Chương 2

Cô cũng khá bất ngờ với cái tính cách này, cô cứ tưởng trên đời này là chỉ có tên kia mới có cái tính mà không để cho người ta đoán trước như vậy chứ, hóa ra bây giờ cũng có người thứ hai như vậy rồi.

Tiếng chuông báo hiệu tiếng vào lớp vang lên.

- Ây An\, mày thấy học sinh mới sao ?

- Sao là sao ?

Cô nghe Trịnh Như Ý nói nhỏ vào tia mình mà đáp lại

- Là ...có đẹp trai không đó ?

- À...cũng được!

- Cũng được thôi sao ?

- Chứ mày muốn tao trả lời sao ?

Cô bạn Như Ý thở dài.

- Đúng là ở lâu với cái đẹp nhiều quá thì mình cũng sẽ bị miễn nhiễm với nó luôn mà.

- Mày nói vậy là sao ?

- Là mày tự hiểu đi ha ?

- ????

Sau khi thầy giáo giới thiệu học sinh mới với cả lớp xong thì cũng đã có một vài lời xì xào xuất hiện rồi, cô cũng không nghĩ là cậu bạn ưa nhìn này cũng được mọi người yêu quý như vậy .

Sau một vài tiết học nhàm chán trôi qua thì cuối cùng cũng đến giờ ra chơi rồi, cô vẫn yên vị trên chiếc bàn của mình mà ngủ ngon giấc, đang ngủ ngon thì cô lại bị một lực kéo từ phía nào đó lôi đi, cô bất ngờ đến mức trợn tròn mắt của mình lên, vừa nhìn thấy cái người kéo cô là cô đã không thể nhịn được nữa rồi.

- Bốp..

Cô cho một cái đánh lên đầu của Hàn Nhất Long mà không thèm để ý đến khuôn mặt đang nhăn nhó của anh.

- A\, ĐAU.

- Cũng biết đau sao ? mày tính kéo tao đi đâu ?

- Đi ra sân xem tao đá bóng đi !

- Không rảnh\, mày có bao nhiêu người cổ vũ\, cần tao làm gì ?

- Tao có quen mấy người đó đâu !

Cô lại tiếp tục bất lực với những hành động và lời nói của anh , hết lần này đến lần khác làm cô phát điên. Chẳng hiểu sao cô lại chịu đựng được tính tình của này trong suốt bao nhiêu năm được.

- Hàn t Long cố lên!

- AAAA\, Long ơi cố lên !

Trời ơi đau hết cả tai của cô rồi, giờ phải chờ đến khi trận đấu xong thì mới kết thúc cái sự dày vò này được. Chắc cô tổn thọ mất.

Kết thúc trận đấu anh chạy lại phía cô mà đưa tay ra, cô theo thói quen cũng đưa nước cho anh mà vẫn mặc kệ những cái ánh nhìn sắc như dao kia.

- Sao\, mày thấy lúc tao chơi có đẹp trai không ?

- Đẹp con khỉ ?

- Mày...đúng là không biết thưởng thức sắc đẹp.

Không biết mấy cái đứa con gái kia mà biết người trong mộng ảo tưởng như này thì không biết còn mê hắn không nữa. Mà chắc vẫn mê thôi, bởi người ta vẫn nói khi yêu thích cái gì đó thì chúng ta vẫn sẽ cố che dấu cho những cái xấu xa của cái đó mà . Nhưng mà có lẽ là cả đời này mấy người đó cũng không thể nào biết được đâu, vốn dĩ anh luôn đối xử với nhưng người không quen biết rất lạnh lùng mà.

Giờ vào lớp .

Để ý kĩ cô mới thấy người bạn mới chuyển vào rất trầm lặng, ai hỏi thì cậu ấy cũng trả lời một câu cho có lịch sự chứ chưa từng có ý định là sẽ bắt chuyện với ai cả. Mới chuyển vào thôi mà cũng đã có vài đứa con gái lớp kế bên tới ngó nghé rồi. Đúng là chỉ cần có xíu nhan sắc thôi là sẽ được người khác yêu mến mà.

- Mày đang nghĩ gì vậy ?

- Tao đang nghĩ là\, làm gì mà được mọi người yêu thích vậy cơ chứ ?

- mày không biết à ?

- Biết gì ?

- Nhìn thử gầm bàn đi rồi biết.

Một đống bức thư tỏ tình gửi cho cô khiến cô sững người, đúng là cô cũng hay nhận được các bức thư tình, nhưng chính bởi vì cô cũng ít tiếp xúc với người khác giới nên cô không biết sự yêu thích đó là từ đâu cả.

- hhahah- cô cười trong gượng gạo .

giờ ra về...

- An\, sao mày dắt được xe nhanh vậy \, tao dắt mãi chưa ra được đây này !

- Tao không dắt!

- Cái gì ?

- Long dắt giùm tao ra á! Kể ra cũng nhờ nó mà tao có lợi được đôi chút trong chuyện này\, hahah!

- Mày thì sướng rồi\, Long lo rồi mà \, đúng chưa ?

- Lo cái con khỉ ấy !

- Chứ sao nữa ?

- Thôi tao về đây\, mày nói tào lao quá !

Chẳng biết sao nữa, tự nhiên cô ấy lại cảm thấy vui vẻ bởi những hành động ấy, cô tự nhủ mình phải giữ lại lí trí của mình, không được để mấy thứ tào lao đó lần áp cả con tim, phải biết kiểm soát chúng lại, bởi cô biết mấy cái hành động này vốn dĩ chỉ xuất phát từ phía lòng tốt và vì là bạn lâu năm thôi, vậy nên cô cũng không nên gieo hy vọng vào nó để rồi phải tự ôm lấy nỗi đau ấy.

- Long\, sau này mày muốn đi trường nào vậy ?

- Là Thanh Hoa ?

- Thanh Hoa sao ? ừm cũng đúng \, lực học của mày cũng đủ sức để vào đó mà !

Cô cũng muốn vào ngôi trường đó, nhưng chỉ là mong muốn thôi, cô biết tự lượng sức của mình mà, nếu như cứ đâm đầu vào nó thì cũng không khác nào là mò kim đáy bể cả.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play