Bảo Mẫu Quyến Rũ
Sáng hôm ấy, dinh thự họ Minh Khang chìm trong tĩnh lặng. Bầu không khí lạnh lẽo, uy áp tràn ngập khắp căn phòng.
"Tên cô là gì?"
Giọng Minh Khang đều đều, đôi mắt sắc lạnh xuyên thấu.
"Dạ, em là Ngọc Trâm. Mọi người thường gọi em là Trâm ạ."
Cô gái đáp, giọng hơi run, hai bàn tay đan chặt vào nhau trên đùi.
"Cô biết nhiệm vụ của mình ở đây là gì chứ?"
Giọng anh trầm, nặng trĩu áp lực.
"Dạ biết ạ. Chăm sóc... và cho em bé bú."
Ngọc Trâm thì thào.
Minh Khang đặt một tờ hợp đồng lên bàn.
"Đọc đi. Không có ý kiến gì thì ký."
Ngọc Trâm nuốt nước bọt, mắt lướt nhanh từng dòng, gương mặt căng thẳng.
Trời ơi, quy định gì mà nhiều kinh khủng.
Cô nhăn mặt trong lòng.
"Cô có một phút. Quá thời hạn mà chưa ký, tôi coi như cô từ chối."
Anh nói, không một chút biểu cảm.
Mắt Ngọc Trâm trợn tròn. Không kịp suy nghĩ, cô vơ lấy cây bút và ký vội.
Minh Khang nhếch môi. Anh giật nhanh tờ giấy khỏi tay cô.
"Nhớ rõ. Cô không được bước ra khỏi dinh thự này khi chưa có sự cho phép của tôi."
"Dạ vâng."
"Từ giờ, con trai tôi là trách nhiệm của cô. Nếu nó xảy ra chuyện gì..."
Minh Khang bước lại gần, ánh mắt xoáy sâu.
"Đầu cô là thứ đem ra đánh cược."
Tr-Trời ơi... Đáng sợ quá.
Ngọc Trâm rùng mình, gật đầu cứng đờ.
"Cô phải đảm bảo nguồn sữa cho con trai tôi luôn đầy đủ. Hiểu chưa?"
"Dạ hiểu ạ."
"Và đừng có giở trò gì trong dinh thự này, nếu cô còn muốn sống."
Ực!
Ngọc Trâm nuốt khan, mặt trắng bệch.
"Trả lời đi! Tôi không thuê người câm!"
Giọng Minh Khang phẳng lì, lạnh như băng.
"D-dạ... dạ vâng. Em hiểu ạ."
Cô lắp bắp.
Minh Khang đứng dậy, quay lưng hướng về phía thang máy.
"Còn đứng đó chờ gì?"
Giọng anh đều đều.
"Đi theo tôi."
Ngọc Trâm giật mình, vội vàng đứng lên bám theo. Bước chân cô nhỏ nhắn, rụt rè.
Tách!
Minh Khang đẩy cửa phòng. Gam màu xám và đen bao trùm không gian.
Gần ô cửa sổ lớn, một chiếc nôi em bé nằm lặng lẽ.
Cậu bé bé bỏng đang ngủ say — cho đến khi tiếng bước chân của Minh Khang vang lên.
Tiếng khóc thét xé toang bầu không khí.
"Bảo Khánh."
Minh Khang thì thầm, giọng dịu đi một chút.
"Con trai tôi."
Ngọc Trâm đứng sững. Tiếng khóc của đứa trẻ vang vọng trong lồng ngực cô, đánh thức bản năng làm mẹ sâu thẳm.
Tiếng khóc càng lúc càng dữ dội, vang khắp căn phòng rộng.
Ngọc Trâm theo phản xạ bước tới, nhưng kịp dừng lại khi nhận ra đôi mắt sắc lạnh của Minh Khang vẫn đang dõi theo từ cạnh giường.
"Em có thể... bế bé được không ạ?"
Cô hỏi nhỏ, giọng run rẩy.
Minh Khang im lặng vài giây. Ánh mắt anh đánh giá, sắc bén nhưng ẩn chứa điều gì đó khó đoán. Rồi anh khẽ gật đầu.
"Làm đi."
Ngọc Trâm cẩn thận tiến lại chiếc nôi. Đôi tay cô hơi run khi chạm vào lớp chăn mềm bao bọc thân hình nhỏ xíu của Bảo Khánh.
Đứa bé vẫn khóc, khuôn mặt bé đỏ ửng.
"Suỵt... nín nào con..."
Ngọc Trâm thì thầm dịu dàng, nâng bé vào lòng.
"Con đói rồi phải không nào?"
Tiếng khóc dần lắng xuống, chuyển thành tiếng ư ử nhỏ.
Ngọc Trâm ngồi xuống ghế cạnh cửa sổ, chỉnh lại tấm vải che ngực. Động tác nhẹ nhàng nhưng có chút ngập ngừng — cô biết ánh mắt ông chủ vẫn đang đổ dồn về phía mình.
Minh Khang không nói gì. Chỉ đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, hàm nghiến chặt.
Có thứ gì đó trong đôi mắt anh — không còn chỉ là lạnh lùng, mà phức tạp hơn nhiều.
"Em bé sẽ nhanh dịu nếu được bú ạ."
Ngọc Trâm lên tiếng thận trọng, cố xoa dịu bầu không khí nặng nề.
Minh Khang không đáp ngay. Ánh mắt anh hạ xuống, nhìn đứa con đang nằm yên trong vòng tay cô gái trẻ.
Một khoảng lặng kỳ lạ — pha trộn giữa nhẹ nhõm và thứ gì đó anh không muốn thừa nhận.
"Làm tốt nhiệm vụ của mình."
Cuối cùng anh cũng lên tiếng, giọng nhẹ hơn trước.
"Nếu Bảo Khánh yên trong tay cô... thì đừng buông ra cho đến khi nó ngủ."
Ngọc Trâm cúi đầu.
"Dạ vâng."
Minh Khang quay lưng, bước về phía cửa. Nhưng trước khi ra ngoài, anh dừng lại một thoáng — nhìn tấm lưng Ngọc Trâm đung đưa nhẹ nhàng, ru con ngủ.
Có thứ gì đó trong ngực Minh Khang siết lại, nhưng anh không hiểu vì sao.
"Cô có thứ aura rất dịu dàng."
Anh bất chợt nói, giọng đều nhưng chân thành.
"Giữ lấy nó."
Ngọc Trâm giật mình, nhìn theo tấm lưng Minh Khang dần khuất sau cánh cửa.
Ông chủ Minh Khang...
Cô thầm thì, không biết nên sợ hãi hay ngưỡng mộ.
Ngọc Trâm nhìn đứa bé trong tay đã chìm vào giấc ngủ.
"Bố con... đáng sợ lắm luôn đó con."
Cô thì thào, khóe môi nở nụ cười nhạt.
"Nhưng không hiểu sao... chị lại không muốn bỏ chạy."
Minh Khang đứng trước màn hình trong phòng làm việc riêng. Một trong những camera đang truyền hình ảnh căn phòng của con trai.
Đôi mắt sắc lạnh của anh nhìn Ngọc Trâm ngồi bên cửa sổ, ôm Bảo Khánh đầy trìu mến.
Gương mặt cô gái ấy thật bình yên, toát lên sự dịu dàng mà Minh Khang đã lâu không còn thấy trong ngôi nhà này.
Tay anh dừng lại trên mặt bàn. Ánh mắt không thể rời đi. Mỗi cử chỉ của Ngọc Trâm đều tự nhiên, nhẹ nhàng, tràn đầy yêu thương.
Bảo Khánh bé nhỏ nằm yên bình trong vòng tay cô bảo mẫu mới. Còn anh chỉ có thể đứng đây, lặng lẽ dõi theo qua màn hình camera.
Có thứ gì đó đè nặng lồng ngực.
Sao mình lại... chú ý đến mức này?
Anh gầm gừ với chính mình.
Cô ta chỉ là người giữ trẻ. Chỉ vậy thôi.
Nhưng mắt anh vẫn không rời. Có sức hút kỳ lạ — ấm áp, dễ chịu, nhưng cũng khiến anh bối rối.
Ngọc Trâm khác hẳn những người phụ nữ anh từng gặp: mộc mạc, giản dị, nhưng sở hữu thứ khí chất khiến căn phòng bỗng sống động hẳn lên.
Nắm tay anh siết chặt bên mép bàn.
"Ngu ngốc."
Anh lầm bầm, quay mặt đi.
"Cô đơn lâu quá rồi, Minh Khang ạ."
Nhưng trước khi tắt màn hình, anh kịp thấy Ngọc Trâm vuốt nhẹ đầu con trai, đôi môi cô nở nụ cười nhỏ chân thành.
Nụ cười ấy, kỳ lạ thay, khiến ngực Minh Khang ấm lên, dù anh nhất quyết không thừa nhận.
Ngọc Trâm ngồi bên cửa sổ, ánh chiều xuyên qua tấm rèm mỏng, phủ lên gương mặt cô một lớp ánh vàng.
Trong vòng tay cô, đứa bé nằm thật thoải mái — hơi thở nhè nhẹ, đôi mắt to tròn, trong veo, ngước nhìn Ngọc Trâm ngây thơ.
"Này, bé con..."
Ngọc Trâm thì thầm, nở nụ cười.
"Con tên Bảo Khánh hả? Cái tên oai phong quá trời cho một đứa nhóc bé tí xíu như con."
Bảo Khánh mấp máy đôi môi bé xíu, như đang cố trả lời.
Ngọc Trâm bật cười khúc khích, nhìn bé bằng ánh mắt vừa thương vừa yêu không chịu nổi.
"Con có biết không, chị hồi hộp muốn chết lúc gặp bố con lúc nãy. Cái nhìn của ổng... trời ơi, như muốn xuyên thấu xương luôn ấy, run hết cả người."
"Nhưng con thì..."
Ngọc Trâm chạm nhẹ vào má Bảo Khánh.
"Con lại làm lòng chị dịu lại hết."
Đứa bé ngáp một cái, rồi nắm chặt ngón tay Ngọc Trâm bằng bàn tay bé tí.
Ngọc Trâm cười rạng rỡ, lòng ấm áp.
"Ôi, bé mà nắm chặt ghê. Con chắc chắn sau này sẽ là đàn ông bản lĩnh như bố con luôn đó."
"Nhưng hứa với chị, đừng có cứng đầu như ổng nha?"
Cô đùa nhỏ, kèm tiếng cười.
Bảo Khánh chóp chép miệng, phát ra âm thanh ê a ngộ nghĩnh.
Ngọc Trâm vuốt thóp bé thật khẽ, nhịp đung đưa êm ái, nhịp thở cô hòa vào nhịp thở đứa trẻ.
"Từ hôm nay, chị Trâm sẽ lo cho con, cưng à. Chị không biết mình có giỏi nhất hay không, nhưng chị hứa... chị sẽ thương con như con ruột của mình."
Tiếng gió bên ngoài cửa sổ thổi nhẹ, không gian trong phòng bỗng thật bình yên.
Bảo Khánh từ từ khép mắt, chìm vào giấc ngủ trong vòng tay ấm áp ấy.
Ngọc Trâm nhìn khuôn mặt bé bỏng thật lâu, rồi thì thào.
"Ngủ ngoan nha, Bảo Khánh. Thế giới ngoài kia khắc nghiệt lắm, nhưng chị mong con lớn lên sẽ là người đầy yêu thương."
"Chị ở đây rồi. Chị không đi đâu cả."
Ngọc Trâm vẫn ngồi trên chiếc ghế ấy, ngắm nhìn khuôn mặt bé nhỏ đang ngủ bình yên trong lòng mình.
Tiếng thở đều đặn của đứa trẻ như làm tan hết mọi căng thẳng trong cô.
Lần đầu tiên kể từ khi đặt chân vào dinh thự này, Ngọc Trâm cảm thấy bình yên. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ — bầu trời chiều đang nhạt dần, để lại những tia nắng cam cuối cùng xuyên qua rèm.
Nụ cười cô mỏng manh nhưng thật lòng.
"Có lẽ nơi này không tệ như mình tưởng."
Cô khẽ thì thào.
Ngọc Trâm không hay biết, sau cánh cửa hé mở, một đôi mắt sắc lạnh đang lặng lẽ dõi theo.
Minh Khang đứng đó — không biểu cảm, nhưng ánh mắt anh không thể rời khỏi cô bảo mẫu trẻ đang ôm con trai anh dịu dàng đến thế.
Người đàn ông hít một hơi dài, rồi nhẹ nhàng khép cửa, không một tiếng động.
"Ngọc Trâm..."
Anh lẩm bẩm trầm thấp.
"Đừng khiến tôi hối hận vì đã thuê cô."
Tiếng bước chân anh xa dần, vọng nhẹ trong hành lang dài hun hút của dinh thự.
Còn trong phòng, Ngọc Trâm tựa lưng vào thành ghế, vẫn ôm đứa trẻ bé bỏng ấy, không biết rằng sự xuất hiện của cô đã bắt đầu khuấy động trái tim một người đàn ông đóng băng từ lâu.
Updated 107 Episodes
Comments