Nửa đêm.
Trong phòng làm việc tờ mờ ánh đèn, Minh Khang vẫn cặm cụi bên chồng tài liệu trên bàn.
Từ lúc đi công tác về, anh chưa rời khỏi ghế — bận bịu, chìm đắm trong công việc đến quên cả thời gian.
Từng trang một đã được kiểm tra, ký duyệt, sắp xếp gọn gàng. Khi tay anh vừa định với lấy hồ sơ cuối cùng, tâm trí bỗng dưng phiêu đến hình bóng cậu con trai nhỏ.
Hôm nay Minh Khang chưa kịp ghé thăm con lấy một lần.
Thở nhẹ, anh cầm chiếc iPad bên cạnh bàn, mở ứng dụng camera an ninh trong nhà.
Ngón tay lướt màn hình tìm đến phòng con trai. Nhưng giây tiếp theo, hơi thở anh nghẹn lại.
Trên màn hình hiện ra căn phòng của Bảo Khánh trong ánh sáng lờ mờ của đèn ngủ. Thoạt nhìn mọi thứ bình thường — Bảo Khánh ngủ say trên giường.
Trên màn iPad, khung cảnh phòng con trai tối đen, chỉ có chiếc đèn ngủ nhỏ ở góc phòng le lói. Minh Khang nhíu mày, ngón tay chạm màn hình phóng to hình ảnh.
Ban đầu chẳng có gì lạ — con trai anh, Bảo Khánh, đang nằm ngủ trên giường, tư thế quen thuộc như mọi khi. Nhưng vài giây sau, thứ gì đó khiến lồng ngực anh siết chặt.
Một bóng người mờ ảo lướt qua bên mép giường. Không phải... không phải phản chiếu. Rõ ràng là một người.
Minh Khang tua nhanh đoạn ghi hình vài giây. Bóng người hiện rõ hơn — một cô gái đứng cạnh giường, mặc bộ đồ ngủ ngắn. Tóc búi cao lộn xộn, để lộ đôi chân thon dài trắng muốt.
Giây tiếp theo, đèn phòng bật sáng trưng… rồi người đó ngồi xuống mép giường, trên người chỉ còn mảnh vải ren trắng mỏng manh hình tam giác. Sau khi cởi bỏ bộ đồ ngủ.
Trong đoạn ghi hình, Ngọc Trâm có vẻ bồn chồn. Cô ôm ngực, nơi đang nhức nhối vì sữa cứ tiết ra ngày càng nhiều.
Với gương mặt nhăn nhó nén đau, cô ngồi dậy và bắt đầu hút sữa bằng dụng cụ chuyên dụng.
Khuôn mặt cô lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng cũng nhẹ nhõm khi cơn tức ngực dần vơi đi.
Minh Khang đứng chôn chân trước màn hình. Gân hàm nổi lên, mắt không chớp nhìn chằm chằm bóng hình kia. Anh tua lại, phát lại một lần nữa — kết quả vẫn vậy. Người trong video đó... chính là bảo mẫu của con trai anh.
"Sao dạo này sữa mình về nhiều thế nhỉ..." Ngọc Trâm lầm bầm mệt mỏi, nhìn chiếc máy hút trên tay. "Rõ ràng nãy Bảo Khánh bú rồi mà."
Gương mặt cô mệt mỏi nhưng vẫn dịu dàng. Cô tiếp tục hút sữa cho đến khi bình chứa dần đầy.
Từ năm mười tám tuổi, Ngọc Trâm đã bị rối loạn nội tiết tố khiến cơ thể tiết sữa quá mức. Giờ đây, sau khi cho con của chủ bú, tình trạng ấy càng trầm trọng hơn.
Chế độ ăn uống lành mạnh mà Ngọc Trâm duy trì mỗi ngày lại khiến sữa về càng nhiều. Và mỗi ngày cô phải chịu đựng cơn đau nhức vì bầu ngực căng tức — đau đớn hơn nhiều so với tưởng tượng, nên hút sữa trở thành cách duy nhất để giải tỏa.
Vài phút sau, Ngọc Trâm xong xuôi. Cô chuyển sữa vào bình, rồi cẩn thận cất vào chiếc tủ lạnh nhỏ trong phòng.
"Cũng kha khá đấy chứ..." cô nói nhỏ, nhìn mấy bình sữa với nụ cười mỏng. "Nếu đem bán, biết đâu lại thành nguồn thu nhập thêm." Cô khúc khích, tự an ủi mình giữa đêm khuya mệt nhoài.
Minh Khang đứng trơ ra trước màn hình. Vai anh gồng cứng, hơi thở hỗn loạn. Anh không ngờ mình sẽ nhìn thấy một khía cạnh khác của Ngọc Trâm — khía cạnh mà anh chưa bao giờ nghĩ tới.
Những cử động nhẹ nhàng của cô trong đoạn ghi hình, biểu cảm mệt mỏi nhưng chân thành khi hút sữa cho con anh, dấy lên trong anh thứ gì đó khó lòng giải thích. Có sự khâm phục... nhưng cũng có thứ gì đó khuấy động lý trí anh.
"Sao mình lại... phản ứng thế này?" Anh rít qua kẽ răng.
Minh Khang xoa mặt, cố gạt đi hình ảnh đang nhảy múa trong đầu. Nhưng càng cưỡng lại, thân hình quyến rũ kia càng ào ạt đập vào tâm trí anh.
"Chết tiệt, con bảo mẫu ấy thật sự mê hoặc." Anh chửi thề bực bội.
Minh Khang hít sâu, đóng iPad bằng một cái gập nhẹ. Anh nhắm mắt lại, cố trấn tĩnh.
"Mày chỉ mệt thôi, Khang," anh thì thầm tự nhủ. Nhưng nhịp đập giữa háng anh lại nói điều ngược lại.
"Đ*t!" Minh Khang chửi. Khi bảo bối của anh cương cứng, giằng giật đòi giải tỏa.
Gã đàn ông cố xua đi những ý nghĩ bẩn thỉu, nhưng bất lực. Minh Khang bốc lửa chỉ bằng việc nhớ lại thân hình bảo mẫu của con trai mình.
"Không chịu nổi nữa." Anh lầm bầm, rồi đứng dậy đi vào phòng tắm.
Minh Khang đứng dưới vòi sen lạnh, nước ào ạt xối xuống tấm thân trần. Còn bàn tay phía dưới liên tục chuyển động nhanh, tuốt lên tuốt xuống bảo bối.
"Argh...! Chết tiệt. Thân hình con nhỏ ấy thật sự quá quyến rũ." Anh rên rỉ, tay không ngừng trong khi đầu óc chìm trong hình ảnh thân thể nóng bỏng của cô bảo mẫu.
"Nếu mình mút mạnh cặp ngực căng tròn ấy thì sao nhỉ?" Tâm trí anh vẽ ra đủ thứ điên rồ. "Sữa của nó chắc ngon lắm, bú một lần là nghiện." Anh lảm nhảm.
Tay Minh Khang tiếp tục lên xuống ngày càng nhanh, nhất là khi tưởng tượng cái miệng cô bảo mẫu bị nhét đầy bảo bối gân guốc, dài và to của anh.
"Ah, Ngọc Trâm." Anh thở hổn hển. "Cái miệng em chắc sướng lắm khi bị đâm sâu tận gốc."
Minh Khang tăng tốc, bảo bối đã sưng căng, chực chờ bùng nổ.
"Ahhhhh... Ngọc Trâm..."
Tiếng rên dài thoát ra từ đôi môi gã đàn ông giàu có góa vợ. Khoái cảm ập đến khi anh chạm đỉnh.
Minh Khang ngửa đầu, ngực phập phồng, thở dốc — nhẹ nhõm dù chưa hoàn toàn thỏa mãn.
Chẳng hiểu sao gã duda ấy chỉ cần nhìn thấy thân hình Ngọc Trâm qua camera là lập tức bốc lửa. Trong khi ngoài kia bao nhiêu mỹ nhân gợi cảm liên tục mời gọi, chẳng cô nào khiến bảo bối của anh nhúc nhích.
"Đ*t!" Anh chửi. Khi hình ảnh vùng kín chật hẹp của cô bảo mẫu lại hiện lên trong đầu.
Minh Khang vội tắm cho xong, trước khi cơ thể lại phản ứng và buộc anh phải chiến đấu đơn độc thêm lần nữa.
"Ngọc Trâm." Anh lầm bầm lạnh lùng. "Giữ cái thân mày cho cẩn thận, trước khi tao thật sự mất kiểm soát."
Trong khi đó, ở trong phòng, Ngọc Trâm ngồi trên sofa dài, hai chân dang rộng. Tay cô nhẹ nhàng vuốt lớp lông đen rậm rạp ở vùng kín.
"Mọc nhanh thật, mới cạo tuần trước thôi mà." Cô lẩm bẩm.
Ngọc Trâm cúi xuống nhìn phần nhạy cảm nhất trên cơ thể — hồng hào, mũm mĩm và chưa hề bị ai chạm đến. Cô cạo sạch sẽ, không sót sợi nào.
"Chết tiệt, lại nổi hứng rồi." Ngọc Trâm chửi thầm.
Tuy sống ở quê, Ngọc Trâm không phải cô gái ngây thơ. Cô chăm chút cơ thể mình như thứ tài sản quý giá nhất — phương tiện để kiếm tiền.
Cạo xong, Ngọc Trâm ngả lưng vào ghế. Toàn thân trần trụi không một mảnh vải. Cô ngửa đầu, hai tay bóp mạnh bầu ngực.
"Erghhh...!" Ngọc Trâm rên lên. "Nếu là tay ông chủ Minh Khang bóp thì sao nhỉ? Chắc sướng hơn gấp vạn lần." Cô thì thầm tưởng tượng.
Ngọc Trâm tiếp tục vò nặn bầu ngực, sữa trào ra, chảy ròng ròng xuống bụng. Nhưng cô không quan tâm, mải mê chìm trong cơn mộng tưởng.
"Owhh... ông chủ Minh Khang, mút mạnh vào đi..." Cô rên rỉ.
Tay cô phía dưới xoa nhanh vào vùng nhạy cảm, ngày càng gấp gáp, đầu óc không ngừng nghĩ đến những hình ảnh phóng túng với ông chủ.
"Ah... sắp rồi, ông chủ Minh Khang..." Ngọc Trâm thều thào.
Bàn tay cô chuyển động ngày càng nhanh, cho đến khi cơ thể cô đạt đến đỉnh điểm.
"Ahhhhh..."
Ngọc Trâm buông thõng người, nhẹ nhõm. Toàn thân rã rời, ngực phập phồng, miệng hé mở.
Và Ngọc Trâm không hề hay biết, từ sau khe cửa hé mở, một bóng đàn ông đang đứng lặng, quan sát mọi hành động của cô từ nãy đến giờ.
"Thú vị, và thật quyến rũ." Hắn lầm bầm, rồi quay người bỏ đi.
Updated 107 Episodes
Comments