều, không còn cười nói nhiều như trước, đôi mắt dần mang theo nỗi buồn khó thấu.

Ở Úc, bố mẹ Vu luôn bận rộn mà quên mất cô, tiếp đó là ly thân. Vu Yên Nhi sinh ra đã là một người sống tình cảm, được nuông chiều từ chút một, gặp phải biến cố chỉ biết nghĩ đến tự tử vì không chịu nổi đả kích.

Có thể trong mắt người khác, tính tình Vu Yên Nhi không tốt. Trong mắt Kiến Nhất, Vu Yên Nhi đôi khi quậy phá nhưng luôn ngoan ngoãn không bao giờ cãi tay đôi với anh. Anh biết điều cô cần là hành động quan tâm từ những người cô yêu thương, không phải là những lời nói mĩ miều thoáng qua.

Vì Vu Yên Nhi chịu nhiều thiệt thòi về tình cảm gia đình, Kiến Nhất muốn mang tất cả tình yêu mình có cho cô. Anh không muốn cô buồn, không muốn cô phải tủi thân, vậy nên anh đều không nỡ lòng trách mắng.

Mọi thứ về Vu Yên Nhi, Kiến Nhất đều biết, đều hiểu, càng rõ về con người cô, anh lại càng thương cô sâu đậm.

Bố mẹ anh cũng từng nói khi Kiến Nhất được sinh ra, mẹ Vu vẫn còn đang mang thai cô. Khi mẹ Vu đến gần, anh liền cười thành tiếng, vậy nên họ đặt tên cho anh là Kiến Nhất trong câu "Nhất kiến chung tình", họ hy vọng khi anh biết suy nghĩ về chuyện tình cảm, anh sẽ thương Vu Yên Nhi đầu tiên và mãi mãi về sau.

Lần đầu Kiến Nhất gặp Vu Yên Nhi khi cô còn trong bụng mẹ, một đứa trẻ sơ sinh như anh đã thích cô.

Dù là trước đây hay hiện tại, Vu Yên Nhi vẫn là cô gái ngọt ngào mà Kiến Nhất đem lòng say đắm.

Biểu hiện của Kiến Nhất đối với Vu Yên Nhi luôn là sự quan tâm không giới hạn, Lý Nhược đứng bên cạnh anh trong lòng dâng lên cơn đau khôn xiết, miễn cưỡng ngắt ngang suy nghĩ của anh: "Kiến Nhất, xin lỗi, mình không thể giúp Yên Nhi"

Kiến Nhất thoát khỏi suy nghĩ trở về thực tại, anh mỉm cười lịch sự đáp: "Chuyện Nhi Nhi gây ra, cô ấy sẽ có trách nhiệm, nếu cô ấy không thể, tôi sẽ làm thay"

Thừa biết trong lòng Kiến Nhất, Vu Yên Nhi vô cùng quan trọng, Lý Nhược lại mù quáng đâm đầu vào không nỡ buông tay rồi tự mình ôm lấy buồn bã, hai tay nắm chặt vạt áo chịu đựng cơn đau này.

"Kiến Nhất, mày thật sự muốn chiều hư Yên Nhi à? Tao nghĩ đó không phải cách hay để thể hiện tình cảm của mày đâu" Từ Tuấn Vỹ ngồi ở bậc thang, cùng là con trai nhưng anh không ủng hộ cách Kiến Nhất đối xử với người yêu.

"Yên Nhi không giống như mày thấy"

Một câu nói của Kiến Nhất cũng đủ để người khác biết, anh hiểu cô nhiều đến nhường nào. Bất kỳ ai cũng sẽ không bao giờ biết rằng, sâu tận đáy lòng Kiến Nhất luôn mang theo sự ray rứt vĩnh viễn không thể nguôi ngoai.

Vào mùa hè cả hai lên bảy, hai gia đình Kiến Nhất và Vu Yên Nhi cùng về quê chơi, nơi đó là nhà ông bà anh nằm trên một ngọn núi, xung quanh đều là cây cối xanh ươm.

Ngày hôm đó, Kiến Nhất ngồi ở bàn ghế ngay hiên nhà đọc sách, Vu Yên Nhi cầm con dế được gấp bằng lá tre đến nài nỉ anh: “Kiến Nhất, chúng ta đi chơi đi”

Kiến Nhất cau có khó chịu quay mặt đi, chỉ chăm chăm đọc sách, hắng giọng từ chối: “Không đi”

Vu Yên Nhi không bỏ cuộc, nghịch ngợm giật lấy sách anh giấu sau lưng mình, ép anh phải làm theo ý cô: “Nếu cậu không đi chơi cùng mình, mình không trả sách cho cậu đâu”

Với một đứa trẻ hiếu học như Kiến Nhất lúc đó, mỗi quyển sách kiến thức của anh quý giá như tiền mừng tuổi của những đứa trẻ khác. Kiến Nhất của khi đó cũng không thích Vu Yên Nhi do cô quá ham chơi và lắm lời, thêm việc tự ý cướp sách của anh, anh giận dữ lớn tiếng với cô: “Trả đây, cậu phiền quá!”

Biểu cảm Vu Yên Nhi ngỡ ngàng, gương mặt ngây ngô liền trở nên nhỏ bé đáng thương, cô trả sách lại cho anh, đôi mắt rướm lệ quay lưng đi trong ủy khuất.

Nhìn bóng lưng buồn bã cúi đầu của Vu Yên Nhi dần xa khỏi tầm mắt, Kiến Nhất lần đầu cảm nhận được sự hối hận, lần đầu tiên anh cảm giác thương một người không giống như những gì mà bố mẹ đã dạy anh cách đối xử với người khác, khi ấy anh chỉ mới bảy tuổi.

Vu Yên Nhi rời đi không lâu thì trời đổ mưa, mãi đến khi trời mưa dứt thì trời đã sập tối cô vẫn chưa trở về nhà. Qua một lúc có người cùng xóm hốt hoảng chạy sang báo Vu Yên Nhi trượt chân ngã xuống vách núi đã được đưa đến trạm y tế xã, Kiến Nhất không nói lời nào theo người lớn đến chổ cô.

Nhìn Vu Yên Nhi từ mặt mày đến tay chân đều trầy trụa, bác sĩ sơ cứu cô cũng không hề có bất kỳ phản ứng nào, tâm mắt luôn dừng ở một điểm, bố mẹ anh hay bố mẹ cô lên tiếng hỏi cô đều không trả lời.

Cho đến khi Kiến Nhất gọi hai tiếng “Nhi Nhi”, Vu Yên Nhi lập tức òa khóc. Chính từ giây phút đó, Kiến Nhất không cho phép bản thân được tổn thương Vu Yên Nhi một lần nào nữa, chữ “Phiền” cũng không bao giờ được nói với cô, lớn tiếng với cô lại càng không.

Mọi thứ dần thay đổi theo thời gian, sự kiên nhẫn và dịu dàng của Kiến Nhất dành cho Vu Yên Nhi cũng dần lớn lên, tình cảm vô tư ngày nào trở nên nghiêm túc, anh vẫn luôn nuông chiều yêu thương cô vô điều kiện.

Buổi tối trời mát mẻ, trong lúc chạy thực hiện hình phạt, Hải Lý nhớ đến lúc được can khi đánh nhau, cô cảm thấy Kiến Nhất dường như không hề nổi nóng với Vu Yên Nhi nhưng cô lại phản ứng trông rất dữ dội. Nghĩ đến, Hải Lý tò mò hỏi: "Yên Nhi, lúc ở phòng nghỉ, mình thấy Kiến Nhất đâu có lớn tiếng với cậu, sao cậu lại nói cậu ấy lớn tiếng?"

"Giọng anh ấy lớn hơn bình thường dù chỉ chút xíu cũng là lớn tiếng"

"Nói vậy, trước giờ Kiến Nhất ít khi lớn tiếng hay tức giận với cậu lắm à?"

Vu Yên Nhi gật gù: “Hầu như là vậy” Nhớ đến lúc nãy trong lòng cô liền bực bội, không vui nói: “Dù mình làm sai, anh ấy cũng không bao giờ mắng"

"Mình nghe Tuấn Vỹ nói Kiến Nhất cưng Yên Nhi lắm, giờ thì mình đã tin rồi" Mạc Nhiên Nhiên trước đó từng nghe qua, khó tin nhất là trên đời này lại tồn tại một người con trai quá mức hoàn hảo như Kiến Nhất.

Hải Lý nghe nói, cô liền ghen tỵ ngước mặt lên trời hét lên: "Ông trời ơi, xin cho con một bản sao của Kiến Nhất"

Vu Yên Nhi và Mạc Nhiên Nhiên bật cười thành tiếng, cứ cười nói rất nhanh hoàn thành mười vòng sân.

Chạy xong, nhóm người Dư An Ny ngồi nghỉ ở phía xa. Vu Yên Nhi, Mạc Nhiên Nhiên và Hải Lý nằm luôn xuống nền đất cát mịn dưới chân.

Bầu trời rộng lớn đầy sao, trăng rằm to tròn cực kỳ sáng, khóe mi Vu Yên Nhi chảy dài nước mắt, cô nhớ bố mẹ, nhớ khoảng thời gian từng rất vui vẻ bên nhau.

"Yên Nh... cậu sao vậy?" Mạc Nhiên Nhiên quay qua thấy Vu Yên Nhi rơi nước mắt, cô ngạc nhiên bối rối.

Nghe thấy giọng Mạc Nhiên Nhiên hốt hoảng, Hải Lý cũng quay qua hoang mang nhìn Vu Yên Nhi: "Yên Nhi, có chuyện gì, sao cậu lại khóc?"

Hai cổ tay Vu Yên Nhi bị nắm lấy, một lực mạnh kéo cô ngồi dậy nhào vòng một vòng tay quen thuộc, cô không kiềm được cảm xúc bật khóc nức nở.

Từ Tuấn Vỹ ngồi xuống đỡ Mạc Nhiên Nhiên ngồi dậy, Hải Lý cũng nhanh chóng ngồi lên, cả ba im lặng dõi theo một Vu Yên Nhi yếu đuối chưa từng xuất hiện trước đó.

Kiến Nhất quỳ một chân trên cát, ôm Vu Yên Nhi đang khóc trong lòng, vòng tay siết chặt chưa một giây nới lỏng.

Hot

Comments

Kiều Oanh

Kiều Oanh

Khóc theo chị luôn😢

2024-04-03

2

LyLy

LyLy

thật sự đọc lần thứ n rồi mà đến đoạn này vẫn khóc theo nu9, phải chăng nhập tâm quá

2023-06-19

6

Diễm Trinh

Diễm Trinh

rất hay

2022-05-02

7

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Nhìn em, anh có đau lòng không?
2 Chương 2: Không thể trách
3 Chương 3: Chúng ta lớn rồi, tình yêu vẫn không đổi
4 Chương 4: Cơn thịnh nộ bất ngờ
5 Chương 5: Về bên anh
6 Chương 6: Khởi đầu công cuộc giữ người
7 Chương 7: Ra mắt tập thể
8 Chương 8: Nói lời ngọt ngào
9 Chương 9: Vị hôn thê bí ẩn
10 Chương 10: Xác nhận
11 Chương 11: Ẩu đả
12 Chương 12: Dùng mối quan hệ chống lưng
13 Chương 13: Công khai thân phận
14 Chương 14: Người chiến thắng
15 Chương 15: Hoa có chủ
16 Chương 16: Chủ quyền
17 Chương 17: Ngưng lớn
18 Chương 18: Tình đơn phương
19 Chương 19: Lần nữa ẩu đả
20 Chương 20: Chiều hư
21 Chương 21: Yêu từ những điều nhỏ nhặt
22 Chương 22: Tiến một bước, lùi một bước
23 Chương 23: Chuyện thực tế
24 Chương 24: Càng cố chấp, càng đau khổ
25 Chương 25: Tình bạn
26 Chương 26: Nổi tiếng hay tai tiếng?
27 Chương 27: Chân ái
28 Chương 28: Mối tình đẹp nhất
29 Chương 29: Cẩn thận người thứ ba
30 Chương 30: Một nụ hôn đáng giá bao nhiêu?
31 Chương 31: Bình yên giữa ngày hạ
32 Chương 32: Kẻ thất bại vẫn là kẻ thất bại
33 Chương 33: Tình địch vây quanh
34 Chương 34: Càng đắt giá, càng nhiều người muốn sở hữu
35 Chương 35: Báo hiệu
36 Chương 36: Tất cả vì em
37 Chương 37: Hiểu từng nấc
38 Chương 38: Diễn viên giỏi
39 Chương 39: Tiếp mọi thể loại "kẻ thứ ba"
40 Chương 40: Một mũi tên trúng hai con nhạn
41 Chương 41: Thắng đậm
42 Chương 42: Kẻ mặt dày
43 Chương 43: Chuyện thắng thua
44 Chương 44: Bớt phí công
45 Chương 45: Ngày đầu đi học đã không yên
46 Chương 46: Nổi loạn
47 Chương 47: Ra tay
48 Chương 48: Thăm dò
49 Chương 49: Thách thức
50 Chương 50: Có dấu hiệu
51 Chương 51: Dần lộ mặt
52 Chương 52: Khai chiến
53 Chương 53: Cuộc chiến đẫm máu
54 Chương 54: Ông xã, em sai rồi
55 Chương 55: Nỗi lòng
56 Chương 56: Không tốt lắm
57 Chương 57: Thêm trò vui
58 Chương 58: Nắm thóp
59 Chương 59: Phiền phức
60 Chương 60: Tình yêu của chúng ta
61 Chương 61: Không ai xen vào được
62 Chương 62: Được chiều hư đến mức nào?
63 Chương 63: Thầy Kiến
64 Chương 64: "Chuyện người lớn"
65 Chương 65: Núi này cao có núi khác cao hơn
66 Chương 66: Sự cố
67 Chương 67: Không rời
68 Chương 68: Đúng lúc, đúng người
69 Chương 69: Tất cả đều có thể
70 Chương 70: Ngoại tình
71 Chương 71: Sự thật phía sau
72 Chương 72: "Tình địch" tìm đến nơi
73 Chương 73: Anh không tin em
74 Chương 74: Bày tỏ
75 Chương 75: Anh còn tưởng...
76 Chương 76: Tận hưởng sự nguy hiểm
77 Chương 77: Mọi thứ đều có nguyên do
78 Chương 78: Đổi người
79 Chương 79: Vạch rõ ranh giới
80 Chương 80: Chờ đợi cơ hội
81 Chương 81: Kế hoạch đáng chờ đợi
82 Chương 82: Thú nhận
83 Chương 83: Vạch mặt
84 Chương 84: Sau cơn mưa
85 Chương 85: Rồi cũng sẽ trải qua
86 Chương 86: Thuần khiết như bông hoa tuyết trắng
87 Chương 87: Tàn kịch
88 Chương 88: Người chiến thắng
89 Chương 89: Một lần nói rõ
90 Chương 90: Gặp nguy hiểm
91 Chương 91: Cái kết của kẻ hành động không suy nghĩ
92 Chương 92: Hai ý nghĩ
93 Chương 93: Kẻ tốt, người xấu
94 Chương 94: Kẻ đáng thương
95 Chương 95: Nguyện vọng lớn lao
96 Chương 96: Quá nguy hiểm
97 Chương 97: Mắc tội
98 Chương 98: Em không còn là trẻ con
99 Chương 99: Một nụ hôn thay ngàn cảm xúc
100 Chương 100: Tương lai rộng mở
101 Chương 101: Em là ánh nắng đời anh
102 Chương 102: Chỉ có một lý do duy nhất
103 Chương 103: Tặng em một hôn lễ, trao em một cuộc đời
104 Ngoại truyện 1: Mật ong không ngọt bằng anh
105 Ngoại truyện 2: Mọi thứ rồi sẽ thay đổi
106 Bạn có một tin nhắn mới
Chapter

Updated 106 Episodes

1
Chương 1: Nhìn em, anh có đau lòng không?
2
Chương 2: Không thể trách
3
Chương 3: Chúng ta lớn rồi, tình yêu vẫn không đổi
4
Chương 4: Cơn thịnh nộ bất ngờ
5
Chương 5: Về bên anh
6
Chương 6: Khởi đầu công cuộc giữ người
7
Chương 7: Ra mắt tập thể
8
Chương 8: Nói lời ngọt ngào
9
Chương 9: Vị hôn thê bí ẩn
10
Chương 10: Xác nhận
11
Chương 11: Ẩu đả
12
Chương 12: Dùng mối quan hệ chống lưng
13
Chương 13: Công khai thân phận
14
Chương 14: Người chiến thắng
15
Chương 15: Hoa có chủ
16
Chương 16: Chủ quyền
17
Chương 17: Ngưng lớn
18
Chương 18: Tình đơn phương
19
Chương 19: Lần nữa ẩu đả
20
Chương 20: Chiều hư
21
Chương 21: Yêu từ những điều nhỏ nhặt
22
Chương 22: Tiến một bước, lùi một bước
23
Chương 23: Chuyện thực tế
24
Chương 24: Càng cố chấp, càng đau khổ
25
Chương 25: Tình bạn
26
Chương 26: Nổi tiếng hay tai tiếng?
27
Chương 27: Chân ái
28
Chương 28: Mối tình đẹp nhất
29
Chương 29: Cẩn thận người thứ ba
30
Chương 30: Một nụ hôn đáng giá bao nhiêu?
31
Chương 31: Bình yên giữa ngày hạ
32
Chương 32: Kẻ thất bại vẫn là kẻ thất bại
33
Chương 33: Tình địch vây quanh
34
Chương 34: Càng đắt giá, càng nhiều người muốn sở hữu
35
Chương 35: Báo hiệu
36
Chương 36: Tất cả vì em
37
Chương 37: Hiểu từng nấc
38
Chương 38: Diễn viên giỏi
39
Chương 39: Tiếp mọi thể loại "kẻ thứ ba"
40
Chương 40: Một mũi tên trúng hai con nhạn
41
Chương 41: Thắng đậm
42
Chương 42: Kẻ mặt dày
43
Chương 43: Chuyện thắng thua
44
Chương 44: Bớt phí công
45
Chương 45: Ngày đầu đi học đã không yên
46
Chương 46: Nổi loạn
47
Chương 47: Ra tay
48
Chương 48: Thăm dò
49
Chương 49: Thách thức
50
Chương 50: Có dấu hiệu
51
Chương 51: Dần lộ mặt
52
Chương 52: Khai chiến
53
Chương 53: Cuộc chiến đẫm máu
54
Chương 54: Ông xã, em sai rồi
55
Chương 55: Nỗi lòng
56
Chương 56: Không tốt lắm
57
Chương 57: Thêm trò vui
58
Chương 58: Nắm thóp
59
Chương 59: Phiền phức
60
Chương 60: Tình yêu của chúng ta
61
Chương 61: Không ai xen vào được
62
Chương 62: Được chiều hư đến mức nào?
63
Chương 63: Thầy Kiến
64
Chương 64: "Chuyện người lớn"
65
Chương 65: Núi này cao có núi khác cao hơn
66
Chương 66: Sự cố
67
Chương 67: Không rời
68
Chương 68: Đúng lúc, đúng người
69
Chương 69: Tất cả đều có thể
70
Chương 70: Ngoại tình
71
Chương 71: Sự thật phía sau
72
Chương 72: "Tình địch" tìm đến nơi
73
Chương 73: Anh không tin em
74
Chương 74: Bày tỏ
75
Chương 75: Anh còn tưởng...
76
Chương 76: Tận hưởng sự nguy hiểm
77
Chương 77: Mọi thứ đều có nguyên do
78
Chương 78: Đổi người
79
Chương 79: Vạch rõ ranh giới
80
Chương 80: Chờ đợi cơ hội
81
Chương 81: Kế hoạch đáng chờ đợi
82
Chương 82: Thú nhận
83
Chương 83: Vạch mặt
84
Chương 84: Sau cơn mưa
85
Chương 85: Rồi cũng sẽ trải qua
86
Chương 86: Thuần khiết như bông hoa tuyết trắng
87
Chương 87: Tàn kịch
88
Chương 88: Người chiến thắng
89
Chương 89: Một lần nói rõ
90
Chương 90: Gặp nguy hiểm
91
Chương 91: Cái kết của kẻ hành động không suy nghĩ
92
Chương 92: Hai ý nghĩ
93
Chương 93: Kẻ tốt, người xấu
94
Chương 94: Kẻ đáng thương
95
Chương 95: Nguyện vọng lớn lao
96
Chương 96: Quá nguy hiểm
97
Chương 97: Mắc tội
98
Chương 98: Em không còn là trẻ con
99
Chương 99: Một nụ hôn thay ngàn cảm xúc
100
Chương 100: Tương lai rộng mở
101
Chương 101: Em là ánh nắng đời anh
102
Chương 102: Chỉ có một lý do duy nhất
103
Chương 103: Tặng em một hôn lễ, trao em một cuộc đời
104
Ngoại truyện 1: Mật ong không ngọt bằng anh
105
Ngoại truyện 2: Mọi thứ rồi sẽ thay đổi
106
Bạn có một tin nhắn mới

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play