Nghe Nói Em Thích Dã Quỳ
Hoàng Yến sinh vào một ngày mùa đông. Mùa của những cơn mưa. Mùa hoa Dã Quỳ nở rộ. Sắc vàng của hoa ấm áp rất giống màu nắng. Hoàng Yến rất yêu thích.
Vì trót yêu Dã Quỳ nên ngày chọn trường Đại học, Yến không theo hội bạn thân vào thành phố hoa lệ mà lặng lẽ ghi cho mình một trường Đại học ở cao nguyên. Với ước mong được ngắm hoa Dã Quỳ cho thỏa lòng.
Tháng Chín năm đó, Hoàng Yến chính thức đặt chân xuống thành phố có hoa Dã Quỳ. Đang lóng ngóng ngó trước nhìn sau tìm người đón...Một bàn tay mạnh mẽ cầm lấy túi xách trong tay cô, tay còn lại tranh kéo chiếc vali. Người ấy như đi guốc trong bụng cô quét ánh mắt nghiêm nghị chặn ngay cái miệng hả ra chực la làng 'cướp cướp'.
"Tôi đón em, Hoa Dã Quỳ."
Yến nhìn anh. Chàng trai phố núi, gương mặt thư sinh trắng trẻo, anh cao hơn cô cả một cái đầu. Nghe anh gọi đúng biệt danh bí mật của mình, Hoàng Yến thôi không phùng mang, trợn mắt, không hô 'cướp cướp' nữa. Cô trưng cho anh bộ mặt không có tội.
"Em tưởng mình gặp Bạch Hải Đường. Hihihi..."
Anh liếc cô nửa con mắt, loại con gái sớn sác anh không còn lời nào để nói. Bộ tướng anh giống Bạch Hải Đường lắm hay sao?
Yến chạy theo anh: "Anh chạy Grab hả? Dì Hà thuê anh đón hả?" Trước khi lên xe mẹ cô đã dặn kĩ: "Tới bến, dì Hà sẽ cho người đến đón con."
Dì Hà mà mẹ nói là chủ nhà trọ mẹ chọn cho cô ở bốn năm học Đại học. Mẹ bảo: "Nhà dì Hà tuy xa Đại học A xíu nhưng được cái rộng rãi, yên tĩnh. Trong nhà chỉ có hai mẹ con nhưng cậu con trai đã đi du học ở nước ngoài."
Hoàng Yến không quan tâm con trai dì Hà ở đâu. Bởi, trong đầu cô đã có sẵn lập trình của đời mình. Sinh viên mà phải lấy trường, lấy thư viện làm nơi ở chính, nhà trọ chỉ là nơi tối về để ngủ thôi. Hơn nữa, cô lên đây ôm mộng ngắm hoa Dã Quỳ, thời gian rỗi dành đi ngắm hoa, không rảnh ôm phòng trọ.
"Anh tên gì, biết gọi"
"!!!"
"Đừng ki bo thế, chỉ là một cái tên thôi mà."
"Lên xe." Anh chất chiếc vali và túi xách lên phía trước, đưa cho cô chiếc mũ bảo hiểm.
Cô bĩu môi, liếc xéo anh. Không biết có phải tâm trí cô đang đặt hết vào mắt mũi anh không mà có mỗi việc cài dây mũ bảo hiểm cô loay hoay một hồi vẫn chưa được.
Anh Gab đợi lâu dường như ngứa mắt, bất đắc dĩ vươn cánh tay dài kéo cô lại gần, chưa đến nửa giây, khóa an toàn đã cài xong.
Yến nhe răng cười hì hì: "Cảm ơn anh."
Anh không nói gì chỉ hất đầu ra sau. Hoàng Yến ngoan ngoãn lên xe.
Trên cung đường bảng lảng sương chiều lãng mạn, ngồi sau lưng anh, Hoàng Yến không khỏi suýt xoa một cung đường đẹp.
"Hoa gì thơm thế anh ơi?" Hoàng Yến chỉ tay vào những chùm hoa nhỏ nở vàng ven đường, hít hít hương thơm hoa cỏ ngọt ngào thanh thoát.
"Mimosa."
"Ồ! Không ngờ, ngoài hoa Dã Quỳ, ở đây còn có thêm một loài hoa vàng siêu dễ thương nữa. Anh dừng lại cho em ngắm chút được không ạ?"
"Xin lỗi, tôi còn có việc."
Hơi mất hứng nhưng không sao, sáng mai tới trường làm thủ tục nhập học cô sẽ tha hồ ngắm.
"Gần tới chưa anh?"
"!"
"Từ nhà dì Hà tới Đại học A, anh biết bao cây không?"
"!"
Đúng là đồ kẹt xỉn. Một người hướng ngoại như cô ngồi chung xe với một người hướng nội làm cô tuột hết cả hứng. Cô thầm chê anh nhăn nhó khó chịu, không quên dí hai nắm đấm vào tấm lưng rộng.
Kítttt!!!
Đang thủ võ, xe dừng đột ngột, mặt mũi Yến úp bẹp dí vào lưng anh. Tràn vào hơi thở hoảng loạn của cô là hương da thuộc nam tính, mạnh mẽ. Hoàng Yến đâm ra đãng trí không biết bản thân phải làm gì trong tình huống này.
Người phía trước 'hự' tiếng nho nhỏ, nhìn xuống vòng tay mảnh mai trắng trẻo quấn chặt ngang eo tự nhiên cũng đơ ngang.
Gió chiều thổi qua khóm hoa Dã Quỳ, màu vàng ươm len vào đáy mắt anh. Anh nhận ra, nãy giờ mình như bị thôi miên.
"Ôm đủ chưa, Hoa Dã Quỳ?"
"Dạ?"
"Tới nhà rồi!"
Cô thu tay, hấp tấp xuống xe. Vì còn thẹn nên không dám nhìn anh.
"Wao!!" Ngay giây phút quay người, một khoảng trời hoa Dã Quỳ vàng ươm đập thẳng vào mắt. Hoàng Yến mê mẩn.
"Đẹp quá!" Cô dang tay cười tít mắt, thầm cảm ơn mẹ đã chọn cho cô nơi ở rất hợp ý. Cô chạy về phía khu vườn miên man sắc vàng, ôm lấy một khóm hoa hít hà. Mùi hương Dã Quỳ len vào phổi. Một chút hăng, một chút ngọt, rất riêng. Không nồng nàn như các loài hoa khác nhưng cô rất thích. Yến xõa mái tóc dài đang búi sau ót, chạy về phía anh lôi chiếc mũ nồi màu vàng trong túi xách chuẩn bị tạo dáng chụp ảnh khoe với đám bạn thân.
"Anh ơi, chụp giùm em một kiểu." Sau khi tự sướng vài kiểu sượng trân, Yến nhìn anh nhờ chụp giúp.
Anh đặt túi xách lại lên xe, nhận chiếc Apple từ tay cô. Lọt vào khung hình là gương mặt tròn, trắng trẻo siêu cute, style nguyên cây vàng từ đầu đến chân bên khóm hoa Dã Quỳ vàng ươm. Trái tim cứng cỏi của anh bỗng dưng nhức nhức. Anh nhìn lại cô gái đang tạo dáng bên ngoài, rồi nhìn vào khung hình. Bức ảnh cô gái chu nhẹ đôi môi đỏ hôn hoa Dã Quỳ bất ngờ lọt thẳng vào đáy mắt, chui tọt xuống tận tim anh.
"Xong chưa anh?" Yến thấy lâu, cô chu môi hoài thấy kì cục.
"Rồi!"
Updated 34 Episodes
Comments
Phạm Hà Phương
Chào mừng tác phẩm mới nha ❤️❤️❤️
2025-11-04
1
Thiên Phú
Chúc mừng e trai của c ra TP mới nè /Rose//Rose//Rose//Rose//Rose/
2025-11-04
2
Rii
Văn phong nhẹ nhàng nhưng cuốn nha, kiểu thanh xuân trong trẻo mà có gì đó hơi day dứt…
2026-03-18
0