- Thế còn mày\, \, mày đi đâu?
- Tao thì chỉ đi trường nào phù hợp với tao thôi\, nhưng mà chắc chắn đó không phải là Thanh Hoa rồi đó ?
- Sao vậy ? mày cũng đâu phải học ngu đâu !
- Mày khỏi an ủi tao\, tao tự biết lực học của mình !
Không bàn thêm về vấn đề học hành nữa, họ bước lại vào lớp của mình. Giáo viên chủ nhiệm lại có thêm một thông báo nữa giành cho bọn họ.
- Các em\, tuần này trường chúng ta sẽ tổ chức một buổi cắm trại\, đúng 8h sáng thứ bảy chúng ta sẽ tập trung tại trường và xuất phát tới địa điểm\, các em nên mang theo cơm tự làm ở nhà\, bởi vì ở chỗ đó ngoài sóng ra thì sẽ không có bất cứ quán xá nào đâu nhé !
Thông báo này khiến cả lớp đầy xôn xao , trong đó có cả cô và Như Ý.
- Trời ơi\, cuối cùng mong muốn của tao cũng thành sự thật rồi?
- Mong muốn gì ?
- Là đi cắm trại đó! Mày không coi mấy phim tình cảm hả\, trong đó lúc nào cũng có một buổi cắm trại\, rồi nam nữ chính sẽ bắt đầu đến với nhau từ cái buổi cắm trại này... mong là tao cũng tìm được nam chính của mình trong tối đó.
- Mày điên rồi Ý ơi\, mày bớt xem phim tình cảm giùm tao cái. Riết rồi tao tưởng mày bị hâm không đó !
- Hâm gì ? chứ mày không muốn sao ? cùng người tình trong mộng trao đi nụ hôn nồng cháy dưới ánh sao tỏa sáng .. aaa nghĩ thôi cũng đã thấy lãng mạn rồi.
Cô thấy đứa bạn của mình như vậy thì liền lắc đầu hết thuốc chữa, để xem tới lúc đó lo đuổi muỗi hay hay đuổi theo tình yêu. Đúng là mấy cái bộ phim ngôn tình thì sẽ làm cho còn người ảo tưởng mà.
- Chứ mày không muốn đi à An ?
- Tất nhiên là không rồi! Tao thà ở nhà ngủ còn hơn \, vừa muỗi còn vừa nắng\, ai mà muốn cơ chứ ! Nếu không phải vì bắt buộc thì nằm mơ tao cùng không đi .
- Mày đúng là\, cứ như vậy thì làm sao mà kiếm được bồ đây\, đúng là chỉ có Long mới chịu nổi mày thôi!
- Mày lại nói linh ta linh tinh đi !
- Hhhahah\, đùa thôi.
Cuộc trò chuyện của cô và bạn của mình vô tình lại lọt vào tai của cậu bạn mới đến. Cậu bạn mới này tên là Dương Thành, vốn dĩ ngay từ đầu vào lớp cậu ta đã để ý đến cô đầu tiên , không phải là bởi vì vẻ ngoài xinh đẹp kia, mà bởi vì cô chính là người mà cậu ta đã tìm kiếm.
Ngay lúc còn nhỏ, cậu ta luôn tự ti về chính thân hình mập mạp của mình, cậu ta không thể dễ dàng kết bạn với người khác, bởi những đứa trẻ đó đều chê bai cậu và chửi cậu, nhưng hình như trong bóng tối đó vẫn có một tia sáng chiếu qua cậu, một cô bé với mái tóc thắt bím hai bên liền chạy đên và đứng cản trước mặt cậu.
- Từ giờ\, ai còn chửi cậu ấy nữa\, thì người đó chính là kẻ thù của Thẩm Hoài An này\, có biết bố tớ làm cảnh sát không hả ?
Mấy đứa trẻ đó thấy vậy thì cũng dè chừng mà không lên tiếng nữa, lần đầu tiên trong đời của cậu ta có một ánh sáng ấm áp đến lạ kì. Kể từ giây phút đó, mặc dù cậu ta vẫn không dám lên tiếng để ngỏ ý bảo cô làm bạn với mình, nhưng cậu ta vẫn luôn luôn nhìn cô từ phía đằng sau, thấy cô chơi thân với Hàn Nhất Long mà câu ta thầm ao ước cũng được như vậy.
Nhưng rồi có một ngày bố mẹ của cậu ta phải chuyển công tác, nên cậu ta cũng buộc phải chuyển trường, nhưng cái tên Thẩm Hoài An thì vẫn mãi nằm trong trái tim bé nhỏ ấy.
Cuối cùng thì cũng đến ngày đi cắm trại, cô và Như Ý đã hẹn nhau cùng làm cơm nắm và mang đi theo, mỗi người sẽ làm một hộp riêng của mình và trao đổi cùng nhau khi ăn. Đương nhiên cô không biết làm mấy cái này rồi, cô nhờ mẹ của mình làm cho mang theo, công nhận mẹ của cô đúng là bà nội trợ số một, mở cái hộp cơm của cô ra, chỉ nhìn thôi là cũng đã thấy thèm rồi. Vậy nên lần này chắc chắn con nhỏ này sẽ rất bất ngờ cho mà xem, hahahah.
Lớp của cô được chia làm hai xe để đi tới địa điểm đó, chỗ ngồi không được tự chọn mà là xếp theo danh sách, cứ đến ai là người đó vào đến chỗ của mình. Cô và Long thì vốn dĩ kẻ ở đầu kẻ ở cuối nên không thể ngồi gần nhau được, nhưng cô bất ngờ là người bạn mới đến này lại có tên gần với cô. Cái gì mà Thành ấy nhỉ ? đúng là không thể nhớ tên nhanh được mà !
- Alo mẹ\, con đang trên đường đến chỗ cằm trại nè !
- Rồi rồi\, con biết rồi\, con sẽ ăn hết đồ mẹ nấu cho mà \, yên tâm đi\, con sẽ không bỏ bữa đâu\, đồ mẹ nấu mà lại !
- Ok \, bai bai mẹ .
Dương Thành ở đằng sau cũng nghe được cuộc trò chuyện này nhưng không nói gì cả. Dù sao anh với cô cũng chưa thân nên cũng không thể bắt chuyện được.
Tới nơi.
- Long\, mau lại đây xách giùm tao cái này đi\, nặng quá !
- Rồi rồi\, để tao ! mày cứ đứng im một chỗ cho tao là được \, mắc công về mẹ mày lại hỏi nữa thì tao không biết giải thích sao đâu đó .
- Mẹ tao nhờ mày hả ?
- Không\,là tao tự có trách nhiệm !
Cô im lặng, hơi nghi ngờ nhìn về phía anh khiến anh hơi có chút nghẹn họng. Nhưng cũng lảng tránh đi bằng cách xách balo giúp cô.
- Ý \, tụi mình ngồi ở đây nè!
- Ok\, tối nay tụi mình ngủ chúng với nhau đi ha\, chắc sẽ vui lắm đó !
- Có mà không ngủ được thì đúng hơn.
- Hahahahhah.
Updated 40 Episodes
Comments