Một bàn thức ăn đầy ắp những món ngon nhưng chỉ có hai người, Yến thấy hơi nhiều và phí.
"Sao dì nấu nhiều thế ạ?"
"À, dì tưởng nó ở lại ăn cơm."
"Ai ạ?"
"Công Khanh, đứa mới đón con." Dì Hà gắp bỏ vào bát cô miếng sườn xào thơm.
Hóa ra là vậy. Xem ra, anh là Grab là tài xế ruột của dì Hà.
"Con cảm ơn dì." Yến bê bát cơm đón nhận miếng sườn.
"Cơm dì nấu ngon lắm ạ. Rất giống vị mẹ con."
"Dì quê gốc ở dưới đó, học mãn Đại học, phải lòng chàng trai phố núi, trót dại có con nên ở đây lập nghiệp luôn!"
Yến nhẹ nhàng nuốt xuống miếng cơm, len lén nhìn bà dì hiền hậu, lát sau không cưỡng được tò mò hỏi thăm: "Dì làm mẹ đơn thân ạ?"
Dì Hà giọng hào sảng: "Ừm. Đàn ông mà...gặp đúng người mình thích, nếm hương vị tình yêu một lần trong đời là quá đủ. Trái tim phụ nữ chúng ta...đôi khi rất nhỏ bé không thể dung hòa chứa thêm một người thứ hai.
Nên Hoàng Yến này, dì khuyên con tập trung học hành, mắt chỉ nhìn vào sách đừng yêu đương sớm nghe hông. Ra ngoài, mắt nhìn đường, tới trường chỉ nhìn thầy cô, sách vở, tai chỉ nghe lời thầy cô giảng đừng nghe lời ong bướm của con trai, đặc biệt là trai phố núi, bởi...ngọt ngào nào rồi đến lúc cũng tan thành mây, con biết không?"
Nghe mà nhụt chí yêu đương ghê gớm! Cũng may cô còn nhỏ chưa ôm mộng yêu đương.
"Dì yên tâm, con lên đây mang theo trái tim yêu hoa Dã Quỳ, nếu có thời gian, con chỉ dành cho hoa." Cô vỗ ngực tự tin đảm bảo.
"Ừm, như vậy thì tốt. Vườn Dã Quỳ nhà dì rất rộng và đẹp nên con tha hồ ngắm ha, không cần phải đi đâu xa cho mệt."
Yến trưng cho dì gương mặt hiền ngoan dễ thương: "Dạ, con cũng thấy vậy. Vườn hoa nhà dì quá đẹp rồi ạ! Học bài xong con ra vườn ngắm hoa."
Bữa cơm chiều đầm ấm, vui vẻ như ở nhà. Ăn xong, cô phụ dì dọn dẹp, rửa bát, rồi xin phép về phòng xếp đồ.
Trước khi cô lên gác, dì Hà dặn: "Đêm cao nguyên rất lạnh. Con tắm sớm rồi làm gì làm nha."
"Dạ!"
Dạ thì dạ vậy thôi, chứ lên gác rồi cô lại chẳng vào phòng. Yến đứng tựa lan can ngắm trời cao nguyên về đêm. Gió se lạnh, cô kéo chặt chiếc áo len mỏng. Nhìn ánh đèn phố núi nhấp nháy qua màn sương mù, Yến khe khẽ hát: "Đà Lạt còn sương không em. Gió có còn gọi tên em giữa đêm. Nếu ngày ấy mình, mình đừng lặng im. Có lẽ giờ này vẫn còn bên nhau..."
Dì Hà nói đúng, tình yêu là cái gì đó làm lòng mình rất đau. Không nên yêu vẫn là thượng sách!
Yến vỗ vỗ vào hai má, vươn vai hít vào một hơi, hét to vào vườn hoa Dã Quỳ: "Chị chỉ yêu em thôi, hoa Dã Quỳ!"
9 giờ đêm, Yến còn nằm xem hai bức ảnh được anh tinh tế đặt cho cái tên rất kiêu: Thiếu nữ và đóa Dã Quỳ. Công nhận anh chụp đẹp thật. Chứ cô ở bên ngoài có lung linh như trong hình đâu? Yến thích lắm nên bấm gửi cho mẹ và đám bạn thân. Khi ngón tay cô chuẩn bị ấn gửi ảnh cho người cuối cùng...cô thu tay. Rồi lẳng lặng xóa nickname luôn ưu tiên nằm ở top 1 theo cô suốt ba năm phổ thông.
Người đã không chung đường, chung hướng...thì tốt nhất là hai đường thẳng song song. Tạm biệt tuổi học trò. Tạm biệt...người bạn...thân tôi từng thích. Tạm biệt.
Ở một nơi khác cách cô không quá xa. Có một người cũng đang ngắm ảnh 'thiếu nữ và đóa Dã Quỳ'. Anh phóng to ảnh nhìn hoài mà đôi mắt vẫn chưa no. Anh thấy ưng, thấy cưng.
Chiếc mũ nồi vàng tròn tròn làm điệu nghiêng về một bên rất hợp với gương mặt bầu bĩnh. Đôi mi khép hờ cong cong như ngàn mũi câu móc thẳng vào tim anh khiến nó luôn trong trạng thái nhức nhối. Anh áp tay xoa xoa ngực trái. Chiếc mũi bé nhỏ xinh xắn cute, đôi môi hồng chúm chím chu ra...anh thật muốn cắn. Anh úp điện thoại xuống mặt, cắn trong tưởng tượng.
Không biết anh cắn kiểu gì mà thình lình anh ngồi bật dậy, mở to mắt, lảm nhảm: "Khanh à, mày bị yêu nữ nhập khùng rồi hả?" Anh đập đập vào cái đầu chứa sách của mình ít cái, rồi đứng lên đi tắm cho tỉnh táo.
Và anh đã được như ý...tỉnh suốt một đêm không buồn ngủ một chút nào. Anh mặc áo khoác vào phòng nghiên cứu mang theo bóng đóa Dã Quỳ lung linh.
Hoàng Yến trong chiếc chăn bông to lớn ấm áp. Một đêm không mộng không mị ngủ ngon một giấc đầy.
6 giờ sáng. Chuông báo thức reo inh ỏi, Yến lười biếng để mặc chuông, kéo chiếc chăn bông che kín lỗ tai. Ấm áp thế này mà, dậy sớm làm gì cho phí. Cô ngủ thêm, rồi ngủ quên nên điện thoại đổ chuông báo cuộc gọi đến cô không hề hay biết.
"Con bé đi chặn đường xa nên mệt. Con cứ để nó ngủ thêm chút! Trời đang lạnh, nó chưa quen không khí trên đây, dậy sớm dễ bị cảm!"
"Con mới xem lịch rồi, năm nhất học sáng đó mẹ." Chàng trai áo sơ mi trắng, quần tây sẫm màu nai nịt gọn gàng vừa xem báo vừa nói chuyện với mẹ.
"Con không đổi lại được à?"
Anh bỏ tờ báo, nhìn mẹ: "Con trai mẹ không có quyền lực lớn như thế!"
Mẹ anh bĩu môi, đẩy tách cà phê đen sang phía anh: "Biết rồi, thưa ông trưởng khoa Toán."
8 giờ. Người chờ, chờ đã hai tiếng đồng hồ, không thể chờ được nữa.
Updated 34 Episodes
Comments
༺♡ 𝒥𝑒𝓃𝓃𝒾𝑒 ♡༻
@Tứ Ca - Vu Mông Lung @Lee Junho _ siêu cấp đẹp troai có truyện mới nè... tình yêu
2025-11-03
4
༺♡ 𝒥𝑒𝓃𝓃𝒾𝑒 ♡༻
tui rất ư tức cái áp... quá đi
2025-11-03
1
Rii
giống t của mỗi sáng quá bây ơi:))
2026-03-19
0