Cắt Đứt Mối Quan Hệ

- Ta còn tưởng bà ta là xót con nên mới chạy đến thôn chúng ta nháo một trận ầm ỉ, ai mà ngờ là do không có bạc nên mới ồn ào như vậy.

- Xuất giá tòng phu, còn muốn đem bạc từ nhà chồng về nhà mẹ đẻ? Nào có đạo lý như vậy.

- Chẳng phải nói Uyển Dư này hiền lành sao? Bộ dáng này chỉ sợ Tuyền Thị không dễ đối phó đâu.

Uyển Dư đưa thư khế cho Bách Điền, nàng không biết mấy người đứng ở đây ai là lý chính, hắn cũng hiểu ý đem thư khế đưa tới chỗ lý chính, dấu vân tay, cũng đã ấn rồi, rõ ràng là có chuẩn bị rồi mới đến.

- Ngươi ngươi, đồ bất hiếu, làm gì có chuyện nữ nhi gả ra ngoài lại trở về muốn đoạt tuyệt quan hệ với người nhà? Ngươi nghĩ cho kĩ, ngươi đoạt tuyệt nhà ta chỉ mất đi một nữ nhi, còn ngươi sau này có bị nhà bên kia đối xử thế nào cũng chẳng có chỗ để về đâu.

Uyển Dư:" Uyển Dư ta đã làm thì không hối hận, ngươi chỉ cần ấn tay vào thư khế, chuyện trước kia ta sẽ xem như không có việc gì, nếu không đừng trách ta, đem chuyện trong nhà nói hết ra ngoài."

Người phụ nữ lúc nãy còn đùng đùng, bây giờ mặt mày đều trắng bệch.

- Được, đồ bất hiếu nhà ngươi, không muốn nhận người nương này thì ta cũng không cần hài tử như ngươi.

Bà nói xong đi tới chỗ lý chính, ông đem ra một hộp ấn tay màu đỏ, bà để tay vào, ấn xuống.

Lý Chính để hài tử viết ra ba bản, một bản ông giữ còn một cái để lý chính thôn bên kia giữ, một cái là nương của Uyển Dư cầm, của Uyển Dư thì trả lại cho cô, bốn bản đều có dấu tay.

Uyển Dư giải quyết xong chuyện nhà, lại nhìn Bách Điền, hắn nhìn Tuyền Thị không khóc nháo, mà hả hê chỉ tay vào Uyển Dư.

- Ta cưới cho ngươi nữ nhi nhà họ Uyển chứ không phải một người không nương không phụ thân, của hồi môn mau mang trả cho ta.

Chưa dứt lời Bách Điền đã nắm lấy tay Uyển Dư.

- Hôn sự của ta đều do ngươi ép, người này ta mang của hồi môn sang để hỏi cưới, chính là thê tử của ta, nương của con ta, huống hồ của hồi môn là do ta xuất bạc ra mua.

Nói xong hắn kéo người rời khỏi nhà lý chính.

Lý Chính nhìn Tuyền Thị mà lắc đầu.

- Tiểu Điền cũng chẳng còn nhỏ nữa, ngươi ép nó cưới hai lần nó ngoan ngoãn nghe theo để phân gia, đã phân gia rồi chuyện cũng chẳng liên quan đến ngươi nữa, vậy mà còn muốm quản? Muốn Tiểu Điền hoà ly?

Thôn dân nghe từ miệng Bách Điền mới biết được bạc cưới vợ, của hồi môn tự thân hắn xuất bạc, nếu vậy Tuyền Thị còn làm nương gì nữa? Cái này chẳng phải con đĩa hút máu sao.

Bọn họ sống ở đây, ra ra vào vào đều chạm mặt nhau, chuyện nhà này nhà kia đều biết, Bách Điền cho dù có ra ngoài làm ăn cũng gửi bạc về, mỗi tháng không ít hơn hai mươi lượng, vậy mà đến lúc cần bạc, một văn tiền cũng chẳng đưa ra.

Tuyền Thị lại thấy bản thân không sai.

- Thê tử của nó là do ta kiếm về, là nữ nhi nhà họ Uyển nào phải không phụ thân không nương? Chẳng biết chui từ đâu mà ra, ta đòi lại hồi môn là quá đáng sao? Phân gia thì phân gia, Bách Điền cũng là hài tử của Tuyền Thị ta, ta vẫn muốn quản đấy.

Lý Chính để hai tay phía sau, nhìn Tuyền Thị mà không nói gì, đợi bà ra về, ông kêu con dâu trong nhà là Khê Thị, mang một rổ trứng qua nhà Bách Điền.

Khê Thị ngoan ngoãn nghe theo, lúc đi qua phu quân nàng, Lý Khê cũng theo sang nhà hắn.

Uyển Dư vừa vào nhà đã đi rót một chén nước mà uống cạn thêm hai chén nữa mới ngưng, bên ngoài nắng quá, đi một vòng bên ngoài đầu nóng muốn bốc khói, tâm tình Uyển Dư không vui vẻ, hai đứa nhỏ cũng chẳng dám lại gần, chui rút trong phòng, ló hai cái đầu nhỏ ra nhìn.

Bách Điền vừa vào nhà đã gọi Bách Hạo với Ni Tử ra ngoài.

- Người này là Uyển Dư sau này sẽ là nương hai đứa, người ngoài nói thế nào cũng không được quan tâm bọn họ, nương là người tốt sẽ không hại hai đứa.

Uyển Dư nhìn đứa con gái gầy đến tay chân khẩn khiêu, trên người mặc một kiện vải thô, chỗ nào cũng chắp vá, tay chân đều là vết bầm tím, chỗ nào lộ ra ngoài đều có vết thương.

- Ta thấy bên phía Tuyền Thị có một đứa nội tôn* da dày thịt béo, còn các ngươi sao đến miếng thịt cũng chẳng có.

[ Nội tôn* cháu nội ]

Thấy muội muội sợ, Bách Hạo nắm chặt tay lấy hết can đảm mà đáp.

- Nội tổ mẫu* yêu thích Tiểu Bạch hơn, nói đệ ấy đi học đường sau này làm rạng danh tổ tông ăn nhiều là chuyện bình thường, bọn ta không đi học chỉ ở nhà cần gì ăn nhiều, mỗi ngày chỉ ăn một bữa.

[ Nội tổ mẫu* Bà Nội ]

Uyển Dư cảm thấy hai đứa nhỏ này không tồi, không mang nặng đẻ đau lại có được hài tử, chẳng phải quá hời hay sao, nàng bế Ni Tử lên, sờ vào bàn tay Ni Tử cộm lên không ít vết chai.

- Các ngươi nói cho ta biết, ở bên đó mỗi ngày đều làm những gì?

Ni Tử bị bế lại có chút căng thẳng nắm lấy vạt y phục mà xoa xoa.

- Mỗi ngày Ni Tử với đại ca giặt quần áo, uy gà uy heo, đại ca còn phải ra ruộng, ta lên núi.

Một hài tử bốn tuổi với một nhi tử hai tuổi phải làm những việc này? Thời của Uyển Dư hài tử bốn tuổi còn nằm điều hoà xem hoạt hình, còn khóc nháo không muốn ăn kia kìa.

Uyển Dư đặt Ni Tử xuống.

- Sau này có ta với phụ thân các ngươi ở đây, nhà bên kia sẽ không ức hiếp chúng ta, phụ thân các ngươi da dày thịt béo việc đồng án cứ để hắn làm, Ni Tử là nữ tử phải bảo dưỡng thân thể, tay không thể chạm vào nước lạnh, Bách Hạo còn nhỏ ta sẽ không để ngươi làm việc nặng, thân thể ít nhiều cũng đã tổn thương, vài hôm nữa ta mua thịt bồi bổ cho hai ngươi.

Hot

Comments

Phạm Hà Phương

Phạm Hà Phương

Mẹ kế No1. Yêu thương con trẻ sau này chúng nó sẽ coi nàng thật sự là mẹ

2025-12-25

0

Toàn bộ
Chapter
1 Phụ Thân Các Ngươi Là Khúc Gỗ
2 Thê Tử Trước Kia
3 Cắt Đứt Mối Quan Hệ
4 Ngươi Là Nghe Ai Nói
5 Ai Đứng Ở Cổng Nhà Ta
6 Người Xấu
7 Quốc Tử Giám
8 Trà Phổ Nhĩ
9 Tiểu Thiếp
10 Nhà Ta Do Ngươi Làm Chủ
11 Bút Lông
12 Thượng Trà Lâu
13 Làm Bao Nhiêu Thu Bấy Nhiêu
14 Nương
15 Việc Lớn Việc Nhỏ Đều Nghe Ngươi
16 Muốn Bức Chết Một Nhà Bọn Ta
17 Trong Nhà Ai Mới Là Chủ
18 Kĩ Thuật Hái Trà
19 Thu Trà
20 Không Sợ Cực Thì Ta Dạy Ngươi
21 Không Đành Lòng
22 Không Muốn Đứng Mãi Phía Sau Thượng Trà Lâu
23 Tự Cung Tự Cấp
24 Hình Phạt Nào Cũng Khó Sống
25 Hoà Ly Thư
26 Là Ngươi Bán Cho Thượng Trà Lâu?
27 Mang Tin Tốt Đến
28 Chiết Nhánh
29 Vậy Thôi Hả? Không Khen Sao
30 Thư Khế Ngọn Núi
31 Đến Nhà Kiếm Tuyền Thị
32 A Di Không Đối Phó Lại Bên Kia
33 Quan Đại Nhân
34 Quy Định Y Châu
35 Có Chết Cũng Phải Lôi Theo
36 Ầm Ỉ
37 Gọi Là Đại Ca
38 Chỉ Sợ Ai Đó Hối Hận Đến Đêm Cũng Không Ngủ Được
39 Dù Sao Cũng Là Người Ngoại Tộc
40 Có Người Đến Hỏi Mua Trà Thảo Mộc
41 Không Nỡ Nhìn Phu Quân Cực Khổ
42 Lý Hạc
43 Dân Lưu Vong
44 Làm Sơn Tặc Chỉ Sợ Một Ngày Đã Bị Đánh Chết
45 Quyết Không Chối Từ
46 Không Còn Quan Hệ, Bây Giờ Ta Sẽ Cắt Đứt Quan Hệ
47 Cung Cấp Được Bao Nhiêu
48 Hai Mươi Cân? Làm Sao Đủ
49 Muốn Mở Rộng Kinh Doanh
50 Không Có Lợi
51 Sẽ Có Người Của Tửu Lâu Khác Đến Nhà Hỏi Mua
Chapter

Updated 51 Episodes

1
Phụ Thân Các Ngươi Là Khúc Gỗ
2
Thê Tử Trước Kia
3
Cắt Đứt Mối Quan Hệ
4
Ngươi Là Nghe Ai Nói
5
Ai Đứng Ở Cổng Nhà Ta
6
Người Xấu
7
Quốc Tử Giám
8
Trà Phổ Nhĩ
9
Tiểu Thiếp
10
Nhà Ta Do Ngươi Làm Chủ
11
Bút Lông
12
Thượng Trà Lâu
13
Làm Bao Nhiêu Thu Bấy Nhiêu
14
Nương
15
Việc Lớn Việc Nhỏ Đều Nghe Ngươi
16
Muốn Bức Chết Một Nhà Bọn Ta
17
Trong Nhà Ai Mới Là Chủ
18
Kĩ Thuật Hái Trà
19
Thu Trà
20
Không Sợ Cực Thì Ta Dạy Ngươi
21
Không Đành Lòng
22
Không Muốn Đứng Mãi Phía Sau Thượng Trà Lâu
23
Tự Cung Tự Cấp
24
Hình Phạt Nào Cũng Khó Sống
25
Hoà Ly Thư
26
Là Ngươi Bán Cho Thượng Trà Lâu?
27
Mang Tin Tốt Đến
28
Chiết Nhánh
29
Vậy Thôi Hả? Không Khen Sao
30
Thư Khế Ngọn Núi
31
Đến Nhà Kiếm Tuyền Thị
32
A Di Không Đối Phó Lại Bên Kia
33
Quan Đại Nhân
34
Quy Định Y Châu
35
Có Chết Cũng Phải Lôi Theo
36
Ầm Ỉ
37
Gọi Là Đại Ca
38
Chỉ Sợ Ai Đó Hối Hận Đến Đêm Cũng Không Ngủ Được
39
Dù Sao Cũng Là Người Ngoại Tộc
40
Có Người Đến Hỏi Mua Trà Thảo Mộc
41
Không Nỡ Nhìn Phu Quân Cực Khổ
42
Lý Hạc
43
Dân Lưu Vong
44
Làm Sơn Tặc Chỉ Sợ Một Ngày Đã Bị Đánh Chết
45
Quyết Không Chối Từ
46
Không Còn Quan Hệ, Bây Giờ Ta Sẽ Cắt Đứt Quan Hệ
47
Cung Cấp Được Bao Nhiêu
48
Hai Mươi Cân? Làm Sao Đủ
49
Muốn Mở Rộng Kinh Doanh
50
Không Có Lợi
51
Sẽ Có Người Của Tửu Lâu Khác Đến Nhà Hỏi Mua

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play