Bảo Mẫu Quyến Rũ

Bảo Mẫu Quyến Rũ

1. Dinh thự Minh Khang

Sáng hôm ấy, dinh thự họ Minh Khang chìm trong tĩnh lặng. Bầu không khí lạnh lẽo, uy áp tràn ngập khắp căn phòng.

"Tên cô là gì?"

Giọng Minh Khang đều đều, đôi mắt sắc lạnh xuyên thấu.

"Dạ, em là Ngọc Trâm. Mọi người thường gọi em là Trâm ạ."

Cô gái đáp, giọng hơi run, hai bàn tay đan chặt vào nhau trên đùi.

"Cô biết nhiệm vụ của mình ở đây là gì chứ?"

Giọng anh trầm, nặng trĩu áp lực.

"Dạ biết ạ. Chăm sóc... và cho em bé bú."

Ngọc Trâm thì thào.

Minh Khang đặt một tờ hợp đồng lên bàn.

"Đọc đi. Không có ý kiến gì thì ký."

Ngọc Trâm nuốt nước bọt, mắt lướt nhanh từng dòng, gương mặt căng thẳng.

Trời ơi, quy định gì mà nhiều kinh khủng.

Cô nhăn mặt trong lòng.

"Cô có một phút. Quá thời hạn mà chưa ký, tôi coi như cô từ chối."

Anh nói, không một chút biểu cảm.

Mắt Ngọc Trâm trợn tròn. Không kịp suy nghĩ, cô vơ lấy cây bút và ký vội.

Minh Khang nhếch môi. Anh giật nhanh tờ giấy khỏi tay cô.

"Nhớ rõ. Cô không được bước ra khỏi dinh thự này khi chưa có sự cho phép của tôi."

"Dạ vâng."

"Từ giờ, con trai tôi là trách nhiệm của cô. Nếu nó xảy ra chuyện gì..."

Minh Khang bước lại gần, ánh mắt xoáy sâu.

"Đầu cô là thứ đem ra đánh cược."

Tr-Trời ơi... Đáng sợ quá.

Ngọc Trâm rùng mình, gật đầu cứng đờ.

"Cô phải đảm bảo nguồn sữa cho con trai tôi luôn đầy đủ. Hiểu chưa?"

"Dạ hiểu ạ."

"Và đừng có giở trò gì trong dinh thự này, nếu cô còn muốn sống."

Ực!

Ngọc Trâm nuốt khan, mặt trắng bệch.

"Trả lời đi! Tôi không thuê người câm!"

Giọng Minh Khang phẳng lì, lạnh như băng.

"D-dạ... dạ vâng. Em hiểu ạ."

Cô lắp bắp.

Minh Khang đứng dậy, quay lưng hướng về phía thang máy.

"Còn đứng đó chờ gì?"

Giọng anh đều đều.

"Đi theo tôi."

Ngọc Trâm giật mình, vội vàng đứng lên bám theo. Bước chân cô nhỏ nhắn, rụt rè.

Tách!

Minh Khang đẩy cửa phòng. Gam màu xám và đen bao trùm không gian.

Gần ô cửa sổ lớn, một chiếc nôi em bé nằm lặng lẽ.

Cậu bé bé bỏng đang ngủ say — cho đến khi tiếng bước chân của Minh Khang vang lên.

Tiếng khóc thét xé toang bầu không khí.

"Bảo Khánh."

Minh Khang thì thầm, giọng dịu đi một chút.

"Con trai tôi."

Ngọc Trâm đứng sững. Tiếng khóc của đứa trẻ vang vọng trong lồng ngực cô, đánh thức bản năng làm mẹ sâu thẳm.

Tiếng khóc càng lúc càng dữ dội, vang khắp căn phòng rộng.

Ngọc Trâm theo phản xạ bước tới, nhưng kịp dừng lại khi nhận ra đôi mắt sắc lạnh của Minh Khang vẫn đang dõi theo từ cạnh giường.

"Em có thể... bế bé được không ạ?"

Cô hỏi nhỏ, giọng run rẩy.

Minh Khang im lặng vài giây. Ánh mắt anh đánh giá, sắc bén nhưng ẩn chứa điều gì đó khó đoán. Rồi anh khẽ gật đầu.

"Làm đi."

Ngọc Trâm cẩn thận tiến lại chiếc nôi. Đôi tay cô hơi run khi chạm vào lớp chăn mềm bao bọc thân hình nhỏ xíu của Bảo Khánh.

Đứa bé vẫn khóc, khuôn mặt bé đỏ ửng.

"Suỵt... nín nào con..."

Ngọc Trâm thì thầm dịu dàng, nâng bé vào lòng.

"Con đói rồi phải không nào?"

Tiếng khóc dần lắng xuống, chuyển thành tiếng ư ử nhỏ.

Ngọc Trâm ngồi xuống ghế cạnh cửa sổ, chỉnh lại tấm vải che ngực. Động tác nhẹ nhàng nhưng có chút ngập ngừng — cô biết ánh mắt ông chủ vẫn đang đổ dồn về phía mình.

Minh Khang không nói gì. Chỉ đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, hàm nghiến chặt.

Có thứ gì đó trong đôi mắt anh — không còn chỉ là lạnh lùng, mà phức tạp hơn nhiều.

"Em bé sẽ nhanh dịu nếu được bú ạ."

Ngọc Trâm lên tiếng thận trọng, cố xoa dịu bầu không khí nặng nề.

Minh Khang không đáp ngay. Ánh mắt anh hạ xuống, nhìn đứa con đang nằm yên trong vòng tay cô gái trẻ.

Một khoảng lặng kỳ lạ — pha trộn giữa nhẹ nhõm và thứ gì đó anh không muốn thừa nhận.

"Làm tốt nhiệm vụ của mình."

Cuối cùng anh cũng lên tiếng, giọng nhẹ hơn trước.

"Nếu Bảo Khánh yên trong tay cô... thì đừng buông ra cho đến khi nó ngủ."

Ngọc Trâm cúi đầu.

"Dạ vâng."

Minh Khang quay lưng, bước về phía cửa. Nhưng trước khi ra ngoài, anh dừng lại một thoáng — nhìn tấm lưng Ngọc Trâm đung đưa nhẹ nhàng, ru con ngủ.

Có thứ gì đó trong ngực Minh Khang siết lại, nhưng anh không hiểu vì sao.

"Cô có thứ aura rất dịu dàng."

Anh bất chợt nói, giọng đều nhưng chân thành.

"Giữ lấy nó."

Ngọc Trâm giật mình, nhìn theo tấm lưng Minh Khang dần khuất sau cánh cửa.

Ông chủ Minh Khang...

Cô thầm thì, không biết nên sợ hãi hay ngưỡng mộ.

Ngọc Trâm nhìn đứa bé trong tay đã chìm vào giấc ngủ.

"Bố con... đáng sợ lắm luôn đó con."

Cô thì thào, khóe môi nở nụ cười nhạt.

"Nhưng không hiểu sao... chị lại không muốn bỏ chạy."

Minh Khang đứng trước màn hình trong phòng làm việc riêng. Một trong những camera đang truyền hình ảnh căn phòng của con trai.

Đôi mắt sắc lạnh của anh nhìn Ngọc Trâm ngồi bên cửa sổ, ôm Bảo Khánh đầy trìu mến.

Gương mặt cô gái ấy thật bình yên, toát lên sự dịu dàng mà Minh Khang đã lâu không còn thấy trong ngôi nhà này.

Tay anh dừng lại trên mặt bàn. Ánh mắt không thể rời đi. Mỗi cử chỉ của Ngọc Trâm đều tự nhiên, nhẹ nhàng, tràn đầy yêu thương.

Bảo Khánh bé nhỏ nằm yên bình trong vòng tay cô bảo mẫu mới. Còn anh chỉ có thể đứng đây, lặng lẽ dõi theo qua màn hình camera.

Có thứ gì đó đè nặng lồng ngực.

Sao mình lại... chú ý đến mức này?

Anh gầm gừ với chính mình.

Cô ta chỉ là người giữ trẻ. Chỉ vậy thôi.

Nhưng mắt anh vẫn không rời. Có sức hút kỳ lạ — ấm áp, dễ chịu, nhưng cũng khiến anh bối rối.

Ngọc Trâm khác hẳn những người phụ nữ anh từng gặp: mộc mạc, giản dị, nhưng sở hữu thứ khí chất khiến căn phòng bỗng sống động hẳn lên.

Nắm tay anh siết chặt bên mép bàn.

"Ngu ngốc."

Anh lầm bầm, quay mặt đi.

"Cô đơn lâu quá rồi, Minh Khang ạ."

Nhưng trước khi tắt màn hình, anh kịp thấy Ngọc Trâm vuốt nhẹ đầu con trai, đôi môi cô nở nụ cười nhỏ chân thành.

Nụ cười ấy, kỳ lạ thay, khiến ngực Minh Khang ấm lên, dù anh nhất quyết không thừa nhận.

Ngọc Trâm ngồi bên cửa sổ, ánh chiều xuyên qua tấm rèm mỏng, phủ lên gương mặt cô một lớp ánh vàng.

Trong vòng tay cô, đứa bé nằm thật thoải mái — hơi thở nhè nhẹ, đôi mắt to tròn, trong veo, ngước nhìn Ngọc Trâm ngây thơ.

"Này, bé con..."

Ngọc Trâm thì thầm, nở nụ cười.

"Con tên Bảo Khánh hả? Cái tên oai phong quá trời cho một đứa nhóc bé tí xíu như con."

Bảo Khánh mấp máy đôi môi bé xíu, như đang cố trả lời.

Ngọc Trâm bật cười khúc khích, nhìn bé bằng ánh mắt vừa thương vừa yêu không chịu nổi.

"Con có biết không, chị hồi hộp muốn chết lúc gặp bố con lúc nãy. Cái nhìn của ổng... trời ơi, như muốn xuyên thấu xương luôn ấy, run hết cả người."

"Nhưng con thì..."

Ngọc Trâm chạm nhẹ vào má Bảo Khánh.

"Con lại làm lòng chị dịu lại hết."

Đứa bé ngáp một cái, rồi nắm chặt ngón tay Ngọc Trâm bằng bàn tay bé tí.

Ngọc Trâm cười rạng rỡ, lòng ấm áp.

"Ôi, bé mà nắm chặt ghê. Con chắc chắn sau này sẽ là đàn ông bản lĩnh như bố con luôn đó."

"Nhưng hứa với chị, đừng có cứng đầu như ổng nha?"

Cô đùa nhỏ, kèm tiếng cười.

Bảo Khánh chóp chép miệng, phát ra âm thanh ê a ngộ nghĩnh.

Ngọc Trâm vuốt thóp bé thật khẽ, nhịp đung đưa êm ái, nhịp thở cô hòa vào nhịp thở đứa trẻ.

"Từ hôm nay, chị Trâm sẽ lo cho con, cưng à. Chị không biết mình có giỏi nhất hay không, nhưng chị hứa... chị sẽ thương con như con ruột của mình."

Tiếng gió bên ngoài cửa sổ thổi nhẹ, không gian trong phòng bỗng thật bình yên.

Bảo Khánh từ từ khép mắt, chìm vào giấc ngủ trong vòng tay ấm áp ấy.

Ngọc Trâm nhìn khuôn mặt bé bỏng thật lâu, rồi thì thào.

"Ngủ ngoan nha, Bảo Khánh. Thế giới ngoài kia khắc nghiệt lắm, nhưng chị mong con lớn lên sẽ là người đầy yêu thương."

"Chị ở đây rồi. Chị không đi đâu cả."

Ngọc Trâm vẫn ngồi trên chiếc ghế ấy, ngắm nhìn khuôn mặt bé nhỏ đang ngủ bình yên trong lòng mình.

Tiếng thở đều đặn của đứa trẻ như làm tan hết mọi căng thẳng trong cô.

Lần đầu tiên kể từ khi đặt chân vào dinh thự này, Ngọc Trâm cảm thấy bình yên. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ — bầu trời chiều đang nhạt dần, để lại những tia nắng cam cuối cùng xuyên qua rèm.

Nụ cười cô mỏng manh nhưng thật lòng.

"Có lẽ nơi này không tệ như mình tưởng."

Cô khẽ thì thào.

Ngọc Trâm không hay biết, sau cánh cửa hé mở, một đôi mắt sắc lạnh đang lặng lẽ dõi theo.

Minh Khang đứng đó — không biểu cảm, nhưng ánh mắt anh không thể rời khỏi cô bảo mẫu trẻ đang ôm con trai anh dịu dàng đến thế.

Người đàn ông hít một hơi dài, rồi nhẹ nhàng khép cửa, không một tiếng động.

"Ngọc Trâm..."

Anh lẩm bẩm trầm thấp.

"Đừng khiến tôi hối hận vì đã thuê cô."

Tiếng bước chân anh xa dần, vọng nhẹ trong hành lang dài hun hút của dinh thự.

Còn trong phòng, Ngọc Trâm tựa lưng vào thành ghế, vẫn ôm đứa trẻ bé bỏng ấy, không biết rằng sự xuất hiện của cô đã bắt đầu khuấy động trái tim một người đàn ông đóng băng từ lâu.

Chapter
1 1. Dinh thự Minh Khang
2 2. Cám dỗ từ bảo mẫu
3 3. Bữa sáng bổ dưỡng
4 4. Lộc trời cho
5 5. Thuần phục Bảo Khánh
6 6. Chiến công anh hùng của bé Bảo Khánh
7 7. Ranh giới bắt đầu mờ đi
8 8. Lời đề nghị của Minh Khang
9 9. Ám ảnh sữa mẹ Su Ngọc Trâm
10 10. Đòi phần
11 11. Thể dục buổi sáng
12 12. Thể dục phần 2
13 13. Lấy phần sau buổi tập
14 14. Hai lần đâm trúng tài sản quý
15 15. Chuộc lỗi bằng nụ hôn
16 16. Cởi áo ra
17 17. Căn bếp nóng bỏng
18 18. Cơn khao khát tăng cấp
19 19. Lời thỉnh cầu trong cuộc chơi
20 20. Cuộc chiến giành quyền và kết cục
21 21. Buổi sáng nóng bỏng
22 22. Bữa sáng bị trì hoãn
23 23. Chiều chuộng tài sản của Minh Khang
24 24. Mở rộng đùi ra
25 25. Sự áp đảo của Minh Khang
26 26. Bé lợn biển đại chiến bé thông minh
27 27. Cái giá một nghìn tỷ
28 28. Phòng làm việc nóng bỏng
29 29. Chen ngang giữa núi công việc
30 30. Điều gì đó căng thẳng
31 31. Đùa giỡn với trợ lý của Minh Khang
32 32. Căng thẳng giữa cơn khao khát dở dang
33 33. Bến đỗ dễ chịu nhất
34 34. Kịch tính trước chuyến đi nước ngoài
35 35. Minh Khang phiên bản mini
36 36. Đàm phán với CEO nhí
37 37. Quang Đại xuất hiện
38 38. Mỹ Lan xuất hiện
39 39. Ngọc Trâm ra đi
40 40. Quyền lực nằm trọn trong tay Minh Khang
41 41. Ngọc Trâm trở về và nỗi bức bối của Minh Khang
42 42. Minh Khang bực. Bảo Khánh vui. Ngọc Trâm thoát nạn.
43 43. Tấn công bất ngờ 21++
44 44. Kịch tính trước chuyến xuất ngoại
45 45. Bắt đầu ghen
46 46. Nóng bỏng trên máy bay
47 47. Mất trinh
48 48. Paris
49 49. Bữa tối
50 50. Khoảnh khắc quý giá ở Paris
51 51. Nóng bỏng ban công 21+
52 52. Cuồng nhiệt vs Quyến rũ
53 53. Tiệc
54 54. Bẫy
55 55. Mưu kế của Phúc Minh 21+
56 56. Quyền sở hữu đã đóng dấu
57 57. Minh Khang và quyền kiểm soát tuyệt đối
58 58. Xóa dấu vết
59 59. Tiếp tục xóa dấu vết
60 60. Minh Khang vẫn là tay dê xồm
61 61. Dấu vết còn sót lại
62 62. Bẫy dành cho Phúc Minh
63 63. Mẹ Su thích bố đấy
64 64. Tình cảm được đáp lại
65 65. Nóng bỏng trên bàn ăn
66 66. Tiếp tục nóng bỏng
67 67. Buổi sáng ấm áp sau màn nóng bỏng
68 68. Chiều chuộng người thương
69 69. Sự cố
70 70. Minh Khang chế độ nhanh tay
71 71. Cặp vợ chồng này quả thật khác người. 21+
72 72. Đầy dấu hỏi
73 73. Sự xuất hiện của bóng ma quá khứ
74 74. Vẫn còn đầy dấu hỏi
75 75. Đối thủ trong đêm tân hôn
76 76. Hai vạch
77 77. Mưu kế của Ánh Linh
78 78. Ánh Linh phục vụ
79 79. Kết quả khám
80 80. Minh Khang vui, Trí Dũng khổ
81 81. Bão trước mắt
82 82. Sự ngu ngốc của Minh Khang
83 83. Vợ chính thức đối đầu tiểu tam
84 84. Bản lĩnh vợ chính thức
85 85. Bảo Khánh chế độ quỷ kế
86 86. Ánh Linh gây chuyện
87 87. Hồi ức ba năm trước
88 88. Ánh Linh lại gây chuyện
89 89. Sự thật mới về Bảo Khánh
90 90. Ngày càng căng thẳng
91 91. Ngọc Trâm liều mình
92 92. Không tiêu đề
93 93. Quyết định nghiệt ngã
94 94. Ngày càng nguy kịch
95 Chương 95: Lỗi tại ai? Số phận hay con người?
96 Chương 96: Cuộc chiến
97 Chương 97: Đánh cược mạng sống
98 Chương 98: Đường thẳng
99 Chương 99: Minh Khang nổi điên
100 Chương 100: Bị thần chết chơi khăm
101 Chương 101: Phép màu
102 Chương 102: Bí mật giữa Ánh Linh và Quang Đại
103 Chương 103: Kẻ phản bội
104 Chương 104: Cái giá của sự phản bội
105 Chương 105: Khoảnh khắc
106 Chương 106: Trở về dinh thự
107 Chương 107: Đi trước hai bước
Chapter

Updated 107 Episodes

1
1. Dinh thự Minh Khang
2
2. Cám dỗ từ bảo mẫu
3
3. Bữa sáng bổ dưỡng
4
4. Lộc trời cho
5
5. Thuần phục Bảo Khánh
6
6. Chiến công anh hùng của bé Bảo Khánh
7
7. Ranh giới bắt đầu mờ đi
8
8. Lời đề nghị của Minh Khang
9
9. Ám ảnh sữa mẹ Su Ngọc Trâm
10
10. Đòi phần
11
11. Thể dục buổi sáng
12
12. Thể dục phần 2
13
13. Lấy phần sau buổi tập
14
14. Hai lần đâm trúng tài sản quý
15
15. Chuộc lỗi bằng nụ hôn
16
16. Cởi áo ra
17
17. Căn bếp nóng bỏng
18
18. Cơn khao khát tăng cấp
19
19. Lời thỉnh cầu trong cuộc chơi
20
20. Cuộc chiến giành quyền và kết cục
21
21. Buổi sáng nóng bỏng
22
22. Bữa sáng bị trì hoãn
23
23. Chiều chuộng tài sản của Minh Khang
24
24. Mở rộng đùi ra
25
25. Sự áp đảo của Minh Khang
26
26. Bé lợn biển đại chiến bé thông minh
27
27. Cái giá một nghìn tỷ
28
28. Phòng làm việc nóng bỏng
29
29. Chen ngang giữa núi công việc
30
30. Điều gì đó căng thẳng
31
31. Đùa giỡn với trợ lý của Minh Khang
32
32. Căng thẳng giữa cơn khao khát dở dang
33
33. Bến đỗ dễ chịu nhất
34
34. Kịch tính trước chuyến đi nước ngoài
35
35. Minh Khang phiên bản mini
36
36. Đàm phán với CEO nhí
37
37. Quang Đại xuất hiện
38
38. Mỹ Lan xuất hiện
39
39. Ngọc Trâm ra đi
40
40. Quyền lực nằm trọn trong tay Minh Khang
41
41. Ngọc Trâm trở về và nỗi bức bối của Minh Khang
42
42. Minh Khang bực. Bảo Khánh vui. Ngọc Trâm thoát nạn.
43
43. Tấn công bất ngờ 21++
44
44. Kịch tính trước chuyến xuất ngoại
45
45. Bắt đầu ghen
46
46. Nóng bỏng trên máy bay
47
47. Mất trinh
48
48. Paris
49
49. Bữa tối
50
50. Khoảnh khắc quý giá ở Paris
51
51. Nóng bỏng ban công 21+
52
52. Cuồng nhiệt vs Quyến rũ
53
53. Tiệc
54
54. Bẫy
55
55. Mưu kế của Phúc Minh 21+
56
56. Quyền sở hữu đã đóng dấu
57
57. Minh Khang và quyền kiểm soát tuyệt đối
58
58. Xóa dấu vết
59
59. Tiếp tục xóa dấu vết
60
60. Minh Khang vẫn là tay dê xồm
61
61. Dấu vết còn sót lại
62
62. Bẫy dành cho Phúc Minh
63
63. Mẹ Su thích bố đấy
64
64. Tình cảm được đáp lại
65
65. Nóng bỏng trên bàn ăn
66
66. Tiếp tục nóng bỏng
67
67. Buổi sáng ấm áp sau màn nóng bỏng
68
68. Chiều chuộng người thương
69
69. Sự cố
70
70. Minh Khang chế độ nhanh tay
71
71. Cặp vợ chồng này quả thật khác người. 21+
72
72. Đầy dấu hỏi
73
73. Sự xuất hiện của bóng ma quá khứ
74
74. Vẫn còn đầy dấu hỏi
75
75. Đối thủ trong đêm tân hôn
76
76. Hai vạch
77
77. Mưu kế của Ánh Linh
78
78. Ánh Linh phục vụ
79
79. Kết quả khám
80
80. Minh Khang vui, Trí Dũng khổ
81
81. Bão trước mắt
82
82. Sự ngu ngốc của Minh Khang
83
83. Vợ chính thức đối đầu tiểu tam
84
84. Bản lĩnh vợ chính thức
85
85. Bảo Khánh chế độ quỷ kế
86
86. Ánh Linh gây chuyện
87
87. Hồi ức ba năm trước
88
88. Ánh Linh lại gây chuyện
89
89. Sự thật mới về Bảo Khánh
90
90. Ngày càng căng thẳng
91
91. Ngọc Trâm liều mình
92
92. Không tiêu đề
93
93. Quyết định nghiệt ngã
94
94. Ngày càng nguy kịch
95
Chương 95: Lỗi tại ai? Số phận hay con người?
96
Chương 96: Cuộc chiến
97
Chương 97: Đánh cược mạng sống
98
Chương 98: Đường thẳng
99
Chương 99: Minh Khang nổi điên
100
Chương 100: Bị thần chết chơi khăm
101
Chương 101: Phép màu
102
Chương 102: Bí mật giữa Ánh Linh và Quang Đại
103
Chương 103: Kẻ phản bội
104
Chương 104: Cái giá của sự phản bội
105
Chương 105: Khoảnh khắc
106
Chương 106: Trở về dinh thự
107
Chương 107: Đi trước hai bước

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play