Sau biến cố nhỏ nhỏ đó thì Phong đã được ba mẹ dạy cách đối xử với con gái một cách bình thường.
Biết bản thân đã nói những lời xấu xí với một người dễ thương như tôi nên anh ta cũng đi qua xin lỗi và tặng cho tôi một cái kẹo tóc hình ngôi sao và vài bịch bimbim siêu to khổng lồ.
Tôi nể tình mấy bịch bánh đó nên cũng tạm chấp nhận lời xin lỗi đó của anh ta thôi chứ tôi vẫn chưa nguôi giận đâu.
Sau này anh ta không còn hỏi tôi những câu hỏi kì lạ đó nữa, cũng không body shaming tôi nữa mà ngược lại cứ lén la lén lút nhìn tôi khi tôi đang chơi trong sân vườn vậy. Chắc cũng vì vậy mà từ đó, khoảng cách giữa tôi và Phong thay đổi chút chút.
Nhưng để kể rõ hơn thì chắc phải bắt đầu từ gia đình tôi trước đã.
Ba mẹ tôi trước kia đều học tại trường đại học kiến trúc TPHCM-nơi kết nối tình duyên giữa ba mẹ của tôi. Sau này khi họ lấy nhau, mẹ lui về sau làm hậu phương để chăm lo gia đình và mở một cửa hàng bán cây kiểng và hoa gần nhà.
Vì thế, nhà tôi được chính ba tôi thiết kế nên, vừa độc đáo lại vừa có sân vườn rất thơ mộng, tất cả những cây kiểng cây hoa trong vườn của tôi đều là từ cửa hàng nhỏ của mẹ tôi hết.
Tôi cùng ba mẹ sống ở Nha Trang, đây chính là quê ở bên ngoại lẫn bên nội của tôi nên khi đến tết không cần tranh cãi sẽ về quê ai trước.
Tôi còn có một người anh trai xấu tính tên là Đinh Quốc Huy, ổng lớn hơn tôi năm tuổi những cũng khá thương tôi. Ngoài chuyện cứ hay trêu tôi ra thì ổng mười điểm không có nhưng.
Còn về gia đình của Phong, tôi nghe bảo ba anh ta được công ty trên thành phố điều về làm ở công ty ba tôi xong lại vô tình chuyển về bên cạnh nhà tôi.
Khi lên năm tuổi, bởi vì tôi vốn là một đứa trẻ hoà đồng lại còn dễ thương nên những đứa con nít gần nhà tôi đều khuất phục gọi tôi một tiếng “chị đại”.
Cứ mỗi lần thấy tôi chơi với đám con nít trong xóm thì anh ta luôn lén đứng trên phòng nhìn tôi. Tôi cũng chẳng hiểu não anh ta đang nghĩ gì nữa, muốn chơi thì cứ xuống dưới làm đàn em của tôi là được chơi chung thôi, vậy mà anh ta lại không xuống mà cứ lấp ló đứng trên lầu lén nhìn tôi chơi.
Có một lần khi tôi vừa ăn bữa chiều xong thì mẹ anh-cô Hương dẫn anh qua nhà tôi chơi.
Thấy tôi chuẩn bị ra ngoài chơi cùng đám con nít trong xóm nên cô Hương liền bảo “Bơ chuẩn bị ra ngoài chơi đó à? Con dẫn Phong theo chơi cùng được chứ?”
Phong nghe mẹ mình nói vậy liền ngạc nhiên, anh ta cứ lắc đầu rồi xua tay ra vẻ phản đối.
Chắc là anh ta đang ngại rồi, nên với cương vị là một chị đại của xóm, tôi quyết định nắm lấy tay anh ta rồi kéo chạy ra ngoài.
“Thưa mẹ thưa cô Hương con đi chơi ạ” tôi vừa chạy vừa dõng dạc nói lớn.
“Khoan…khoan đã, anh đã đồng ý đâu?” Phong bị tôi kéo đi tuy không phản kháng nhưng miệng lại cứ lầu bầu.
Tôi kéo Phong ra tới ngoài trước ánh mắt bất ngờ của tất cả mọi người. Đám con nít trong xóm tập trung đây đủ trước cửa nhà tôi. Rất đúng giờ!
Tôi nắm tay anh Phong rồi lớn tiếng tự hào tuyên bố “Anh Phong mới chuyển tới kế bên nhà Bơ, từ nay về sau anh ấy chính thức gia nhập vào băng đảng trẻ trâu của chúng ta, mọi người vỗ tay chào đón anh ấy nào.”
Tôi vừa giứt lời, đám con nít ấy liền vỗ tay thật lớn để chào đón anh Phong.
Lúc này mặt anh Phong có chút đỏ lên vì ngại nhưng ngược lại, tôi lại vênh mặt lên trời vì nghĩ mình vừa giúp anh ấy hoà đồng với lũ trẻ con này.
Sau đó tôi quyết định chơi bịt mắt bắt dê, khi tôi ra ý kiến đó ai cũng nhanh chóng tán thành.
Tôi thấy anh Phong đang định chuồng vô nhà lúc tôi không để ý nên tôi liền kéo anh đi làm người bị bịt mắt đầu tiên.
Tôi kêu một thằng Tuấn bịt mắt anh Phong lại vì chiều cao của tôi không cho phép. Tuy Tuấn lớn hơn tôi một tuổi nhưng tôi lúc nào cũng gọi là thằng hoặc gọi thẳng tên mà thôi. Đừng ai nghĩ tôi láo nha, đó chỉ là cách tôi gọi những đứa bạn tôi chơi thân thôi.
Tuấn xoay Phong ba vòng rồi thả ra để anh đi bắt.
Đã năm phút trôi qua rồi mà anh ta lại chưa bắt được ai, cứ sắp đụng người nào là lại hụt người đó. Tôi đứng cười hả hê “Này thì dám chê em bé cute nhất thế giới này mập lùn hả, vừa lắm cơ.”
Thế nhưng vừa dứt câu, một đôi bàn tay đã đặt lên chiếc mặt tròn của tôi, đã thế lại còn vừa nhéo vừa kéo kéo nữa.
Vì đau quá tôi đã la lên “Làm cái gì thế hả? Đau sắp chết rồi đây nè! Bỏ cái tay ra coi!”
Phong nghe thấy tiếng kêu đau của tôi liền cong nhẹ khoé môi bảo “Bắt được Bơ rồi đấy nhé.”
Tôi đứng hình, tôi không ngờ mình lại là con dê trong tay của Phong.
Phong tháo chiếc bịt mắt ra rồi nhìn tôi với vẻ đắc thắng và đưa chiếc bịt mắt cho tôi. Ánh mắt anh ta như đang biết nói, nó đang kêu tôi là thua rồi thì bịt mắt lại lẹ đi.
Tôi giựt lấy chiếc bịt mắt trên tay anh ta rồi nói lớn “Bịt thì bịt, đâu cần hối thế.”
Tôi nhanh chóng bịt mắt lại rồi tự xoay mình ba vòng. Vừa xoay, tôi vừa quyết tâm phục thù. Tôi nhất định sẽ phải bắt được tên dê Phong đó!
Thế nhưng khi xoay xong, tôi đứng còn chẳng vững nữa. Cảm giác tướng đi của tôi lúc đó như mấy ông say xỉn vậy, cứ lạng qua lạng lại hơn tay lái lụa nữa.
Xung quanh tôi bắt đầu có những tiếng cười nói hối thúc tôi chạy lại bắt, tiếng bước chân chạy qua chạy lại khắp nơi.
Lúc này tôi còn không xác định được hướng đi nữa nói chi kiếm cái con dê tên Phong ấy.
Đã mười phút rồi, tôi đứng giữa sân thở hổn hển. Tôi không thể chạm được bất cứ ai hết, bọn nó cười càng lúc càng to, tôi càng lúc càng tức giận.
Thế rồi tôi nghĩ ra một kế, giả bộ đứng yên bất động, ai kêu cũng không để ý, giả điếc mù thật.
Thấy tôi không rượt đuổi nữa, cả bọn đi lại gần tôi hỏi thăm. Nhưng ngạch cái bọn nó lại đề phòng tôi giữ quá, lại gần hỏi thăm nhưng lại cách tôi ba bước chân lận.
Rồi tự nhiên, tôi cảm nhận được có ai đó đứng trước tôi, đứng rất gần.
“Nè nhóc, bị gì thế?” Phong cất tiếng hỏi thăm.
Tôi chớp thời cơ liền bổ nhào vào người Phong, nhưng xui sao Phong lúc đó đang đứng lệch về phía bên trái nên thứ tôi chạm được chính là mặt đất.
Thấy tôi té, Phong không do dự liền đi lại đỡ tôi dậy. Cả đám trẻ lúc này mới không đề phòng tôi nữa mà đi lại gần giúp đỡ, đứa thì cởi bịt mắt cho tôi, đứa thì phụ tui phủi bụi tay, đứa thì phủi bụi chân.
Một cơn đau rát truyền tới não tôi, tôi nhìn xuống dưới chân, thấy lòng bàn tay phải mình đang chảy máu tùm lum vì nãy tứ lấy tay đỡ mà bật khóc.
Phong thấy tôi khóc lớn liền có chút hoảng loạn bảo “Đừng khóc mà…anh đưa em về rửa vết thương nha…”
Tôi quay qua nhìn anh, nước mắt nước mũi chảy tèm lem rồi hỏi “Em chảy máu quá trời, bộ em sắp chết rồi hả anh?”
Nghe vậy, Phong liền vội đáp “ Không có đâu, chỉ bị trầy chút xíu thôi, sẽ không chết được.”
Tôi nghe Phong nói vậy liền không dám tin, tại tôi xem phim hành động với mẹ tôi, thấy người ta chảy máu nhiều rồi sẽ chết, hiện tại tôi cũng chảy máu nhiều thế là cũng sắp chết rồi…
Hết chương 2
Updated 28 Episodes
Comments
Thương Nguyễn 💕💞
Bơ làm chị đại có tiếng luôn rồi
2025-11-26
1
Silvia yêu app lắm🫶🏻❤️✨
hôm nào tôi chả VIP/Casual/
2025-11-26
1
A Ly
Nghe thôi đã thấy khoái rồi á, nhà đẹp mà còn là tự tay thiết kế nữa thì còn gì bằng, ước mơ của bao người đây chứ đâu /Scowl/
2025-12-24
0