Lệ Tình Song Sinh

Lệ Tình Song Sinh

Chương 1: Nhận nuôi

Năm năm trước.

Ngày hôm ấy, thời tiết rất đẹp. Bầu trời trong xanh, những áng mây trắng bồng bềnh như bông gòn, nhẹ nhàng trôi.

Tuy là buổi sáng nhưng cái nắng không quá gắt gao. Từng tia nắng chiếu rọi lên tán lá và chiếu nghiêng lên chiếc kính của cửa sổ.

Nơi đó chính là cô nhi viện, bên trong nhận nuôi rất nhiều trẻ em mồ côi. Và trong đó, có cặp chị em sinh đôi họ Lạc tên Thanh Băng và Thanh Tâm cùng những đứa trẻ khác vui chơi, nô đùa.

Từ nhỏ, cả hai là tiểu thư được ba mẹ yêu thương và chiều chuộng hết mực. Gia đình lúc nào cũng hạnh phúc, cuộc sống thì luôn màu hồng nhưng đáng tiếc thay, biến cố lại ập đến đột ngột…

Ngày hôm ấy, trời mưa lớn tầm tã. Con đường trơn trượt do ướt mưa, một gia đình đang rất hạnh phúc thì lại không may, gặp phải tai nạn…

May mắn là hai chị em không sao nhưng ba mẹ của cả hai thì bị thương rất nặng… Đến khi được đưa đến bệnh viện thì đã không qua khỏi.

Cũng từ đêm ấy, Lạc Thanh Băng và Lạc Thanh Tâm từ tiểu thư được yêu thương lại thành những đứa trẻ mồ côi, phải nương tựa lẫn nhau để sống tiếp cho tháng ngày sau này.

Thấm thoắt, hai chị em cũng đã mười lăm tuổi. Mười năm sống ở cô nhi viện, dần dần hai người cũng được rèn dũa tính tự lập, sống mà chẳng cần phụ thuộc vào ai.

Tuy cuộc sống không khá giả nhưng vẫn đủ ăn, đủ mặc. Mỗi ngày, hai chị em đều giúp mẹ nuôi chăm sóc, chơi với các em nhỏ. Có thể nói, đây là niềm vui duy nhất của hai chị em.

Nhưng khoảng thời gian vui nhất thường sẽ ngắn ngủi. Cả hai ở cô nhi viện ngần ấy năm, bây giờ lại phải nói tiếng chia xa…

Cánh cửa rộng lớn phía trước, mở ra đón chào. Một chiếc xe sang trọng chạy vào sân. Từ khoảnh khắc ấy, bao nhiêu niềm vui đều tan biến.

Cửa xe vừa mở, người đàn ông diện trên người chiếc áo sơ mi trắng được ủi thẳng tấp, tay áo xắn lên cao trông rất thu hút.

Người đó đứng như một bậc quân nhân, khí thế ngút trời đã thành công thu hút đám trẻ bên trong cô nhi viện.

Khi đối phương hướng mắt nhìn thì mẹ nuôi của đám trẻ bước ra, vui vẻ nói:

- Hàn tiên sinh, thật vinh dự khi ngài đến tham quan cô nhi viện của chúng tôi!

Con người kia im lặng, chẳng nói gì. Anh ta chỉ nhìn lần lượt từng đứa trẻ, đôi mắt sắc lạnh như thể nhìn thấu được tâm tư của người khác.

Lúc không để ý, đột nhiên có một đứa trẻ tầm khoảng ba tuổi chạy té ngã trước mặt. Người đang đứng chỉ mới dời tầm mắt đã thấy hai chị em giống nhau y đúc chạy ra bên ngoài.

- Lần sau em cẩn thận một chút, tránh chạy nhảy lung tung, kẻo bị thương.

Lạc Thanh Băng nhẹ nhàng nói với cậu nhóc kia. Trong khi đó, Lạc Thanh Tâm lại ngồi xuống kiểm tra vết thương.

Hình ảnh này đã vô tình thu vào tầm mắt Hàn Thâm. Hắn chẳng cần biết như thế nào, đã đi đến trực tiếp lên tiếng:

- Tên gì?

Câu hỏi khó nghe cứ quanh quẩn bên tai. Lạc Thanh Tâm chẳng thèm để ý đã ngoảnh mặt đi. Trong khi đó, chị gái lại theo phép lịch sự, đáp:

- Chúng cháu họ Lạc. Cháu tên Thanh Băng, em ấy tên Thanh Tâm.

Nhận được câu trả lời, người kia vô cùng hài lòng. Có điều, hắn không quá quan tâm đến cái tên đầu nhưng tên cuối thì lại rất để ý.

Hàn Thâm chẳng nói gì nữa đã xoay lưng rời đi. Ánh mắt sắc lạnh nhìn sang mẹ nuôi, bà ấy hiểu ra gì đó liền mỉm cười, rồi nắm tay hai chị em bước vào trong.

Ban đầu, cả hai không hiểu cho tới khi được thay ra chiếc đầm xinh xắn thì mẹ nuôi mới nói:

- Từ nay Hàn tiên sinh sẽ là người giám hộ, nhận nuôi các con. Hai con hứa phải thật ngoan, có biết không?

Giọng bà ấy nghẹn ngào làm cho chị gái cũng khóc theo. Trong khi đó, Lạc Thanh Tâm lại chẳng rơi một giọt lệ nào…

Bởi vì cô biết, cuộc vui nào cũng sẽ có lúc chia ly. Sống ở cô nhi viện mười năm, không chắc hai chị em sẽ sống cả một đời…

- Khi rảnh, tụi con sẽ lại về.

Thanh Tâm cười nhạt, một nụ cười chất chứa rất nhiều tình cảm với nơi đây. Đặc biệt là với người mẹ nuôi trước mặt.

Nhưng bây giờ cô đi rồi, nụ cười không còn trọn vẹn. Bản thân chỉ mong rằng vài năm nữa, khi quay lại thì nơi đây vẫn luôn đầy ắp tiếng cười.

Cuối cùng, cặp song sinh nắm tay nhau bước ra xe. Kí ức ở cô nhi viện của cả hai cũng dừng lại tại đây. Có lẽ, khoảng thời gian sau này… cuộc sống cũng chỉ có hai chị em và người đàn ông kia, sống dưới một mái nhà.

Nếu Thanh Băng cảm thấy sợ thì Thanh Tâm lại không có cảm xúc gì. Bởi vì, nỗi sợ duy nhất của cô chính là khi ba mẹ mất. Giờ đây, chẳng còn gì có thể khiến cô sợ.

Chưa ngồi vào xe nhưng bầu không khí ảm đạm đã ám ra bên ngoài. Trên chiếc xe Rolls-Royce, người đàn ông kia cùng với một cô gái ngồi ở ghế lái nói chuyện.

Giây sau cô ấy liền nhìn sang chị em họ Lạc, mở lời thân thiện:

- Chị tên Sia, bạn của Hàn Thâm. Rất vui được gặp hai em!

Sau khi chào hỏi, Sia cũng khởi động xe chạy đi. Nơi cô nhi viện ở phía xa xa khuất dần rồi từ từ biến mất trong khoảng không tĩnh lặng.

Hot

Comments

Thương Nguyễn 💕💞

Thương Nguyễn 💕💞

Trùi ui em cho trâu già gặm cỏ non thiệt hả
Đọc văn án thấy hay nhưng chắc chắn sẽ bùn nhiều lắm đây , không biết tình chị em cô bị rạn nứt bởi người đàn ông này không nữa

2025-09-14

5

西门龙霆

西门龙霆

đọc 1 lượt văn án xong nghĩ rằng cô chị mới là nữ 9, vì cô em nhường nên nam9 quay lại hàng cô chị rồi sau này lại yêu cô chị như các kịch bản khác, đọc xong chap 1 quay lại đọc văn án mới biết mk nhầm😥

2025-09-14

1

Thương Nguyễn 💕💞

Thương Nguyễn 💕💞

Mừng em ra truyện mọi nha
Bộ truyện em hứa hẹn ngược đau lòng la đây đó hả

2025-09-14

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Nhận nuôi
2 Chương 2: Ép buộc
3 Chương 3: Dự tiệc
4 Tâm sự nho nhỏ 🩷
5 Chương 4: Rất giống Hàn Thâm
6 Chương 5: Để ý từ những điều nhỏ nhặt
7 Chương 6: Tâm tình
8 Chương 7: Giai điệu khiến người khác say đắm
9 Chương 8: Khoảng cách chẳng thể chạm tới…
10 Chương 9: “Thanh Tâm sẽ không đi”
11 Chương 10: Nguy hiểm
12 Chương 11: Sát trùng vết thương
13 Chương 12: Người giả vờ, kẻ thật lòng
14 Chương 13: Thanh Băng ngất xỉu
15 Chương 14: Đoạn tình cảm nên kết thúc…
16 Chương 15: Mưa buồn, người cũng buồn
17 Chương 16: Tương tư một cô gái
18 Chương 17: Gặp mặt tình địch
19 Chương 18: Ai sẽ là người nhường nhịn?
20 Chương 19: Song song hai nhịp tim
21 Chương 20: Rung động…?
22 Chương 21: Khoảng cách mong manh
23 Chương 22: Bí mật không thể nói
24 Chương 23: Trằn trọc
25 Chương 24: Cô gái của hắn
26 Chương 25: Ngang tàn
27 Chương 26: Sợ vì mình hay sợ vì người?
28 Chương 27: Chị dâu?
29 Chương 28: Chỉ cần có người ấy
30 Chương 29: Một chút nhói nhẹ…
31 Chương 30: Miệng lưỡi trơn tru
32 Chương 31: Khó chịu
33 Chương 32: Đuổi khéo tình địch
34 Chương 33: Dầu sôi lửa bỏng
35 Chương 34: Cõng em
Chapter

Updated 35 Episodes

1
Chương 1: Nhận nuôi
2
Chương 2: Ép buộc
3
Chương 3: Dự tiệc
4
Tâm sự nho nhỏ 🩷
5
Chương 4: Rất giống Hàn Thâm
6
Chương 5: Để ý từ những điều nhỏ nhặt
7
Chương 6: Tâm tình
8
Chương 7: Giai điệu khiến người khác say đắm
9
Chương 8: Khoảng cách chẳng thể chạm tới…
10
Chương 9: “Thanh Tâm sẽ không đi”
11
Chương 10: Nguy hiểm
12
Chương 11: Sát trùng vết thương
13
Chương 12: Người giả vờ, kẻ thật lòng
14
Chương 13: Thanh Băng ngất xỉu
15
Chương 14: Đoạn tình cảm nên kết thúc…
16
Chương 15: Mưa buồn, người cũng buồn
17
Chương 16: Tương tư một cô gái
18
Chương 17: Gặp mặt tình địch
19
Chương 18: Ai sẽ là người nhường nhịn?
20
Chương 19: Song song hai nhịp tim
21
Chương 20: Rung động…?
22
Chương 21: Khoảng cách mong manh
23
Chương 22: Bí mật không thể nói
24
Chương 23: Trằn trọc
25
Chương 24: Cô gái của hắn
26
Chương 25: Ngang tàn
27
Chương 26: Sợ vì mình hay sợ vì người?
28
Chương 27: Chị dâu?
29
Chương 28: Chỉ cần có người ấy
30
Chương 29: Một chút nhói nhẹ…
31
Chương 30: Miệng lưỡi trơn tru
32
Chương 31: Khó chịu
33
Chương 32: Đuổi khéo tình địch
34
Chương 33: Dầu sôi lửa bỏng
35
Chương 34: Cõng em

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play