Nghe thấy tiếng gọi của Châu Kỷ.
Ánh mắt Cố Tư Thần sâu thẳm và dịu dàng.
Hắn bước nhanh đến trước mặt cô, nhìn thấy đôi mắt cô đỏ ửng, nụ cười trên khóe môi hắn dừng lại, ánh mắt thương xót nhìn cô.
Ánh mắt hắn chuyển sang Tô Nam Nam, Cố Tư Thần đưa tay xoa nhẹ lên tóc cậu bé, động tác thân thiện và ấm áp.
“Cố Tư Thần, cậu đến rồi sao…” Giọng Châu Kỷ hơi run.
“Ừm, lấy số chưa? Mình đi thanh toán” Cố Tư Thần cầm lấy hoá đơn xuất viện từ tay cô, giọng điệu điềm đạm.
Trước quầy đăng ký còn vài người đang xếp hàng, Cố Tư Thần đứng đó, lặng lẽ nhìn mấy tờ giấy hoá đơn, không nói gì thêm.
Châu Kỷ đứng một bên, cúi đầu không dám nhìn hắn, chỉ chăm chú nhìn vào mũi chân mình. Tô Nam Nam thì mở to đôi mắt tròn xoe, nhìn Cố Tư Thần không chớp mắt.
“Cậu gầy rồi” Hắn bỗng lên tiếng.
Lòng Châu Kỷ thắt lại, không biết phải trả lời thế nào.
Họ đã không gặp nhau quá lâu, lâu đến mức ngay cả một lời quan tâm cũng trở nên xa lạ.
“Ừ” Cô gật nhẹ đầu, lén lút ngẩng đầu lên nhìn hắn.
Cố Tư Thần thực sự thay đổi khá nhiều, ánh mắt cũng sâu lắng hơn trước rất nhiều.
“Ăn sáng chưa?” Cố Tư Thần hỏi
“Rồi.” Cô trả lời, thực ra chỉ ăn tạm một gói mì.
“Mẹ chỉ ăn mì tôm thôi!” Tô Nam Nam bên cạnh lanh lẹn chen vào, ngón tay nhỏ chỉ vào Châu Kỷ, khuôn mặt ngây thơ.
Ánh mắt Cố Tư Thần lại một lần nữa hướng về khuôn mặt Châu Kỷ.
Cô lập tức né tránh ánh nhìn của hắn.
Bao nhiêu năm trôi qua, họ gặp lại nhau lại vào lúc trắc trở thế này.
Cố Tư Thần cúi xuống nhìn Tô Nam Nam, khóe miệng nhếch lên: “Nam Nam ăn chưa?”
“Cháu ăn rồi! Mẹ mua cho cháu bánh cuốn và bánh bao, ngon lắm!”
Cố Tư Thần không nói gì thêm, quay người ra quầy thanh toán, sau đó đưa lại cho cô xấp giấy tờ.
Châu Kỷ đón lấy bằng cả hai tay, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy:
“Cảm ơn cậu… Tiền để sau khi mình đi làm rồi sẽ trả cậu, có thể… trả góp không?”
Vừa nói ra, mặt cô đã đỏ ửng.
Các ngón tay cô vô siết chặt giấy tờ.
Tám triệu không phải số nhỏ, vì con ốm không có ai chăm, cô xin nghỉ phép nhưng bị quản lý làm khó, trực tiếp sa thải cô.
Cô vừa mất việc, lại còn phải chăm con, thực sự không thể lấy ra toàn bộ số tiền.
Cố Tư Thần mỉm cười: “Không cần trả. Lúc Nam Nam ra đời mình đang ở nước ngoài, chưa tặng quà cho cháu, coi như là quà bù vậy” Vừa nói hắn vừa lại xoa nhẹ mái tóc cậu bé.
“Thôi… mình sẽ trả góp… sao có thể như thế được” " Châu Kỷ cảm thấy mặt nóng ran, như đang nhận sự bố thí vậy.
“ Có gì mà không được. Mình còn chưa ăn sáng, cùng đi không?” Cố Tư Thần nói xong đưa tay về phía Tô Nam Nam .
Cậu nhóc cũng rất thích hắn, cười toe toét lao vào lòng hắn.
Chưa kịp Châu Kỷ trả lời, Cố Tư Thần đã bế đứa trẻ bước ra ngoài. Cô đành kéo hành lý, lặng lẽ đi theo phía sau.
Hai người một trước một sau đi đến bãi đỗ xe, Cố Tư Thần hướng đến một chiếc Rolls-Royce màu đen. Châu Kỷ khựng lại bước chân, ánh mắt dán vào chiếc xe, bỗng nhận ra khoảng cách giữa họ.
Cố Tư Thần đã là tổng giám đốc một công ty trang sức, còn cô, chỉ là một bà nội trợ mặc chiếc áo thun mười mấy ngàn, mang dép tông lào.
Đang lúc cô tập trung suy nghĩ, Cố Tư Thần đã đưa Tô Nam Nam vào ghế sau, thắt dây an toàn, quay đầu nhìn cô:
“Vẫn không lên xe? Đứng đó làm gì?”
Châu Kỷ bừng tỉnh, chạy vội lên xe, ngồi bên cạnh hắn.
“Thiếu gia, đi đâu ạ?” Tài xế hỏi.
“ nhà hàng Phượng Hoàng”
“Đừng…” Châu Kỷ từ chối, ăn mặc thế này đi đến nhà hàng thật kỳ cục “mình hơi mệt, muốn về nhà trước.”
Cố Tư Thần nhìn cô một cái, không hỏi thêm: “Nói địa chỉ cho tài xế.”
Châu Kỷ báo địa chỉ nhà mẹ đẻ, trong xe lập tức chìm vào im lặng.
Tô Nam Nam vừa lên xe đã sờ sờ mó mó, cái gì cũng thấy tò mò. Châu Kỷ lo lắng ôm chặt con, sợ làm hỏng thứ gì trên xe.
Xét cho cùng, với hoàn cảnh hiện tại của cô, cô không thể chịu nổi bất kỳ khoản bồi thường nào.
Xe dừng lại trước một con hẻm nhỏ.
Châu Kỷ bế con xuống xe, Cố Tư Thần cũng bước xuống, thuận tay cầm hành lý của cô.
Cô vội vàng giật lấy.
“Hôm nay thực sự cảm ơn cậu, mình… mình tự về được rồi. Hôm nào kiếm được tiền.. mình mời cậu ăn cơm.” Cô sốt sắng muốn hắn rời đi.
Cô không muốn hắn chứng kiến cảnh tội nghiệp của mình khi về nhà mẹ đẻ, hôm nay đã đủ nhiều rồi, đã quá mất mặt đã quá khó xử rồi.
“Được, vậy hai người cẩn thận.” Cố Tư Thần không cố chấp, quay người lên xe.
Châu Kỷ dắt con đứng ở cửa hẻm, cho đến khi chiếc xe biến mất, mới quay người bước vào trong hẻm.
Tô Nam Nam nhảy nhót kéo tay cô về nhà.
Đi được nửa đường, Châu Kỷ nhìn thấy một bóng người quen thuộc phía trước, mẹ cô xách rau và hoa quả, đang đi về nhà.
“Mẹ…” Cô khẽ gọi.
—————
Cố Tư Thần tựa lưng vào ghế sau, châm một điếu thuốc, hít một hơi thật sâu.
Trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh Châu Kỷ lúc nãy trên xe, thận trọng, e dè, lo lắng, hoàn toàn khác với cô gái hoạt bát hay cười trong ký ức của hắn.
Ngày trước, sau khi hắn nhận lại bố mẹ đẻ, mỗi ngày vẫn kiên trì đưa đón cô đi học. Cô ngồi xe hắn, suốt đường cứ ăn uống linh tinh, trà sữa đổ cũng không hề lo lắng, ngược lại còn cười toe toét nói:
“Dù sao cậu cũng sẽ rửa xe mà”
“Cậu sẽ không để bụng đúng không?”
Hắn miệng thì chê, nhưng chưa bao giờ ngăn cản. Hắn thích đôi mắt long lanh của cô, dáng vẻ ngây thơ trong sáng.
Đối với hắn, xe bẩn thì bẩn, nếu cô thích, đập nát cũng không sao, miễn là cô vui.
Nhưng cô bây giờ, từ lúc gặp lại vẫn luôn cúi đầu, trầm lặng ít nói, trong mắt không một chút ánh sáng.
Trên xe không dám động đậy, thậm chí sợ Tô Nam Nam làm hỏng đồ đạc trong xe.
Lúc nào cũng thận trọng, từng cử chỉ đều rụt rè.
Những năm qua, rốt cuộc cô đã trải qua những gì? Cô gái hắn nâng niu trong lòng bàn tay, mới mấy năm không gặp đã hoàn toàn thay đổi.
Từ khi cô và Tô Nghị Hùng đến với nhau, hắn đã chủ động rút khỏi thế giới của cô.
Hắn tưởng rằng kiếp này họ sẽ không còn gặp nhau nữa, cho đến hôm nay nhận được điện thoại của cô.
Hắn biết rõ cô đã là mẹ, vì vậy hắn tuyệt đối không thể vượt giới hạn.
Càng không thể có bất kỳ ý nghĩ nào, nhưng nhìn thấy dáng vẻ của Châu Kỷ bây giờ, hắn lại muốn bảo vệ.
Cố Tư Thần hít một hơi thuốc thật sâu, rồi từ từ thở ra, ánh mắt nhìn về bầu trời xa xăm, đôi mắt không cảm xúc.
“ Cuồng tâm đốn yết, yết tức bồ đề” Cố Tư Thần thầm đọc trong lòng.
Khi tâm cuồng dừng hẳn thì ngay lúc ấy là giác ngộ.
Có lẽ hắn chỉ có thể đứng ở một nơi nào đó, lặng lẽ làm một vệ sĩ. Chỉ có thể nhìn, không thể đến gần hơn.
【Thanh Tĩnh Kinh】: Phu nhân thần hiếu thanh, nhi tâm nhiễm chi. Nhân tâm hiếu tĩnh, nhi dục khiên chi. Thường năng khiển kỳ dục, nhi tâm tự tĩnh. Trừng kỳ tâm, nhi thần tự thanh. Tự nhiên lục dục bất sinh, tam độc tiêu diệt. Sở dĩ bất năng giả, vị tâm vị trừng, dục vị khiển dã. Năng khiển chi giả, nội quán kỳ tâm, tâm vô kỳ tâm; ngoại quán kỳ hình, hình vô kỳ hình; viễn quán kỳ vật, vật vô kỳ vật. Tam giả ký vô, duy kiến ư không.
Đuổi hết mọi dục vọng, tâm tự nhiên yên tĩnh, tâm một khi yên tĩnh, thần cũng có thể thanh thản.
Hắn phải thanh tâm quả dục, chỉ có như vậy, mới có đủ dũng khí và tự tin, đứng trước mặt Châu Kỷ tiếp tục với thân phận “bạn bè” ở lại trong cuộc đời cô.
Updated 62 Episodes
Comments
Thẩm Du Nhiên
Giá mà tác quay xe, Cốt truyện kiều, bé con là con của ctt và nu9, năm đó vì uống say trúng thuốc vân vân rồi ngủ với nhau, na8 thấy thế âm thầm thay thế na9 giả vờ là ng ngủ với nu9, song bả có thai, nam8 vì trong lòng có nữ 7 nên chưa từng ngủ với nữ chính, với thiết lập của nam 8 thì khá hợp đấy/Proud/
2025-11-10
1
Chồng tác giả
Khoái anh rồi😍
2026-01-09
0