Chương 5: Vô thức ỷ lại

Hà Vân Thư, Tống Khả Hân quay trở lại khách sạn với một đống đồ ăn, toàn là những món Phạm Anh Anh thích. Hai người các cô mới bước vào trong phòng đã thấy Phạm Anh Anh mặt mày nhăn nhó, Tống Khả Hân đặt đồ ăn lên bàn, lên tiếng hỏi: “Có chuyện gì thế? Sao cậu lại mặt nhăn mày nhó nữa rồi?”

Phạm Anh Anh lắc lắc điện thoại của mình, đáp: “Anh trai của tớ đã biết chuyện tới bị bắt cóc rồi, anh ấy gọi đến để hỏi thăm tình hình của tớ và... mắng Hạ Vũ một trận vì không bảo vệ tốt cho tớ.” Cô che miệng nói nhỏ: “Anh ấy mắng ghê dữ lắm, anh tớ mà đi thi rap thì chắc thành quán quân luôn đó.”

Tống Khả Hân, Hà Vân Thư khẽ cười, hai người các cô đã sớm đoán được chuyện Phạm Anh Anh bị bắt cóc sẽ không giấu được nhưng không ngờ là Phạm gia lại biết sớm như thế.

Phạm tiểu thư nằm dài lên giường thở dài một hơi: “Tớ nghĩ sau chuyến đi này tớ sẽ ở nhà không ra ngoài cho đến hết tháng này, tháng này tớ xui xẻo quá rồi. Từ chuyện chia tay bạn trai cho đến đi chơi thì bị bắt cóc, tớ còn ra ngoài rong chơi nữa chắc mang xác tớ về luôn mất.”

“Không được nói bậy!” Triệu Hạ Vũ, Tống Khả Hân cùng Hà Vân Thư không hẹn đồng thanh nói, mặt của ai nấy đều bỗng trở nên nghiêm túc dọa người.

Câu chết chóc này để gia đình à không phải gọi là gia tộc của Phạm Anh Anh nghe thử xem, chắc chắn sẽ bị mắng té tát, Hà Vân Thư thầm nghĩ.

Phạm Anh Anh là cháu gái duy nhất của cả hai bên dòng họ, lại còn là con út nên được tất cả mọi người cưng chiều, nâng niu, chỉ cần một vết trầy xước nhỏ thôi cũng đủ khiến mọi người lo lắng, xót lên xót xuống rồi huống chi là chết.

Chuyến đi chơi không vì chuyện bắt cóc mà hủy bỏ, nhưng hai ngày đi chơi kế tiếp Phạm Anh Anh luôn trong tầm quan sát của Triệu Hạ Vũ và mọi người, ngay cả lúc đi vệ sinh cũng sẽ có cả Tống Khả Hân và Hà Vân Thư đi theo cùng, đề phòng trường hợp bất trắc.

.......................................................

Phạm gia

Phạm Anh Anh quay về nhà vừa bước vào thì mẹ cô đã chạy nhanh ra xoay con gái một vòng, nét mặt hiện rõ sự lo lắng, thấy trán có một vết bầm nhỏ xíu, khóe môi cũng có thì bà đau lòng vô cùng.

Cha của cô Phạm Chấn Luân xoa nhẹ đầu con gái, lên tiếng: “Không có vấn đề gì lớn, bình an vô sự là tốt rồi.”

Trịnh Ái Huyền ôm con gái mình vào lòng, mày hơi cau nhẹ đáp lại ngay: “Cái gì mà không có vấn đề gì lớn? Con gái chúng ta bị bắt cóc, suýt thì mất mạng đấy.” Lúc bà hay tin con gái bị bắt cóc bà suýt thì ngất xỉu, tức tốc cùng chồng về nước, không còn tâm trạng đi chơi nữa.

Phạm Chấn Luân gật gù không cãi lại dù chỉ một câu, vợ ông luôn đúng. Phạm Thiện Đức vừa hoàn thành chuyến công tác, về đến nhìn thấy cô em gái không có bị thương nghiêm trọng thì nhẹ nhõm trong lòng.

Phạm tiểu thư thấy anh trai mình đã về thì cười tươi lấy lòng, khoác tay của anh khẽ hỏi: “Anh sẽ không quên mua quà cho em dâu đúng không?”

Phạm Thiện Đức giả vờ hừ một tiếng, mặt lạnh ngồi xuống ghế cạnh cha của mình: “Em còn đòi quà? Em không xem lại xem em đã dọa anh và cha mẹ như thế nào? Đáng lẽ ra ngày mốt anh mới kết thúc chuyến công tác nhưng hay tin em gặp chuyện anh đã phải cố gắng thu xếp về sớm nhất có thể đấy.”

Phạm Anh Anh xụ mặt, giả vờ giận dỗi lầm bầm trong miệng: “Em cũng có muốn xảy ra chuyện như vậy đâu.”

Phạm Thiện Đức khẽ cười không ghẹo em gái mình nữa, anh lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ đưa cho Phạm Anh Anh. Cô thấy quà liền nở nụ cười tươi rói: “Em biết là anh sẽ không quên mà, anh hai là người đẹp trai nhất trên thế giới này luôn.”

Mở quà ra, bên trong là một chiếc lắc tay đính vài viên kim cương nhỏ nhỏ xinh xinh, Phạm Anh Anh rất thích món quà này nên ngay lập tức nhờ anh trai đeo lên tay.

“Anh Anh! Cha và anh đã bàn bạc với nhau về chuyện sẽ thuê vệ sĩ đi theo bảo vệ cho em, tránh những chuyện như thế này lại xảy ra nữa. Lần này chỉ là những bọn tay mơ, nhưng lỡ như lần tới là những kẻ xảo trá, nguy hiểm hơn thì sao? Em nhất định phải có vệ sĩ đi theo.”

Phạm Anh Anh đơ người mất vài giây, tưởng tượng bản thân đi đâu cũng có người kè kè đi theo, cô nhăn mặt chưa gì đã cảm thấy khó chịu trong người, cô bất chợt nhớ đến Triệu Hạ Vũ bèn nói: “Em nghĩ là không cần đâu, người của Triệu Hạ Vũ có cả tá luôn, bốc đại một trong số họ đi theo em là được rồi.”

Thấy cha mẹ và anh trai nhìn mình chằm chằm, Phạm Anh Anh bất giác rụt cổ lại: “Sao mọi người nhìn con ghê thế? Con nói không đúng ạ? Dù sao người của Triệu Hạ Vũ vẫn đáng tin hơn mà.”

Phạm Thiện Đức khoác tay qua vai của Phạm Anh Anh, nhướng mày nói: “Em không cảm thấy em quá ỷ lại vào Triệu Hạ Vũ sao? Lúc nào cũng Triệu Hạ Vũ, Triệu Hạ Vũ.”

Có sao? Phạm Anh Anh ngơ ngác nhìn anh trai, cảm thấy mình đâu có ỷ lại Triệu Hạ Vũ lắm đâu, chẳng qua người quen thì độ đáng tin cậy sẽ cao hơn thôi. Hơn nữa người của Triêu gia thì thân thủ chắc chắn hơn cả khối vệ sĩ bên ngoài.

Cô muốn chọn Lin một trong những thuộc hạ đắc lực của Triệu Hạ Vũ, bởi vì cô rất thân với Lin, nói chuyện rất hợp, làm cái gì cũng sẽ được bao che.

Vừa nghĩ đến Lin thì Lin được quản gia dẫn vào trong, Lin đứng nghiêm túc hai tay áp sát vào đùi cúi người chín mươi độ chào mọi người: “Xin chào mọi người tôi tên Lin, Triệu thiếu cử tôi đến đây để bảo vệ cho tiểu thư.”

Trịnh Ái Huyền mỉm cười chậm rãi đáp lại: “Vừa mới nhắc đến Hạ Vũ thì Hạ Vũ đã cử người đến rồi, cháu cứ ở lại đây thoải mái, dì sẽ cho người đi dọn phòng cho cháu.” Triệu Hạ Vũ cũng nhanh thật, Phạm gia còn chưa lên tiếng thì đã cử người sang đây rồi, bà vô cùng hài lòng với đứa con rể tương lai này.

Phạm Anh Anh vui vẻ nhanh chóng kéo Lin đi lên trên phòng, vừa vào trong phòng cô đã hớn hở, cười tít hai mắt nói: “Em còn định bảo Triệu Hạ Vũ đưa chị đến đây, không ngờ chưa gì chị đã đến rồi.”

Lin mỉm cười cất giọng: “Ngay khi thiếu gia về đến thì đã cho gọi chị, bảo chị đến đây bảo vệ cho em bởi vì thiếu gia biết kiểu gì nhà của em cũng sẽ thuê vệ sĩ, cho nên ngài ấy mới tức tốc bảo chị đến, dù sao người của mình vẫn đáng tin cậy hơn.”

Lin càng cười tươi hơn khi biết Phạm Anh Anh không chỉ vui vẻ khi người đến là cô mà còn vì một lý do khác, lý do này cũng là do thiếu gia nói cô mới biết: “Trước khi đến đây, thiếu gia có bảo chị nói với em là em đừng mơ tưởng gì về chuyện chị sẽ bao che cho em, tất cả mọi chuyện đều phải báo lại cho ngài ấy biết.”

Nụ cười của Phạm Anh Anh vụt tắt ngay tức khắc, lẩm bẩm trong miệng: “Cái tên Triệu Hạ Vũ này là con sâu trong bụng mình sao? Sao lại biết rõ mình nghĩ gì nhỉ?”

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Chỉ chỉ chưa nhận ra tình cảm của mình thôi chứ anh là chồng tương lai thì phải ỷ y và tin tưởng chứ. Anh không phải là con sâu nhưng anh thừa sức biết được trong lòng chị nghĩ gì, cũng là người hiểu chị rõ nhất hơn cả người nhà chị đấy🥰🥰🥰🥰

2025-09-28

3

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Chị giờ không đơn thuần là bảo bối nữa đâu mà giống như hàng quý hiếm cần bảo tồn của mọi người ấy:)) Từ anh cho tới hai cô bạn thân cho tới gia đình, chị đi tới đâu mọi người cũng theo sát bảo vệ phòng ngừa bất trắc😆😆😆

2025-09-28

3

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Thất tình
2 Chương 2: Dễ buồn nhưng cũng chóng quên
3 Chương 3: Bắt cóc
4 Chương 4: Không thể cưng chiều hơn được nữa
5 Chương 5: Vô thức ỷ lại
6 Chương 6: Trại chữa đồng tính
7 Chương 7: Kết cục của việc chạy trốn
8 Chương 8: Tức giận
9 Chương 9: Nghị lực bằng không
10 Chương 10: Đóng cửa thả Triệu Hạ Vũ
11 Chương 11: Người chị họ từ trên trời rơi xuống
12 Chương 12: Tỉnh táo
13 Chương 13: Ngu ngốc, cố chấp
14 Chương 14: Ngoại lệ
15 Chương 15: Chỉ có Triệu Hạ Vũ mới chiều nổi
16 Chương 16: Không nể mặt
17 Chương 17: Muốn thì sẽ tìm cách
18 Chương 18: Nụ hôn ghen tuông
19 Chương 19: Anh họ
20 Chương 20: Nhờ mai mối
21 Chương 21: Lai lịch của ba người bạn thân
22 Chương 22: Không dễ dàng cho danh phận
23 Chương 23: Bí mật
24 Chương 24: Dắt Triệu Hạ Vũ đi đu idol (1)
25 Chương 25: Dắt Triệu Hạ Vũ đi đu idol (2)
26 Chương 26: Mất trí nhớ
27 Chương 27: Dụ dỗ gọi chị
28 Chương 28: Triệu Cảnh Vỹ
29 Chương 29: Bám người
30 Chương 30: Dỗi
31 Chương 31: Lê Đông Giang
32 Chương 32: Biệt danh mồm chó
33 Chương 33: Tuổi thơ dữ dội
34 Chương 34: Nghi ngờ
35 Chương 35: Của hồi môn
36 Chương 36: Nhớ lại
37 Chương 37: Tình địch
38 Chương 38: Danh phận
39 Chương 39: Nội gián
40 Chương 40: Tự sát
41 Chương 41: Phạm Tâm Nhi làm loạn
42 Chương 42: John
43 Chương 43: Muốn nối lại tình xưa
44 Chương 44: Bọn buôn người (1)
45 Chương 45: Bọn buôn người (2)
46 Chương 46: Bọn buôn người (3)
47 Chương 47: Biến thái, bệnh hoạn
48 Chương 48: Jason
49 Chương 49: Chị gái xinh đẹp!
50 Chương 50: Giả vờ đến tháng
51 Chương 51: Chạy trốn
52 Chương 52: Black S.light
53 Chương 53: Người thừa kế
54 Chương 54: Lạc Tĩnh Hà có quen biết
55 Chương 55: Anh họ
56 Chương 56: Đi cứu Châu Tường Khanh
57 Chương 57: Trả được thù
58 Chương 58: Trở về
59 Chương 59: Tung tích gã John
60 Chương 60: Cái chết đáng ngờ
61 Chương 61: Khai ra kẻ đứng sau
62 Chương 62: Đuổi khỏi Triệu gia
63 Chương 63: Thao túng tâm lý
64 Chương 64: Hình ảnh không dành cho trẻ em
65 Chương 65: Người yêu của Lạc Tĩnh Hà
66 Chương 66: Tránh đêm dài lắm mộng
67 Chương 67: Đồng ý giúp đỡ
68 Chương 68: Âm mưu bất thành
69 Chương 69: Thân phận thật của Phạm Tâm Nhi (1)
70 Chương 70: Thân phận thật của Phạm Tâm Nhi (2)
71 Chương 71: Thân phận thật của Phạm Tâm Nhi (3)
72 Chương 72: Dylan bị ám sát
73 Chương 73: Thân phận thật của Dylan
74 Chương 74: Chạy thoát
75 Chương 75: Lạc Tĩnh Hà tố cáo
76 Chương 76: Kẻ đứng sau vụ truy sát
77 Chương 77: Không phải đối thủ của Lạc Tĩnh Hà
78 Chương 78: Kết cục của cha con Triệu Cảnh Vỹ (1)
Chapter

Updated 78 Episodes

1
Chương 1: Thất tình
2
Chương 2: Dễ buồn nhưng cũng chóng quên
3
Chương 3: Bắt cóc
4
Chương 4: Không thể cưng chiều hơn được nữa
5
Chương 5: Vô thức ỷ lại
6
Chương 6: Trại chữa đồng tính
7
Chương 7: Kết cục của việc chạy trốn
8
Chương 8: Tức giận
9
Chương 9: Nghị lực bằng không
10
Chương 10: Đóng cửa thả Triệu Hạ Vũ
11
Chương 11: Người chị họ từ trên trời rơi xuống
12
Chương 12: Tỉnh táo
13
Chương 13: Ngu ngốc, cố chấp
14
Chương 14: Ngoại lệ
15
Chương 15: Chỉ có Triệu Hạ Vũ mới chiều nổi
16
Chương 16: Không nể mặt
17
Chương 17: Muốn thì sẽ tìm cách
18
Chương 18: Nụ hôn ghen tuông
19
Chương 19: Anh họ
20
Chương 20: Nhờ mai mối
21
Chương 21: Lai lịch của ba người bạn thân
22
Chương 22: Không dễ dàng cho danh phận
23
Chương 23: Bí mật
24
Chương 24: Dắt Triệu Hạ Vũ đi đu idol (1)
25
Chương 25: Dắt Triệu Hạ Vũ đi đu idol (2)
26
Chương 26: Mất trí nhớ
27
Chương 27: Dụ dỗ gọi chị
28
Chương 28: Triệu Cảnh Vỹ
29
Chương 29: Bám người
30
Chương 30: Dỗi
31
Chương 31: Lê Đông Giang
32
Chương 32: Biệt danh mồm chó
33
Chương 33: Tuổi thơ dữ dội
34
Chương 34: Nghi ngờ
35
Chương 35: Của hồi môn
36
Chương 36: Nhớ lại
37
Chương 37: Tình địch
38
Chương 38: Danh phận
39
Chương 39: Nội gián
40
Chương 40: Tự sát
41
Chương 41: Phạm Tâm Nhi làm loạn
42
Chương 42: John
43
Chương 43: Muốn nối lại tình xưa
44
Chương 44: Bọn buôn người (1)
45
Chương 45: Bọn buôn người (2)
46
Chương 46: Bọn buôn người (3)
47
Chương 47: Biến thái, bệnh hoạn
48
Chương 48: Jason
49
Chương 49: Chị gái xinh đẹp!
50
Chương 50: Giả vờ đến tháng
51
Chương 51: Chạy trốn
52
Chương 52: Black S.light
53
Chương 53: Người thừa kế
54
Chương 54: Lạc Tĩnh Hà có quen biết
55
Chương 55: Anh họ
56
Chương 56: Đi cứu Châu Tường Khanh
57
Chương 57: Trả được thù
58
Chương 58: Trở về
59
Chương 59: Tung tích gã John
60
Chương 60: Cái chết đáng ngờ
61
Chương 61: Khai ra kẻ đứng sau
62
Chương 62: Đuổi khỏi Triệu gia
63
Chương 63: Thao túng tâm lý
64
Chương 64: Hình ảnh không dành cho trẻ em
65
Chương 65: Người yêu của Lạc Tĩnh Hà
66
Chương 66: Tránh đêm dài lắm mộng
67
Chương 67: Đồng ý giúp đỡ
68
Chương 68: Âm mưu bất thành
69
Chương 69: Thân phận thật của Phạm Tâm Nhi (1)
70
Chương 70: Thân phận thật của Phạm Tâm Nhi (2)
71
Chương 71: Thân phận thật của Phạm Tâm Nhi (3)
72
Chương 72: Dylan bị ám sát
73
Chương 73: Thân phận thật của Dylan
74
Chương 74: Chạy thoát
75
Chương 75: Lạc Tĩnh Hà tố cáo
76
Chương 76: Kẻ đứng sau vụ truy sát
77
Chương 77: Không phải đối thủ của Lạc Tĩnh Hà
78
Chương 78: Kết cục của cha con Triệu Cảnh Vỹ (1)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play