KHÔNG THỂ BUÔNG THA EM
Truyện được lấy bối cảnh trong thời Âu cổ, các nhân vật đều không có thật, hy vọng đọc giả sẽ không quá khắc khe và luôn thoải mái, vui vẻ khi đọc. Chân thành cảm ơn đọc giả đã ủng hộ❤
...
Giữa rừng núi âm u, xung quanh bao phủ bởi màn đêm và sương mù dày đặc, từ một ngôi nhà bỏ hoang bỗng phát ra một tiếng la hét kinh hoàng.
"ÁH, CỨU TÔI VỚI!"
Cô gái chạy sộc ra khỏi đó với vẻ mặt vô cùng hoảng sợ, phía sau cô chẳng có lấy một ai đuổi theo, thế mà cô lại chạy bạt mạng như bị ma đuổi.
Nhưng...thật sự cô đang chạy khỏi ma quỷ, bởi hiện tại đang trong thời loạn lạc, đất nước cô xảy ra chiến tranh, có rất nhiều người chết bởi mưa đạn gươm đao, trở thành những oan hồn phiêu bạc khắp nơi, doạ người còn sống.
Và cô - Dạ Mộc Thanh, cô gái đang cùng gia đình và người yêu về quê lánh nạn thì bị thất lạc, cô lang thang vô tình vào nhà hoang. Cô vốn định qua đêm ở đó rồi sáng mai tiếp tục lên đường đoàn tụ với gia đình, bất chợt bị ma quỷ ở đó hù doạ, khiến cô chạy đến hụt hơi.
Cô cắm đầu cắm cổ đến mức chân vấp phải đá, ngã người ra phía trước.
"Áh!"
Bất thình lình, có một cánh tay hữu lực rắn chắc từ trong tối luồn qua eo liễu như tơ kịp đỡ lấy cô. Bốn mắt chạm nhau, Dạ Mộc Thanh có hơi kinh ngạc, đôi mắt chứa cả yếu ớt và sợ hãi nhìn không dứt ra được.
Người đàn ông với mái tóc đen bóng, dung mạo như tiên, khí chất như ngọc, nhất là đôi mắt biết dụ hoặc của hắn, làm người ta bị thu hút, thêm thân hình cao to, đẹp như tượng tạc, đúng là mỹ vị nhân gian.
Hắn khoác trên mình bộ đồ giản dị mà đắc đỏ, phong thái thanh nhã đỡ cô đứng dậy.
"Chị không sao chứ? Thanh Nhi!"
"Không sao, cảm ơn...em...Tinh Thái."
Hoá ra, hắn là người quen của cô gái - Phạn Tinh Thái, tên thật là Lưu Tinh Thái - là hoàng tử giấu thân phận của nước địch, sang đất nước này từ nhỏ, dùng mưu kế để mê hoặc lòng người, đứng phía sau khiến đất nước xảy ra bạo loạn, dễ dàng bị hắn đưa quân xâm lược.
Hắn nhỏ tuổi hơn cô gái, và cả hai là người yêu của nhau vào 3 năm trước, nhưng vì hắn là kẻ trong mắt chỉ có quyền lực hoàn toàn không quan tâm người yêu, lại thêm vận đào hoa, lúc nào cũng có phụ nữ vay quanh mà Dạ Mộc Thanh đã chia tay hắn, mặc dù hắn chưa từng chấp nhận.
Bấy giờ, vô tình gặp lại nhau, Dạ Mộc Thanh có chút bối rối, không biết cô nên ghét hắn hay cảm tạ ông trời đã cho cô gặp hắn vào lúc này?
Cô cuống quýt hướng mắt xuống mặt đất đen kịt không nhìn thấy được cỏ cây, rồi lại đảo sang nơi khác.
"Chị ổn không? Tại sao lại ở đây?"
Lưu Tinh Thái thu lại cánh tay luyến tiếc của mình, tỏ ra giữ khoảng cách với cô gái. Thực tế, việc cô có mặt ở đây chính là do hắn bày mưu sắp xếp, tách cô ra khỏi gia đình, để cô đi lạc trong khu rừng này, sau đó hắn sẽ làm anh hùng cứu mỹ nhân.
Còn gia đình và người yêu cô sớm đã bị hắn bắt giữ, hắn làm tất cả chỉ vì vẫn luôn yêu cô, không chấp nhận cô rời xa hắn. Còn cô, hoàn toàn không biết gì, cả thân phận hoàng tử của hắn, cô cũng không biết.
"Tôi đang cùng cả nhà về quê người yêu lánh nạn...nhưng lại bị lạc..."
Cô ôm lấy cánh tay nhỏ bé của mình lắc đầu, sau một vòng đảo mắt, cô mới chú ý những người đi theo sau hắn, giống như vệ sĩ theo bảo vệ chủ nhân.
Mặt mày người nào người nấy cũng vô cùng nghiêm túc, doạ cô có chút bất an, ngón tay thon thả chỉ ra sau.
"Họ là...?"
"À, là bạn bè của tôi. Tôi cũng đang trên đường trở về nhà, đi ngang thì nghe tiếng la hét mới chạy đến, không ngờ lại gặp chị..."
Hắn nói dối không ngượng mồm, ánh mắt cuồng nhiệt có chút thất thần nhìn cô gái không rời mắt, sau 3 năm gặp lại mà vẻ duyên dáng dịu dàng của cô vẫn như xưa. Nhất là nét mặt khả ái của cô, làm ngây ngất lòng người, một vẻ đẹp kinh tài tuyệt diễm.
Tuy nhiên, thứ làm hắn thật sự mê luyến sau nhiều năm không phải là dung mạo như hoa như ngọc lại như sương này, mà chính thân thể của cô. Người đã lấy đi sự ham muốn vốn có của một tên đàn ông sau khi cô rời đi, hắn không còn chút hứng thú với bất kỳ cô gái nào khác.
Thời khắc này, Lưu Tinh Thái chỉ muốn đem cô về, nhốt cô lại vào chiếc lồng mà hắn đã dầy công chuẩn bị, biến cô thành cô gái chỉ thuộc về riêng hắn.
Tuy nhiên, lúc này vẫn chưa chín mùi, hắn đành tiếp tục dẫn dụ cô gái vào bẫy, tỏ ra là kẻ tốt bụng, đề nghị.
"Quê nhà người yêu của chị ở đâu? Hay tôi đưa chị về?"
"À, không, không cần đâu!"
Dạ Mộc Thanh lập tức xua tay từ chối, cô không thích hắn, từ lúc kết thúc đến giờ cô chẳng mong gặp lại hắn, chuyện vừa rồi cũng chỉ là vô tình, vô luận hắn không có ác ý cô cũng không chấp nhận.
Cô vội vàng cúi đầu cảm ơn lòng tốt của hắn, rồi lại ba chân bốn cẳng chạy đi, không biết hắn đang ở phía sau nhìn cô bằng ánh nhìn điềm tĩnh nhưng đầy đe doạ.
"Doạ người trở về cho tôi."
Updated 50 Episodes
Comments
༺𝓣ử Ả𝓷𝓱༻
chúc mừng tác giả có thêm tác phẩm mới 🎉🎊
2025-12-02
2
Phạm Hà Phương
Cô gái nhỏ vẫn luôn nằm trong lòng bàn tay hắn. Chào mừng tác phẩm mới của tác giả nha 😍😍😍😍
2025-12-09
0