Chu phu nhân nghe thằng con phán quyết một câu xanh rờn, bà nghiến răng nghiến lợi mà lên giọng mắng cho thằng con khó tính này một, không cần nể nang hay giữ mặt mũi, thể diện cho Chu Kình.
- Con nói cái gì cơ? Con nghĩ con là vua chúa phương nào mà dám không lăn cái thân đến chỗ hẹn hả? Có tin là ta chỉ cần dùng một chưởng là ta đá bay con ra khỏi cái ghế chủ tịch này không thương tiếc không hả?
- Cái ghế chủ tịch này con cũng không thèm ngồi nữa. Mẹ làm nhanh nhanh lên giùm con cái, con đỡ mệt đầu, con cám ơn mẹ trước nhé.
Chu Kình thản nhiên trả lời mà không cần đắn đo suy nghĩ gì cả. Mẹ anh dám làm thì anh dám chơi, chả khác nào bảo Chu Kình nghỉ hưu trước tuổi, trước thời hạn, đúng ý Chu Kình quá còn gì.
- Con.....con...
Chu phu nhân lắp bắp không đấu lại lời nói sắc lẹm như dao Nhật từ mồm thằng con trời đánh này. Đã không nói lại được thằng con trai, lại rước thêm bực vào người, nên tức quá hóa giận. Chu phu nhân tiện tay cầm luôn quả táo trong đĩa hoa quả trên bàn tiếp khách mà thẳng tay ném thẳng về phía chỗ thằng con trai đang ngồi một cách ung dung tận hưởng niềm vui chiến thắng.
Do từ nhỏ đã được tập luyện võ thuật thường xuyên, hay thi thoảng Chu Kình vẫn đi tập Boxing hoặc tập luyện một số môn thể thao rèn luyện thân thủ nên nhanh chóng né được quả táo đang lao về phía mình với tốc độ nhanh chóng mặt. Dĩ nhiên là theo bản năng anh nhanh tay bắt được quả táo một cách dễ dàng, Chu Kình nhăn mặt mà lên tiếng đầy trách móc mẹ mình.
- Mẹ à, mẹ đang mưu tính làm gì đấy ? Mẹ tính ám sát thằng con duy nhất của mình sao, hay mẹ tính triệt tiêu một cách triệt để mơ ước có dâu có cháu của ông nội lẫn ba mẹ à?
- Hừ tức chết bà già này rồi, con xem lại bản thân mình đi. Cũng bằng tuổi nhau lại còn chơi thân, con nhìn xem, con trai lão Tống lấy vợ có con rồi đấy, còn con thì sao hả? Đã ế rồi mà suốt ngày cắm đầu vào công việc, tính để ông nội lẫn ba mẹ anh đi hầu tổ tiên rồi anh mới chịu à. Biết đẻ được thằng con vừa ương bướng, khó tính khó nết như con thì thà ta đẻ ra mấy cái trứng ăn cho đã cái mồm, còn hơn là đẻ một đứa như con.
Chu phu nhân lại tiếp tục công cuộc xả tức vào người Chu Kình một cách tức giận mà không làm gì được Chu Kình.
Chu tổng nhà ta cũng chỉ biết lắc đầu,thở dài bất lực với hành động, lời nói và tính khí thất thường của mẹ mình. Mẹ mình thì Chu Kình nắm khá rõ mẹ mình thế nào ở trong lòng bàn tay rồi, bởi vì mỗi lần Chu phu nhân nịnh nọt Chu Kình đi tới nơi xem mắt mà hắn không đi thì y như rằng nhà hắn không khác gì chiến tranh lạnh, đồ đạc không sớm thì muộn cũng hỏng. Có khi còn không nguyên vẹn dưới tay Chu phu nhân, thế nên chỉ khổ cái thân Chu Kình đi cày thục mạng vì mẹ mình mà ế bền vững cũng không thể trách Chu Kình được
Quanh đi quẩn lại, Chu Kình vẫn không chịu đi, Chu phu nhân đành dùng điểm yếu của Chu Kình đồng ý đi. Chu phu nhân nhìn anh một cách đầy ẩn ý mà cất giọng.
- Con không đi đúng không? Không đi thì mẹ sẽ gửi tấm hình của con lúc bé khi con mặc đồ con gái lên nhóm của tập đoàn cho cả tập đoàn ngắm.
Lúc này Chu Kình dừng bút đang ký hồ sơ, ngẩng đầu lên nhìn mẹ mình đầy bất mãn mà đàng hạ mình xuống nước xin xỏ mẹ mình.
- Mẹ à, đừng có gửi linh tinh, sau này con không lấy được vợ thì mẹ chịu trách nhiệm và sẽ phải nuôi con đến hết đời. Sao nào mẹ, đồng ý thì con bảo thứ ký Trần mang bản cam đơn giản đến cho mẹ ký.
Chu Kình vẫn nhẹ nhàng vuốt bàn tay ngọc ngà trên bàn phím máy tính không ngừng nghỉ . Với thần thái ngút ngàn có thể áp bức người khác đến vã mồ hôi hột, không thèm ngẩng đầu lên nhìn mẹ mình một cái vẫn chuyên tâm làm việc.
Căn phòng trở lại với dáng vẻ im ắng như lúc ban đầu. Chu Kình đành hạ mình mà cất giọng nói phá tan bầu không khí ảm đạm, đầy yên tình này trước
- Được thôi, con sẽ đi xem mắt nốt lần này thôi né mẹ. Nể mặt mẹ lắm con mới đi, nhưng sẽ không có lần sau.
Kết cục thì Chu Kình đành miễn cưỡng hạ thấp cái tôi của mình xuống cất tiếng để phá tan đi bầu không khí tĩnh lặng trong phòng làm việc này.
Chỉ đợi mỗi câu chốt này của Chu Kình mà Chu phu nhân cười tươi đến tít cả mắt mà đáp
- Ok con trai yêu của mẹ nhé.
- Thế mẹ không tính nói thông tin của đối tượng xem mắt của con đấy hả? Không đưa thì khỏi đi, con vẫn có thể kiếm được vài cái hợp đồng cho nhân viên có việc để làm, cuối năm cũng thu được kha khá ngân sách cho nhà nước lẫn tập đoàn.
Chu phu nhân tí nữa thì nhập viện vì cơn nóng giận dồn lên não do cái tính ham việc hơn là ham yên bề gia thất. Vì công cuộc có dâu có cháu nội mà cố nuốt cơn nóng giận vào trong mà nhanh chóng trả lời.
- À, à, mẹ sơ suất, để mẹ nói thông tin cô gái xem mắt với con. Là con gái của chú Lý - Lý Minh Tuyết, con bé đang làm việc cho tập đoàn gia đình, địa điểm xem mắt là nhà hàng Quân Chu. Mà con tạm thời gác công việc sang một bên đi, mà đi luôn đi không muộn, đừng để con gái phải chờ đợi con.
Chu phu nhân cũng không ngờ rằng, chính mình đẩy thuyền cho thằng con trai mình hót được cả dâu lẫn cháu đúng như ý muốn của cả nhà họ Chu. Cũng không ngờ rằng một cô gái nhỏ nhắn có thể trị được thằng con trai lạnh lùng lẫn đam mê công việc hơn mạng của nhà họ Chu.
Trùng hợp như có sự ngẫu nhiên, là hôm nay thì Lăng Tử Anh cũng hẹn bạn thân của mình qua nhà hàng Quân Chu chúc mừng Lăng Tử Anh chính thức nhận học bổng toàn phần của trường đại học Oxford - Anh quốc. Một chiếc Mercedes - Benz phiên bản giới hạn đang từ từ lăn bánh vào chỗ để xe của nhà hàng đã được định trước. Khi Lăng Tử Anh và Lương Hà vui vẻ nói chuyện, cả hai nắm tay nhau sánh bước vào nhà hàng, thấy hai vị tiểu thư của hai tập đoàn có tiếng ở Thành Đô này, quản lý Triệu nhanh chóng chạy ra niềm nở tiếp đón.
- Hây da, cơn gió phương nào đưa hai vị tiểu thư đây tới nhà hàng nhỏ này của chúng tôi vậy? Lâu quá không thấy hai vị tiểu thư chiếu cố nhà hàng chúng tôi, chúng tôi đã chuẩn bị phòng riêng cho hai tiểu thư rồi. Xin mời hai vị đi lối này.
Hai người được nhân viên dẫn đến chỗ thang máy dẫn đến khu phòng riêng dành cho khách Vip. Hai người vừa rời đi thì thư ký Trần và Chu Kình cũng vừa vận tới nơi. Thư ký Trần sau khi nhận công việc Chu Kình bàn giao thì nhanh chóng rời khỏi nhà hàng, để lại Chu Kình đi theo sau quản lý Triệu tới khu thang máy đến khu phòng riêng dành cho khách Vip.
Lúc này Lăng Tử Anh và Lương Hà đã nhanh chóng vào bên trong thang máy, cửa thang máy chỉ còn thiếu một milimet nữa là đóng lại hoàn toàn thì xuất hiện đâu ra một bàn tay to lớn đầy gân guốc nhanh nhẹn thò vào, giữ chặt cửa thang máy lại. Lúc này, cửa thang máy lại một lần nữa mở ra, hai người ở trong, một người ở ngoài lại đụng phải mặt nhau. Sau con mắt mở to một cách có thể, thấy cô thỉ Chu Kình cũng không bất ngờ cho lắm, còn Lăng Tử Anh cũng không khác Chu Kình cho lắm, Lăng Tử Anh cũng chả ấn tượng gì với Chu Kình cho lắm nên thấy Chu Kình ở đây coi như cô chả mấy mặn mà cho lắm.
Còn đối với Lương Hà thấy Chu Kình xuất hiện ở đây thì cũng không thấy bất ngờ cho lắm. Cô biết là khu này đa phần dành cho những lãnh đạo cao cấp, những ông lớn có máu mặt ở thương trường đến đây để tiếp khách hoặc bàn chuyện làm ăn với nhau. Nên một thương nhân cùng gia thế khủng khiếp như Chu Kình đến nơi này cũng là một chuyện khá là bình thường.
Thấy Chu Kình vẫn đứng chắn ngang cửa thang máy, Lăng Tử Anh mới bực mình cất giọng nhắc nhở lẫn trêu chọc.
- Chu tiên sinh không định qua phòng của mình gặp mặt đối tác sao mà vẫn có thời gian rảnh đứng đây ngắm nhìn hai cô gái rảnh rỗi này sao? Chu tiên sinh có định vào đi cùng chúng tôi hay là chờ chuyến sau?
Quản lý Triệu nuốt nước bọt mà cầu nguyện cho vị tiểu thư họ Lăng không sợ trời không sợ đất này, khi dám chọc vào người được coi là Tần Thủy Hoàng thời hiện đại của Thành Đô này. Không bị xóa sổ thì cũng lao đao, thế mà tiểu thư nhà họ Lăng này vẫn dám động vào, quản lý Triệu cũng phải ngả mũ bái phục.
Thấy Lăng Tử Anh lên tiếng hỏi vậy, Chu Kình không nói gì nhếch mép cười ranh mãnh, đút tay túi quần nhanh chóng bước vào thang máy mà không ngại ngùng gì.
- Lăng tiểu thư, lâu lắm rồi chúng ta mới gặp nhau nhể.
Lương Hà tò mò không biết hai con người này có quen biết gì không hay đã gặp nhau ở đâu rồi mà Chu Kình lại thốt ra được câu nói khá thoải mái với bạn mình. " Mà kệ hai người họ, chứ đâu phải chuyện của mình mà quan tâm làm gì cho mệt xác " Lương Hà tặc lưỡi nghĩ thầm.
Thấy Chu Kình cợt nhả hỏi thăm, lại có vẻ không chịu rời mắt khỏi hai người bọn họ, Lương Hà không nhịn được nữa mà nhỏ giọng hỏi Lăng Tử Anh
- Ê tiểu Anh, bà quen biết Chu tiên sinh đây sao.?
- Ừ, không những quen mà đã có giao đấu bất thân thắng bại ở nước ngoài một lần.
Lăng Tử Anh nhìn qua Chu Kình mà không nhanh không chậm lên tiếng trả lời câu hỏi đầy tò mò vừa rồi của Lương Hà.
Nghe bạn mình trả lời vậy, Lương Hà cũng trút bỏ được sự tò mò của mình đang mang trong mình, Tuy không ở trong giới thương trường, nhưng Lương Hà biết rất rõ Chu Kình là người không dễ đụng vào, mất lòng Chu Kình là kết quả cũng không mấy tốt đẹp gì cho lắm. Ba của Lương Hà dù là một người lão luyện trong giới thương trường, cũng biết đối nhân sử thế nhưng vẫn phải nhún nhường kính trọng Chu Kình, mặc dù anh ta kiếm xa ba Lương Hà về tuổi tác, lẫn tuổi đời trong giới thương trường.
Updated 22 Episodes
Comments