CHƯƠNG 4: HUNG DỮ

Quay trở về lớp, giáo viên vẫn chưa vào.

Đường Noãn Noãn thấy không khí trong lớp có chút kì lạ.

“Có chuyện gì vậy?”

Đường Noãn Noãn quay đầu lại hỏi Hạ Tâm Nhi.

“Mình vừa chửi nhau một trận với tụi Lam Phi Tuyết. Bọn họ nói xấu cậu”

Hạ Tâm Nhi vẫn còn chút tức giận, kể lại cho Đường Noãn Noãn nghe.

“Đừng giận nữa, cảm ơn cậu”

Đường Noãn Noãn nghe xong thì có chút ấm áp trong lòng, cô thò tay vào balo lấy ra một viên kẹo dâu tây đặt vào lòng bàn tay Hạ Tâm Nhi.

Mặc dù kẹo dâu tây của cô sắp hết rồi nhưng vẫn rộng lượng chia cho cô bạn thân của mình.

“Ôi trời ơi, tiểu tiên nữ à, mình yêu cậu chết mất”

Nhìn thấy hành động của Đường Noãn Noãn, Hạ Tâm Nhi bị chọc cười.

Nếu cô nàng là con trai chắc là cô sẽ tỏ tình Đường Noãn Noãn.

Cố Trầm Khanh ngồi bên cạnh cũng loáng thoáng hiểu được sự tình của hai cô nàng bên cạnh.

Vào tiết học, Đường Noãn Noãn lấy tập sách của mình ra đặt lên bàn học. Đồ dùng học tập của cô nàng đa phần đều là màu hồng.

Trong khi Đường Noãn Noãn đang chăm chỉ nghe giảng thig Cố Trầm Khanh lại nằm gục xuống bàn đánh một giấc dài.

Lúc Đường Noãn Noãn đưa mắt nhìn sang thì thấy nam sinh tuy ngủ nhưng mi tâm cau chặt, không yên giấc.

Tưởng rằng do ánh nắng ngoài trời chiếu vào khiến anh khó chịu, Đường Noãn Noãn nhướng người về phía anh, vươn tay kéo rèm cửa lại.

Lúc này Cố Trầm Khanh bỗng dưng mở mắt ra, khoảng cách cả hai rút ngắn lại trong phút chốc.

Mắt Đường Noãn Noãn chạm vào đôi mắt sâu thẫm của anh khiến cô có chút không biết phải làm sao, nhanh tay kéo rèm lại rồi ngồi lại chổ mình ngay ngắn.

Mà Cố Trầm Khanh lúc này chỉ có một suy nghĩ: bạn học Noãn thật thơm, thơm mùi kẹo dâu.

Đường Noãn Noãn đỏ tai ngồi ngay ngắn nghe giảng đến hết tiết.

Khi tiếng chuông giải lao vang lên ồn ào ngoài hành lang lớp học. Trong lớp cũng ồn ào như ong vỡ tổ.

Đám nam sinh trong lớp nhanh chóng tụm lại một chổ rủ rê Cố Trầm Khanh đi chơi bóng rổ.

“Khanh ca, đi bóng rổ không?”

Tạ Lãng bỏ tay vào túi quần, một tay cầm quả bóng rổ đứng trước mặt Đường Noãn Noãn và Cố Trầm Khanh rủ rê.

“Đi”

Cố Trầm Khanh lười biếng vươn vai một cái rồi đứng dậy đi cùng với đám nam sinh.

Đường Noãn Noãn và Hạ Tâm Nhi thì cùng nhau đi đến căn tin mua nước tiện thể ăn trưa trong đó.

Lúc đi ngang qua sân bóng rổ, Đường Noãn Noãn đưa mắt vào trong sân nhìn bóng dáng Cố Trầm Khanh đang nhanh nhẹn di chuyển tới lui trên sân.

Bên ngoài rìa sân có nhiều nữ sinh tụm năm tụm bảy đứng xem.

“Xem ra bạn học mới này cũng được đón nhận quá nhỉ?”

Hạ Tâm Nhi cũng nhìn vào sân bóng rổ rồi tạch lưỡi thầm nói.

“Đi thôi, sườn xào chua ngọt của chúng ta”

Hạ Tâm Nhi không suy nghĩ nữa, kéo tay Đường Noãn Noãn chạy nhanh về phía căn tin.

Trong căn tin đông đúc đến nghẹt thở, Đường Noãn Noãn và Hạ Tâm Nhi phép tắc đứng xếp hàng đợi tới lượt lấy cơm.

“Cậu ra ngồi trước đi, để mình lấy cơm cho”

Đường Noãn Noãn thấy dòng người chen nhau chật hẹp thì nhỏ giọng nói với Hạ Tâm Nhi.

“Được, vậy mình ra giữ chổ, cậu đừng để bị bọn họ xô ngã nhé”

Hạ Tâm Nhi nhìn tới nhìn lui rồi đồng ý, trước khi đi còn dặn dò Đường Noãn Noãn.

“Ừm, đi đi”

Đường Noãn Noãn ngoan ngoan gật gật đầu nhỏ.

Lúc Đường Noãn Noãn lấy được cơm trở ra thì đã thấy đám người Cố Trầm Khanh, Tạ Lãng, Thẩm Duy cũng đã lấy được đồ ăn ngồi một bàn riêng biệt.

Bỗng nhiên một nữ sinh khoá trên cầm khay đồ ăn đi tới gần bàn bọn họ.

Cố Trầm Khanh lạnh nhạt nâng mắt lên nhìn rồi phun ra một chữ.

“Cút”

Nữ sinh kia vốn dĩ thấy bạn học mới chuyển đến rất bắt mắt muốn đến trò chuyện làm quen. Bị Cố Trầm Khanh làm cho bẻ mặt trước đông người như vậy liền đỏ mắt bưng khay cơm rời đi.

Nhìn dáng vẻ lạnh lùng, đáng sợ của Cố Trầm Khanh, trong căn tin bỗng trở nên im bật, căng thẳng vô cùng.

“Khanh ca, đừng chọc cho bạn nữ khóc nhé”

Tạ Lãng cũng gượng gạo nhìn Cố Trầm Khanh cười cười.

“Nói đỡ nữa thì cút luôn”

Cố Trầm Khanh chán ghét quét mắt sáng cảnh cáo Tạ Lãng.

Tạ Lãng ngoan ngoãn làm động tác kéo khoá miệng lại.

Thẩm Duy lắc đầu không biết nên làm sao.

“Đường Tiểu Noãn, mình ở đây”

Ngay lúc này, giọng Hạ Tâm Nhi vang lên kéo sự chú ý của cả căn tin đang im bặt.

Đường Noãn Noãn ôm hai khay cơm tới chổ Hạ Tâm Nhi đang ngồi cũng gần bàn ăn của bọn họ.

Cố Trầm Khanh lúc này mới thấy Đường Noãn Noãn, anh nâng mắt lên nhìn hướng cô đi tới.

Khoé môi chợt cong lên thì thấy cô đi ngang qua bàn mình, ngồi ở bàn kế bên.

Đường Noãn Noãn trong đầu chỉ có một suy nghĩ: Tướng quân quá hung dữ, không thể chọc giận.

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Mấy cô nàng hoa mơ hoa mận hoa đào nên biết an phận đi đừng ai mơ mà tiếp xúc gần với anh, chỗ của anh vị trí của anh chỉ dành cho Noãn Noãn thôi. Tướng công CRK là của NN gòy 😆😆

2025-11-03

2

Toàn bộ
Chapter
1 CHƯƠNG 1: MƠ HAY SỰ THẬT
2 CHƯƠNG 2: BẠN HỌC NOÃN
3 CHƯƠNG 3: KHANH CA
4 CHƯƠNG 4: HUNG DỮ
5 CHƯƠNG 5: TƯỚNG QUÂN…TƯỚNG QUÂN
6 CHƯƠNG 6: BỊ DOẠ SỢ
7 CHƯƠNG 7: SỢ BÓNG TỐI
8 CHƯƠNG 8: KHÔNG BIẾT NGẠI NGÙNG
9 CHƯƠNG 9: NỮ NHÂN CỦA LÃO ĐẠI
10 CHƯƠNG 10: NGOAN, CÓ ĐƯỢC KHÔNG?
11 CHƯƠNG 11: MỸ NHÂN CỨU ANH HÙNG
12 CHƯƠNG 12: BÌNH CHỌN HOA KHÔI
13 CHƯƠNG 13: HOA KHÔI TRƯỜNG
14 CHƯƠNG 14: CHẤM DỨT QUAN HỆ
15 CHƯƠNG 15: ĐẠI VIÊN
16 CHƯƠNG 16: GIAN LẬN THI CỬ
17 CHƯƠNG 17: LÂM UYÊN
18 CHƯƠNG 18: CƠN ÁC MỘNG NĂM ĐÓ
19 CHƯƠNG 19: MÂU THUẪN
20 CHƯƠNG 20: VÁY ĐEN CỦA TIỂU TIÊN NỮ
21 CHƯƠNG 21: XẢY RA CHUYỆN
22 CHƯƠNG 22: PHÒNG GIÁM THỊ
23 CHƯƠNG 23: TRẢ ĐŨA
24 CHƯƠNG 24: ĐÁNH NHAU
25 CHƯƠNG 25: CHÍNH THỨC HẸN HÒ
26 CHƯƠNG 26: Pudding Dâu
27 CHƯƠNG 27: NHÌN CẬU THẤY PHÍ THỜI GIAN
28 CHƯƠNG 28: SINH NHẬT CỐ TRẦM KHANH
29 CHƯƠNG 29: QUÁ KHỨ ĐEN TỐI
30 CHƯƠNG 30: HIẾM KHI NÓNG GIẬN
31 CHƯƠNG 31: YÊU TINH MÊ HOẶC
32 CHƯƠNG 32: KHÔNG NGOAN
33 CHƯƠNG 33: ĐÁNG THƯƠNG
34 CHƯƠNG 34: CHÁU DÂU
35 CHƯƠNG 35: GIAO THỪA NGỌT NGÀO
36 CHƯƠNG 36: NGHĨ TRANG TỪ LÂM
37 CHƯƠNG 37: THỜI GIAN TRÔI NHANH
38 CHƯƠNG 38: NĂM HỌC MỚI
39 CHƯƠNG 39: BÌNH GIẤM CHUA
40 CHƯƠNG 40: TIỂU TIÊN NỮ
41 CHƯƠNG 41: ĐỪNG BÁM LẤY TÔI NỮA
42 CHƯƠNG 42: CON DÂU CỦA MẸ ANH
43 CHƯƠNG 43: CAM ĐOAN
44 CHƯƠNG 44: ĐỐI ĐẦU
45 CHƯƠNG 45: KẾT QUẢ HỌC KỲ 1
46 CHƯƠNG 46: CHỐN CŨ
47 CHƯƠNG 47: HỌC SINH TRAO ĐỔI
48 CHƯƠNG 48: CÔ LÀ AI?
49 CHƯƠNG 49: GẶP LẠI LA HẠO
50 CHƯƠNG 50: CẬU DIỄN CÁI GÌ?
51 CHƯƠNG 51:BẢO VỆ
52 CHƯƠNG 52: ĐÁNH NHAU
53 CHƯƠNG 53: KHU XƯỞNG BỎ HOANG
54 CHƯƠNG 54: KẺ ĐỨNG SAU
55 CHƯƠNG 55: LÔI RA ÁNH SÁNG
56 CHƯƠNG 56: ĐIỀN NGUYỆN VỌNG
57 CHƯƠNG 57: NGÀY CHIA TAY
58 CHƯƠNG 58: CƠN SAY
59 CHƯƠNG 59: TỪ THIÊN ĐƯỜNG RƠI XUỐNG ĐỊA NGỤC
60 CHƯƠNG 60: NGÀY XÉT XỬ
61 CHƯƠNG 61: 5 NĂM SAU
62 CHƯƠNG 62: BỆNH VIỆN QUÂN Y HẢI THÀNH
63 CHƯƠNG 63: 5 NĂM GẶP LẠI
64 CHƯƠNG 64: BA MẸ
65 CHƯƠNG 65: MIỆNG LƯỠI SẮC BÉN
66 CHƯƠNG 66: CỨU LẤY SINH MỆNH NHỎ BÉ
67 CHƯƠNG 67: SỐNG ĐƯỢC LÀ ĐÃ RẤT DŨNG CẢM RỒI
68 CHƯƠNG 68: HÀNG XÓM
69 CHƯƠNG 69: ĐÀN ANH
70 CHƯƠNG 70: TRỞ VỀ
71 CHƯƠNG 71: CỨU TRỢ SẠT LỠ
72 CHƯƠNG 72: KHÔNG ĐAU BẰNG VIỆC EM BIẾN MẤT NĂM NĂM
73 CHƯƠNG 73: XÂM NHẬP NHÀ DÂN BẤT HỢP PHÁP
74 CHƯƠNG 74: CỐ TRẦM KHANH ĐÃ RẤT KHỔ SỞ
75 CHƯƠNG 75: CHIẾN TRƯỜNG HAY THƯƠNG TRƯỜNG ĐỀU LÀ VUA
76 CHƯƠNG 76: MỘT NỬA SỰ THẬT
77 CHƯƠNG 77: KHÔNG DÁM RỜI KHỎI ĐÂY
78 CHƯƠNG 78: LÀ NGUỒN SỐNG CỦA ANH ẤY
79 CHƯƠNG 79: TA CHỈ XEM CHÁU LÀ CHÁU DÂU
80 CHƯƠNG 80: EM SẼ CỨU ANH
81 CHƯƠNG 81: ĐỒNG CAM CỘNG KHỔ
82 CHƯƠNG 82: ANH KHÔNG CHẮC MÌNH CÓ THỂ CHỊU THÊM LẦN NÀO NỮA
83 CHƯƠNG 83: MỘT BƯỚC CŨNG KHÔNG ĐƯỢC TÁCH RA
84 CHƯƠNG 84: LẦN NÀY EM KHÔNG TRỐN NỮA
85 CHƯƠNG 85: CHỈ NHƯ VẬY, ANH MỚI THỞ NỔI
86 CHƯƠNG 86: DỌN QUA Ở CÙNG ANH
87 CHƯƠNG 87: BẠN TRAI CỦA EM
88 CHƯƠNG 88: ANH YÊU EM
89 CHƯƠNG 89: NẾU EM MUỐN, QUÂN KHU CŨNG CẦN BÁC SĨ GIỎI
90 CHƯƠNG 90: NOÃN NOÃN
Chapter

Updated 90 Episodes

1
CHƯƠNG 1: MƠ HAY SỰ THẬT
2
CHƯƠNG 2: BẠN HỌC NOÃN
3
CHƯƠNG 3: KHANH CA
4
CHƯƠNG 4: HUNG DỮ
5
CHƯƠNG 5: TƯỚNG QUÂN…TƯỚNG QUÂN
6
CHƯƠNG 6: BỊ DOẠ SỢ
7
CHƯƠNG 7: SỢ BÓNG TỐI
8
CHƯƠNG 8: KHÔNG BIẾT NGẠI NGÙNG
9
CHƯƠNG 9: NỮ NHÂN CỦA LÃO ĐẠI
10
CHƯƠNG 10: NGOAN, CÓ ĐƯỢC KHÔNG?
11
CHƯƠNG 11: MỸ NHÂN CỨU ANH HÙNG
12
CHƯƠNG 12: BÌNH CHỌN HOA KHÔI
13
CHƯƠNG 13: HOA KHÔI TRƯỜNG
14
CHƯƠNG 14: CHẤM DỨT QUAN HỆ
15
CHƯƠNG 15: ĐẠI VIÊN
16
CHƯƠNG 16: GIAN LẬN THI CỬ
17
CHƯƠNG 17: LÂM UYÊN
18
CHƯƠNG 18: CƠN ÁC MỘNG NĂM ĐÓ
19
CHƯƠNG 19: MÂU THUẪN
20
CHƯƠNG 20: VÁY ĐEN CỦA TIỂU TIÊN NỮ
21
CHƯƠNG 21: XẢY RA CHUYỆN
22
CHƯƠNG 22: PHÒNG GIÁM THỊ
23
CHƯƠNG 23: TRẢ ĐŨA
24
CHƯƠNG 24: ĐÁNH NHAU
25
CHƯƠNG 25: CHÍNH THỨC HẸN HÒ
26
CHƯƠNG 26: Pudding Dâu
27
CHƯƠNG 27: NHÌN CẬU THẤY PHÍ THỜI GIAN
28
CHƯƠNG 28: SINH NHẬT CỐ TRẦM KHANH
29
CHƯƠNG 29: QUÁ KHỨ ĐEN TỐI
30
CHƯƠNG 30: HIẾM KHI NÓNG GIẬN
31
CHƯƠNG 31: YÊU TINH MÊ HOẶC
32
CHƯƠNG 32: KHÔNG NGOAN
33
CHƯƠNG 33: ĐÁNG THƯƠNG
34
CHƯƠNG 34: CHÁU DÂU
35
CHƯƠNG 35: GIAO THỪA NGỌT NGÀO
36
CHƯƠNG 36: NGHĨ TRANG TỪ LÂM
37
CHƯƠNG 37: THỜI GIAN TRÔI NHANH
38
CHƯƠNG 38: NĂM HỌC MỚI
39
CHƯƠNG 39: BÌNH GIẤM CHUA
40
CHƯƠNG 40: TIỂU TIÊN NỮ
41
CHƯƠNG 41: ĐỪNG BÁM LẤY TÔI NỮA
42
CHƯƠNG 42: CON DÂU CỦA MẸ ANH
43
CHƯƠNG 43: CAM ĐOAN
44
CHƯƠNG 44: ĐỐI ĐẦU
45
CHƯƠNG 45: KẾT QUẢ HỌC KỲ 1
46
CHƯƠNG 46: CHỐN CŨ
47
CHƯƠNG 47: HỌC SINH TRAO ĐỔI
48
CHƯƠNG 48: CÔ LÀ AI?
49
CHƯƠNG 49: GẶP LẠI LA HẠO
50
CHƯƠNG 50: CẬU DIỄN CÁI GÌ?
51
CHƯƠNG 51:BẢO VỆ
52
CHƯƠNG 52: ĐÁNH NHAU
53
CHƯƠNG 53: KHU XƯỞNG BỎ HOANG
54
CHƯƠNG 54: KẺ ĐỨNG SAU
55
CHƯƠNG 55: LÔI RA ÁNH SÁNG
56
CHƯƠNG 56: ĐIỀN NGUYỆN VỌNG
57
CHƯƠNG 57: NGÀY CHIA TAY
58
CHƯƠNG 58: CƠN SAY
59
CHƯƠNG 59: TỪ THIÊN ĐƯỜNG RƠI XUỐNG ĐỊA NGỤC
60
CHƯƠNG 60: NGÀY XÉT XỬ
61
CHƯƠNG 61: 5 NĂM SAU
62
CHƯƠNG 62: BỆNH VIỆN QUÂN Y HẢI THÀNH
63
CHƯƠNG 63: 5 NĂM GẶP LẠI
64
CHƯƠNG 64: BA MẸ
65
CHƯƠNG 65: MIỆNG LƯỠI SẮC BÉN
66
CHƯƠNG 66: CỨU LẤY SINH MỆNH NHỎ BÉ
67
CHƯƠNG 67: SỐNG ĐƯỢC LÀ ĐÃ RẤT DŨNG CẢM RỒI
68
CHƯƠNG 68: HÀNG XÓM
69
CHƯƠNG 69: ĐÀN ANH
70
CHƯƠNG 70: TRỞ VỀ
71
CHƯƠNG 71: CỨU TRỢ SẠT LỠ
72
CHƯƠNG 72: KHÔNG ĐAU BẰNG VIỆC EM BIẾN MẤT NĂM NĂM
73
CHƯƠNG 73: XÂM NHẬP NHÀ DÂN BẤT HỢP PHÁP
74
CHƯƠNG 74: CỐ TRẦM KHANH ĐÃ RẤT KHỔ SỞ
75
CHƯƠNG 75: CHIẾN TRƯỜNG HAY THƯƠNG TRƯỜNG ĐỀU LÀ VUA
76
CHƯƠNG 76: MỘT NỬA SỰ THẬT
77
CHƯƠNG 77: KHÔNG DÁM RỜI KHỎI ĐÂY
78
CHƯƠNG 78: LÀ NGUỒN SỐNG CỦA ANH ẤY
79
CHƯƠNG 79: TA CHỈ XEM CHÁU LÀ CHÁU DÂU
80
CHƯƠNG 80: EM SẼ CỨU ANH
81
CHƯƠNG 81: ĐỒNG CAM CỘNG KHỔ
82
CHƯƠNG 82: ANH KHÔNG CHẮC MÌNH CÓ THỂ CHỊU THÊM LẦN NÀO NỮA
83
CHƯƠNG 83: MỘT BƯỚC CŨNG KHÔNG ĐƯỢC TÁCH RA
84
CHƯƠNG 84: LẦN NÀY EM KHÔNG TRỐN NỮA
85
CHƯƠNG 85: CHỈ NHƯ VẬY, ANH MỚI THỞ NỔI
86
CHƯƠNG 86: DỌN QUA Ở CÙNG ANH
87
CHƯƠNG 87: BẠN TRAI CỦA EM
88
CHƯƠNG 88: ANH YÊU EM
89
CHƯƠNG 89: NẾU EM MUỐN, QUÂN KHU CŨNG CẦN BÁC SĨ GIỎI
90
CHƯƠNG 90: NOÃN NOÃN

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play