"Hức..."
Từ trong cơn mơ, Thanh An choàng tỉnh thở dốc:
"Hộc! Hộc! Hộc!"
Cậu ngơ ra, không hiểu chuyện gì, không phải cậu đã ch.ết rồi sao? Sao lại ở đây? Đây là địa ngục à?
Thanh An nhìn xung quanh căn phòng rồi cảm thán:
"Chậc chậc, địa ngục thời này hiện đại phết! Tạo ra căn phòng y chang..."
"!!!"
"Y chang?!"
Thanh An vọt xuống giường chạy thẳng vào nhà vệ sinh sửng sờ nhìn cậu thiếu niên xinh đẹp, hồn nhiên trong gương.
Bàn tay Thanh An run lên, cậu không dám tin vào mắt mình mà sờ sờ khắp mặt:
"Có mắt nè, mũi nè, mỏ nè... ơ! Còn sống nè!"
Bàn tay ngay lập tức sờ loạng xạ khắp mặt, Thanh An mừng đến bật khóc:
"Hay quá... mình còn sống..."
"Ơ? Nhưng sao lại còn sống?"
Một câu hỏi vô tri được Thanh An bất tri bất giác đặt ra, cậu lại chồm lên trên nhìn lại tấm gương lần nữa:
"Ô! Mình bị lão hoá ngược à? Trong trẻ ra phê-"
Trẻ?!!
Thanh An vọt ra giường mở điện thoại lên xem, chỉ vừa mở màn hình, điện thoại đã tự động chạy thẳng vào màn hình chính. Thanh An kéo thanh trạng thái xuống nhìn số ngày trên đó, miệng lẫm nhẫm:
"Ngày 10 tháng 6 năm 20xx... 2 năm trước..."
"!!!"
"Vãi đệch! Hai năm trước mà! Nghĩa là mình đây là đang... 17 tuổi?!!"
Đây là năm Cố Thanh An 17 tuổi, tức là hai năm trước cái ngày xảy ra bi kịch đó, lúc này Thanh An vẫn là một cậu diễn viên tuyến 18, mới vào nghề chưa có tiếng tăm gì đâu. Thanh An lúc này vẫn là một cậu nhóc tuổi xuân hồn nhiên, yêu đời dữ lắm, nhưng... Thanh An trong cái ruột này là Thanh An năm 20 tuổi mà!
Thanh An cố gắng giữ mình bình tỉnh, hít vào thở ra, thở ra hít vào và... sặc.
"Khụ! Khụ khụ!"
Sau khi bị chị khụ ghé qua chào mừng xong Thanh An rốt cuộc cũng lấy lại bình tỉnh, cậu cố gắng sắp xếp lại một đống thông tin rùm ben, rối như tơ bị mèo cào trong đầu:
"Đầu tiên mình nhớ là mình đá đi bán muối tại biển rồi sau đó mình thức dậy tại đây rồi bây giờ mình ngồi đây... Nhưng tại sao mình lại thức dây ở đây? Không phải ngõm củ tỏi rồi hả?"
Thanh An chóng cầm suy nghĩ thì điện thoại vang lên một âm thanh thông báo máy móc, cậu liếc qua nhìn. Đó là thông báo tác giả vừa ra mắt tác phẩm mới của một ứng dụng đọc tiểu thuyết mà Thanh An hay dùng. Cậu nhìn chằm chằm vào đó lẫm bẩm tên truyện:
"Trọng sinh tôi ăn hết của nhà nam chính..." Tên ngộ ghê... chờ chút!
"Trọng sinh?!"
Não được bổ tin tức hữu ích, Thanh An cuối cùng cũng ngờ ra được một điều rằng:
"Mình vậy là trọng sinh... là trọng sinh đó nha!"
Thanh An mừng đến vui vẻ nhảy chân sáo trong phòng thì đột nhiên khựng lại giây lát:
"Thường thường trong mấy cái truyện trọng sinh sẽ có con hệ thống nè."
Nghĩ xong liền gọi:
"Hệ thống ơi! Mày đâu rồi?! Where are you?"
...
Một khoảng không im lặng như tờ có thể nghe được cả tiếng tít tắt trên đồng hồ.
Thanh An nhận ra hành động vừa rồi của bản thân khá giống một tên tự kỉ nên liền ho gượng hai cái:
"Ừm... chắc trường hợp của mình không có hệ thống nhỉ? Vậy là khỏi cần làm nhiệm vụ hay gì rồi! Dà hú!"
Thanh An vui vẻ chạy ra cửa sổ nhìn lên bầu trời, đôi mắt u tối ngày nào nay lại được ánh mặt trời thắp sáng lại dương quang, đôi mắt màu hạt dẻ đó long lanh đến nổi hoa cũng phải khẽ rũ mình để nhường hào quang.
Thanh An nắm chặt tay, chắc nịch nói:
"Chắc chắn là ông trời thương mình, cho mình sống lại rồi! Sống lại một kiếp, mình chắc chắn phải làm lại cuộc đời như trong phim mới được!"
"Được rồi. Đầu tiên là né xa cái đám người đó ra!"
Vừa chắc nịch xong thì bên ngoài gõ cửa phòng.
Cốc! Cốc! Cốc!
Thanh An nhíu mày, nói:
"Vào đi ạ, cửa không khoá!"
Người đi vào làm Thanh An phải há hốc mồm ngạc nhiên, đây là ba của Thanh An. Dáng vẻ của ông lúc này trong đẹp và thanh lịch hơn cái dáng vẻ ăn xin đời trước liền.
Hốc mắt đỏ hoe, Thanh An chạy đến ôm chầm lấy ông:
"Ba! Hức... hức!"
Ba Cố giật mình, ông vội an ủi Thanh An:
"Nè, sao con khóc?!"
Thanh An vội vàng lau nước mắt:
"A! Con, con xúc động quá..."
Ba Cố phì cười rồi ôm mặt cậu:
"Con thật là... ngốc quá!"
Thanh An đỏ bừng mặt.
Ba Cố không chọc cậu nữa, ông nói:
"Thanh An nè, tối nay là nhà mình sẽ qua Bách gia để dự tiệc vừa tròn 18 tuổi của cặp anh em sinh đôi Bách gia mà con muốn nè nên con phải vui lên, biết chưa?"
Nước mắt ngừng chảy, Thanh An trố mắt lên nhìn ông. Bách gia? Sinh nhật? Ấy ch.ết mẹ, quên luôn cái vụ này!
Thanh An dè dặt hỏi ông:
"Ba nè... có thể đừng đi không?"
Ba Cố nhíu mày:
"Sao vậy? Không phải con háo hức lắm sao? Sao giờ lại, đổi ý rồi à?"
Thanh An muốn nói lại thôi, cậu sợ ba cậu khó xử nên đành miễn cưỡng đồng ý.
.
Cùng lúc đó tại biệt thự Bạch gia.
...----------------...
Updated 71 Episodes
Comments
𝚉𝚊𝚒𝚗𝚔𝚊_🐰
Đù má ẻm còn yêu đời dữ vậy 😇
2025-09-25
1