Chương 5: Cảm ơn huynh

Dương Thanh Trúc làm như không thấy hắn siết giỏ trên trên lưng đi thẳng về phía trước. Trịnh Tần ở trên núi có lẽ trùng hợp thôi, chắc là đi săn thôi mà dù sao người ta cũng là thợ săn.

Cậu tự an ủi mình như vậy đó. Nhưng càng đi tới gần rừng trúc tiếng bước chân theo sau vẫn chưa biến mất, thậm trí còn có xu hướng gần hơn. Dương Thanh Trúc hít một hơi rồi xoay người lại. Quả nhiên thấy người đi theo sau mình.

Trịnh Tấn bị cậu làm cho giật mình, có chút cứng đờ nhìn cậu. Hắn chưa làm gì hết, chưa đụng gì hết, vẫn còn cách cậu 4 bước chân đó.

“Ngươi đi đào măng?”

Dương Thanh Trúc hỏi một câu không đầu không đuôi, nhưng Trịnh Tấn vẫn thành thật gật đầu. Thấy vậy ca nhi hừ một tiếng rồi quay đầu bỏ đi. Trịnh Tấn ngơ ngác, hắn đã làm gì đâu? Chẳng nhẽ vẫn tức giận chuyện hồi sáng? Xem ra thực sự là Trúc ca nhi rồi chỉ là tính nết có phần thay đổi thôi. Nhớ dai như vậy thì chỉ có thể là cậu thôi.

Trịnh Tấn biết Dương Thanh Trúc không thích mình nên vào đến rừng trúc liền rẽ hướng khác cậu. Tuy nhiên vẫn giữ khoảng cách không quá xa, dù sao cũng là đệ đệ của Dương Trường Phong vẫn nên để mắt đến.

Dương Thanh Trúc bên kia nhìn quanh không thấy người kia theo mình liền thôi không sinh khí tập trung tìm măng.

Cậu tím được một khóm trúc khá lớn bên dưới lú nhú mấy búp măng non. Phần lớn vẫn ở trong đất chỉ mới nhú ra một đoạn chừng ngón tay.

Dương Thanh Trúc đặt giỏ tre xuống lấy cái xẻng nhỏ ra bắt đầu đào. Măng không quá lớn hai ba nhát liền đào xong.

Cậu tiếp tục chuyển mục tiêu sang những búp măng khác. Lần lượt đào từng cây một. Trận mưa lớn hôm kia vừa qua, nên nấm mọc lên rất nhiều. Dương Thanh Trúc tranh thủ khi đào kha khá rồi liền hái chỗ nấm này. Có nấm mối, nấm rơm, nấm tai bèo. Hái về tối nay làm một bữa thịnh soạn cho cha nương và đại ca. Không hết còn có thể phơi khô dùng dần nữa.

Dương Thanh Trúc nghĩ đã thấy thích hăng say mà hái. Nấm mối đặc biệt nhiều cứ như vô tận vậy. Dương Thanh Trúc không nghĩ nhiều chỉ cảm thấy hái thêm nhiều một chút người trong nhà sẽ ăn được nhiều hơn nên càng ra sức mà hái.

Đến khi đầy giỏ tre trên lưng Dương Thanh Trúc mới dừng lại. Cậu theo thói quen sờ tay áo, muốn lấy khăn tay nhưng lại trống không. Dương Thanh Trúc giật mình tìm kĩ lại, thậm trí còn đi lại mấy lượt nhưng vẫn không thấy gì. Khăn tay của cậu đâu mất rồi? Dương Thanh Trúc ủ rũ, đó là chiếc khăn cậu thích nhất mà. Rơi đâu rồi a.

Dương Thanh Trúc tìm không thấy chỉ đành chấp nhận khả năng đã làm mất. Thôi thì về làm cái khác vậy.

Lúc này cậu mới để ý khung cảnh xung quanh có phần lạ lẫm. Đây không phải lần đầu Dương Thanh Trúc vào rừng trúc nhưng những lần trước đều có người đi cùng vả lại cậu cũng chưa từng tự mình đi vào sâu như vậy. Hiện tại xung quanh nhìn đâu cũng như nhau căn bản không phân biệt nổi hướng nào với hướng nào. Trong lòng cậu bắt đầu có chút hoảng.

Cùng thời điểm Trịnh Tấn thấy măng đào đủ rồi bèn dứt khoát trở về, lột vỏ một nửa để nhà dùng phần còn lại ngày mai đưa đến tửu lầu cho Dương Trường Phong.

Nghĩ tới huynh đệ bước chân Trịnh Tấn hơi khựng lại, hắn quay lại nhìn về phía rừng trúc. Hình như Trúc ca nhi vẫn chưa quay lại, sẽ không sảy ra chuyện gì chứ?

Trịnh Tấn hơi chần chứ, tuy tính cách có phần đỏng đảnh kiểu kì nhưng cậu vẫn biết phân biệt tốt xấu hẳn là sẽ không đi qua sâu đâu. Thôi thì hắn cứ làm việc của mình trước nếu lát nữa vẫn không thấy người trở lại liền vào xem thử.

Trịnh Tấn mang măng về ngồi ở sân bắt đầu lột vỏ. Tướng Quân sau khi từ sông trở về núi đã chạy đi chơi rồi. Mấy hôm trước nó cùng hắn ăn bờ ngủ bụi trong núi săn được hai con nai trưởng thành, có thể nói là thu hoạch lớn. Phần lớn con mồi Trịnh Tấn sẽ mang đến tửu lầu nếu đã đủ hắn sẽ bán cho những nơi khác, vì là cùng góp vốn nên hàng tháng lợi nhuận sẽ là hắn cùng Dương Trường Phong chia đôi.

Trịnh Tấn ngồi một thoáng là lột xong vỏ măng, đem ngâm nước để không bị đen. Số còn lại mai sẽ đưa lên tửu lầu thì hắn cất gọn lại vào giỏ.

Dương Thanh Trúc vẫn chưa trở lại, từ rừng trúc xuống núi sẽ đi qua nhà hắn, nhưng Trịnh Tấn để ý nãy giờ vẫn không thấy người. Sắc trời không còn trong xanh nữa ngược lại hơi âm u.

Vẫn là không yên tâm, Trịnh Tấn khoác sẵn áo tơi đội nón tre cầm theo dù giấy, khoá cửa nhà lại xong liền quay lại hướng rừng trúc mà đi.

Dương Thanh Trúc lúc này đang ngồi dưới tán lá cọ. Quần áo vốn sạch sẽ ban đầu giờ đã dính bụi đất. Trên mặt cũng có vết lem. Khi nãy loanh quanh tìm đường xui rủi trượt chân té một cái, kết quả giỏ măng lăn xuống sườn đá mà bản thân cậu thì trật chân luôn rồi. Mắt cá chân sưng một cục lớn, đau muốn chết.

Cậu thử cử động liền nhận lại một cơn đau điếng người. Trông mắt nhìn theo giỏ tre, măng vương vãi trên đất còn nấm thì không biết nữa. Nấm cậu gói trong lá không biết có bị dập nát không.

Dương Thanh Trúc nhìn rừng núi xung quanh từ bỏ việc tự mình đi ra, thôi thì cố gắng chống chọi đợi đại ca tới vậy. Cha nương không thấy cậu về hẳn là sẽ đi tìm thôi. Chỉ là không biết phải mất bao lâu nữa.

*Lộp bộp!*

Dương Thanh Trúc giật mình nhìn lên, trời âm u mưa bắt đầu rơi. Cậu vội co chân ngồi gọn lại sát vào gốc cây cọ. May mà cây này lá lớn có thể thể che chắn phần nào. Nhìn mưa rơi có xu hướng ngày càng nặng hạt Dương Thanh Trúc trong lòng thấp thỏm. Gió cũng nổi lên lá cọ cũng sắp không che nổi nữa, nước mưa hắt ướt một bên áo Dương Thanh Trúc, cậu chỉ đành nhích về bên kia nhiều hơn nhưng chẳng đỡ được bao nhiêu.

Cậu có chút tủi thân, đời trước sống cũng không ít khổ nhưng khi trọng sinh trải qua những ngày tốt đẹp lần nữa, Dương Thanh Trúc dĩ nhiên không muốn nếm trải lại cảm giác khổ sở rồi.

"Trúc ca nhi."

Dương Thanh Trúc giật mình, ngẩng lên liền thấy một bóng dáng cao lớn quen thuộc. Cậu ngẩn ra môi mấp máy.

"Trịnh....Trịnh đại ca."

Trịnh Tấn nhìn tiểu ca nhi ngồi co do dưới mưa, y phục còn dính đầy bùn đất có chút đáng thương. Người này trước giờ luôn thích sạch sẽ, thích làm đẹp còn thích giữ hình tượng ấy vậy mà giờ lại chật vật, đáng thương như chó chỏ mắc mưa chắc là ăn không ít khổ rồi.

"Làm gì cũng không biết nghĩ vậy? Chạy vào sâu như thế làm gì? Măng ngoài kia không đủ ngươi đào sao? Có biết trong núi nguy hiểm như nào không? Ngươi mà sảy ra chuyện bá phụ, bá mẫu, đại ca người ở nhà sẽ thế nào đây?"

Trịnh Tấn quả thực có chút giận, hắn biết cậu đã lớn có thể suy nghĩ phân biệt đúng sai nhưng sao lại quên người này vẫn chưa dứt hoàn toàn cái nết trẻ con ham vui vậy chứ? Lúc trời bắt đầu mưa lớn, mà người thì mãi không thấy càng đi lại càng vào sâu trong núi lòng Trịnh Tấn đã như lò đốt rồi. May là còn tự biết tìm chỗ trú mưa.

Dương Thanh Trúc nhìn thấy hắn, trong lòng vui mừng biết bao ai ngờ chưa kịp mở miệng đã bị mắng một trận. Dồn nén nãy giờ trào dâng. Có phải cậu cố tình đâu chứ? Chỉ là muốn hái nhiều chút thôi mà. Khoé mắt Dương Thanh Trúc đỏ lên cậu trừng lại Trịnh Tấn giọng còn nghẹn ngào.

"Ta cũng có muốn đâu! Huynh nghĩ ta muốn bị lạc như này lắm à? Ta cũng sợ lắm chứ bộ, còn bị ngã nữa, đau muốn chết."

Trịnh Tấn không ngờ cậu lại khóc, hắn ngập ngừng, có lẽ đã nặng lời rồi. Nhìn tiểu ca nhi mặt mũi lâm lem đang lấy tay quẹt nước mắt khiến đất bám trên mặt càng lem nhiều hơn. Ánh mắt vẫn hung hăng nhìn hắn. Thôi được rồi dù sao vẫn chỉ là đứa nhóc, nếu tính tuổi linh hồn hắn một kẻ đã 40 tuổi nên hy vọng gì với nhóc con 15 tuổi này chứ? Cũng chỉ là một đứa nhỏ mới cấp 2 mà hắn thì thừa sức đẻ được cậu. Trịnh Tấn à bao dung nào.

"Bị ngã?"

Trịnh Tấn nhìn mắt cá chân cậu, sưng to như vậy e là bị trật rồi. Hắn mở ô giấy đưa cậu cầm rồi cởi áo tơi trên người trùm lên người ca nhi.

Thấy hành động của hắn, Dương Thanh Trúc cũng đoán được phần nào, chỉ tay xuống sườn đá không quá dốc bên dưới.

"Măng của ta."

Trịnh Tấn nhìn xuống giỏ măng lăn long lóc kia lại nhìn cậu. Trong giọng nói vẫn có chút nghẹn, khoé mắt đỏ ửng vẫn còn lấp lánh ánh nước, môi còn hơi bĩu.

Hắn thở dài một hơi, đứng dậy đi xuống nhặt măng lên. Dương Thanh Trúc ngồi bên trên nói xuống.

"Còn nấm nữa."

"....Biết rồi."

Nhặt xong đồ mang lên, đem nón tre đội lên cho cậu rồi Trịnh Tấn quay lưng ngồi xuống. Dương Thanh Trúc tạm thời bỏ qua mẫu thuẫn trước đó của cả hai chậm chạp bò lên lưng hắn. Trịnh Tấn là hai cánh tay đỡ chân cậu, tránh đụng chạm không nên có, hắn ở đây lâu như vậy cái gì cần biết hay không cần thì đều biết rồi.

Một tay xách theo giỏ tre vững vàng xuống núi. Dương Thanh Trúc xiết chặt cán ô nghiêng về phía trước, mình dù sao cũng mặc áo tơi rồi che cho hắn nhiều một chút vậy.

Nhưng Trịnh Tấn đột nhiên dừng lại, Dương Thanh Trúc khó hiểu. Khẽ hỏi.

"Sao vậy?"

Trịnh Tấn hơi liếc cậu, hơi thở ca nhi phả lên cổ khiến hắn hơi mất tự nhiên.

"Ngươi che hết tầm mắt cả ta rồi, muốn cả hai ngã thêm cái nữa sao?"

Dương Thanh Trúc ngượng ngùng nâng ô lên. Sau đó cả đoạn đường không nói gì nữa ngoan ngoãn để người cõng về.

Khi xuống tới chân núi Dương Thanh Trúc mới thốt ra được mấy chữ cậu đè nén mãi.

"Cảm ơn huynh."

Trịnh Tấn thoáng khựng lại nhưng rất nhanh liền như không có gì đáp.

"Ừm."

...----------------...

Gần 2k chữ, chương trc cũng thế lần đầu vt nhiều như vậy (⁠*⁠´⁠ω⁠`⁠*⁠)

Tối nay tui hc tới 9r coi thử gõ đc gì thì tui đăng nhe k thì thôi ༎ຶ⁠‿⁠༎ຶ

Hot

Comments

Nguyễn Dung

Nguyễn Dung

Bất lực 🤣🤣🤣🤣

2025-11-16

2

Tuna @_@

Tuna @_@

ủa là ảnh bao nhiêu tuổi mà tuổi linh hồn là 40 zị???

2025-10-15

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Làm lại từ đầu
2 Chương 2: An ca nhi, Liên ca nhi
3 Chương 3: Trịnh Tấn
4 Chương 4: Oan gia
5 Chương 5: Cảm ơn huynh
6 Chương 6: Mất ngủ
7 Chương 7: Hội chùa (1)
8 Chương 8: Hội chùa (2)
9 Chương 9: Hội chùa (3)
10 Chương 10: Bắt gian tại trận
11 Chương 11: Giải quyết
12 Chương 12: Hôn sự (1)
13 Chương 13: Khó chịu
14 Chương 14: Hôn sự (2)
15 Chương 15: Hôn sự (3)
16 Chương 16: Nói chuyện
17 Chương 17: Vũ Khởi Thiên
18 Chương 18: Bất ngờ rồi bất ngờ
19 Chương 19: Tự mình theo đuổi
20 Chương 20: Phùng Nguyên
21 Chương 21: Bị cướp
22 Chương 22: Kế hoạch bước đầu
23 Chương 23: Thỏ nhỏ
24 Chương 24: Làm cơm
25 Chương 25: Thông suốt
26 Chương 26: Có danh phận rồi
27 Chương 27: Dạo (hẹn) chơi (hò)
28 Chương 28: Suýt lộ tẩy
29 Chương 29: Yêu đương lén lút
30 Chương 30: Trốn nhà theo trai
31 Chương 31: Đi dã ngoại
32 Chương 32: Kim bài miễn tử
33 Chương 33: Thành thân
34 Chương 34: Lão biến thái
35 Chương 35: Yên bình
36 Chương 36: Lo lắng
37 Chương 37: Không thể trở về?
38 Chương 38: Trở về
39 Chương 39: Mè Đen
40 Chương 40: Toang rồi, lộ rồi, có chuyện rồi
41 Chương 41: Định xong hôn sự
42 Chương 42: Chuẩn bị cho hôn lễ
43 Chương 43: Sắp thành thân rồi
44 Chương 44: Sắp động phòng rồi
45 Chương 45: Đêm xuân
46 Chương 46: Một nhà 6 người
47 Chương 47: Cuộc sống sau hôn nhân
48 Chương 48: Cứu người
49 Chương 49: Yến Hồng Nguyệt
50 Chương 50: Cứu người lần nữa
51 Chương 51: Gây sự
52 Chương 52: Xử lý
53 Chương 53: Việc không nên thấy chuyện không nên nghe
54 Chương 54: Kể chuyện đêm khuya
55 Chương 55: Mối lương duyên thứ 3
56 Chương 56: Biến cố
57 Chương 57: Diệp Minh Tú tới cửa
58 Chương 58: Tháo gỡ
59 Chương 59: Thân mật
60 Chương 60: Giò lụa
61 Chương 61: Vũ gia
62 Chương 62: Đồng ý
Chapter

Updated 62 Episodes

1
Chương 1: Làm lại từ đầu
2
Chương 2: An ca nhi, Liên ca nhi
3
Chương 3: Trịnh Tấn
4
Chương 4: Oan gia
5
Chương 5: Cảm ơn huynh
6
Chương 6: Mất ngủ
7
Chương 7: Hội chùa (1)
8
Chương 8: Hội chùa (2)
9
Chương 9: Hội chùa (3)
10
Chương 10: Bắt gian tại trận
11
Chương 11: Giải quyết
12
Chương 12: Hôn sự (1)
13
Chương 13: Khó chịu
14
Chương 14: Hôn sự (2)
15
Chương 15: Hôn sự (3)
16
Chương 16: Nói chuyện
17
Chương 17: Vũ Khởi Thiên
18
Chương 18: Bất ngờ rồi bất ngờ
19
Chương 19: Tự mình theo đuổi
20
Chương 20: Phùng Nguyên
21
Chương 21: Bị cướp
22
Chương 22: Kế hoạch bước đầu
23
Chương 23: Thỏ nhỏ
24
Chương 24: Làm cơm
25
Chương 25: Thông suốt
26
Chương 26: Có danh phận rồi
27
Chương 27: Dạo (hẹn) chơi (hò)
28
Chương 28: Suýt lộ tẩy
29
Chương 29: Yêu đương lén lút
30
Chương 30: Trốn nhà theo trai
31
Chương 31: Đi dã ngoại
32
Chương 32: Kim bài miễn tử
33
Chương 33: Thành thân
34
Chương 34: Lão biến thái
35
Chương 35: Yên bình
36
Chương 36: Lo lắng
37
Chương 37: Không thể trở về?
38
Chương 38: Trở về
39
Chương 39: Mè Đen
40
Chương 40: Toang rồi, lộ rồi, có chuyện rồi
41
Chương 41: Định xong hôn sự
42
Chương 42: Chuẩn bị cho hôn lễ
43
Chương 43: Sắp thành thân rồi
44
Chương 44: Sắp động phòng rồi
45
Chương 45: Đêm xuân
46
Chương 46: Một nhà 6 người
47
Chương 47: Cuộc sống sau hôn nhân
48
Chương 48: Cứu người
49
Chương 49: Yến Hồng Nguyệt
50
Chương 50: Cứu người lần nữa
51
Chương 51: Gây sự
52
Chương 52: Xử lý
53
Chương 53: Việc không nên thấy chuyện không nên nghe
54
Chương 54: Kể chuyện đêm khuya
55
Chương 55: Mối lương duyên thứ 3
56
Chương 56: Biến cố
57
Chương 57: Diệp Minh Tú tới cửa
58
Chương 58: Tháo gỡ
59
Chương 59: Thân mật
60
Chương 60: Giò lụa
61
Chương 61: Vũ gia
62
Chương 62: Đồng ý

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play