Buổi sáng ở nhà Trần Nghĩa bắt đầu bằng sự tương phản rõ rệt. Trên lầu, ánh nắng phản chiếu từ đèn chùm pha lê trong phòng Bảo Ngọc — cô nàng kể cả trong giấc ngủ trông cũng như trên bìa tạp chí. Căn phòng rộng bằng cả một căn hộ studio, tông màu hồng đào và ngà, do chính cô thiết kế, vừa đắt đỏ vừa lộng lẫy. Ở đó, Bảo Ngọc ngủ vô tư, giữa đống hàng hiệu mà cô có được chẳng tốn chút công sức nào.
Ngược lại, trong căn phòng giản dị ở tầng trệt, Khánh Linh, hai mươi bảy tuổi, đã hoàn toàn tỉnh táo. Phòng cô nhỏ hơn nhiều, tông gỗ tối, giường đơn gọn gàng, và kệ sách đầy tạp chí khoa học. Đây là pháo đài của cô — nơi cô có thể thở tự do, thoát khỏi ánh mắt phán xét của gia đình.
Khánh Linh đã chuẩn bị xong. Cô mặc quần jeans xanh đậm ôm vừa người, phối cùng áo sơ mi cotton trắng tay lỡ. Mái tóc dài gợn sóng buộc gọn thành đuôi ngựa. Không phấn son đắt tiền, chỉ một lớp son dưỡng. Vẻ ngoài cô toát lên năng lượng thực tế và thông minh, khác xa hình ảnh tiểu thư nhà giàu.
Cô ra khỏi phòng, đi thẳng xuống bếp, tránh phòng ăn trang trọng lạnh lẽo. Nhà bếp là nơi ấm áp nhất trong ngôi nhà này, chủ yếu nhờ có dì Tư — người đầu bếp trung thành đã phục vụ gia đình Trần Nghĩa mấy chục năm trời.
"Chào dì!"
Khánh Linh chào với nụ cười chân thành, giọng nhẹ nhàng và trong trẻo như hạt cà phê vừa xay.
Dì Tư đang chuẩn bị bữa sáng, nở nụ cười ấm áp đáp lại. Nụ cười ấy chưa bao giờ thiếu vắng khi dành cho Khánh Linh — cô gái mà dì xem như con ruột. Trong mắt dì Tư, Khánh Linh là người duy nhất trong nhà Trần Nghĩa đối xử với dì như một con người.
"Chào con. Dì chuẩn bị cơm trưa cho con rồi nè. Cơm chiên cá cơm con thích ấy. Cho con có sức lo quán."
Dì Tư nói, tay đưa hộp cơm inox được gói trong khăn vải nhỏ.
"Trời ơi, dì làm chi cho mệt, con nấu ở quán cũng được mà. Nhưng mà cảm ơn dì nhiều nha. Đồ dì nấu là ngon nhất luôn."
Khánh Linh đáp chân thành, mắt ánh lên vẻ biết ơn.
"Có gì đâu con. Với lại dì không nấu cho con thì nấu cho ai?"
Dì Tư thì thầm, mắt liếc về phía cầu thang lộng lẫy — ám chỉ khéo về Bảo Ngọc và Thanh Hằng, những người chẳng bao giờ trân trọng món ăn dì nấu.
Khánh Linh hiểu. Cô vỗ nhẹ cánh tay dì Tư.
"Con đi đây nha dì. Dì ở nhà giữ gìn sức khỏe."
Rồi cô nhanh chóng bước ra, đi qua phòng khách vắng lặng. Trong nhà xe, cô nổ máy chiếc Honda Jazz cũ kỹ trung thành, chiếc xe đã theo cô từ thời đại học. Xe tuy đã cũ nhưng luôn được giữ sạch sẽ. Đây là tài sản cá nhân của cô, thứ duy nhất không dính dáng đến tiền gia đình.
Khánh Linh lái xe ra khỏi cổng ngôi nhà nguy nga, hòa vào dòng xe cộ nhộn nhịp của TP. Hồ Chí Minh, sẵn sàng thay vai — từ cô con gái bị coi thường thành cô barista được ngưỡng mộ tại quán cà phê Hoàng Hôn.
Không lâu sau khi Khánh Linh đi, ba Trọng Nghĩa và Thanh Hằng từ lầu hai bước xuống. Cả hai ăn mặc chỉn chu, sẵn sàng cho một ngày mới, nhưng toát ra cái vẻ nhàn nhã đặc trưng của người giàu chẳng cần phải vất vả.
Họ ngồi vào bàn ăn, nơi đã bày sẵn đầy đủ: trứng khuấy, xúc xích, và các loại bánh mì.
"Dì Tư, Khánh Linh đi rồi hả?"
Ba Trọng Nghĩa hỏi khi dì Tư vừa rót trà xong vào tách sứ cho Thanh Hằng.
"Dạ rồi ạ. Mới đi được năm phút thôi."
Thanh Hằng hừ một tiếng.
"Con bé ấy. Chẳng bao giờ thay đổi. Ở nhà bao nhiêu năm, đi cũng chẳng thèm chào ai. Không có chút lễ phép nào. Mời ăn tối cũng chỉ biết cắm mặt vào đĩa."
Ba Trọng Nghĩa thở dài, giọng hơi mệt mỏi.
"Thôi mà. Đừng bới chuyện nữa. Mình sống chung bao năm rồi. Giờ ăn sáng đi. Bảo Ngọc đâu?"
"Còn ngủ. Tối qua nó lo chọn váy mặc đi gặp nhà Lê Minh tối nay. Cứ để nó nghỉ."
Thanh Hằng đáp, tay phết mứt lên bánh mì.
Ba Trọng Nghĩa đặt dao xuống, hơi bực.
"Thanh Hằng, bây giờ không phải lúc chiều chuộng. Nhà Lê Minh mời dùng bữa tối nay. Mình phải thật hoàn hảo và đúng giờ. Bảo Ngọc phải dậy chuẩn bị từ bây giờ."
"Dì Tư."
Ba Trọng Nghĩa gọi dứt khoát.
"Đi đánh thức Bảo Ngọc giùm. Nói ba bảo dậy."
Dì Tư gật đầu.
"Dạ."
Dì Tư bước nhanh lên cầu thang, lòng xót xa. Khánh Linh lúc nào cũng tự lập, đi một mình không cần ăn sáng, trong khi Bảo Ngọc đã lớn tướng rồi mà vẫn phải đi gọi dậy.
Khi dì Tư lên đến lầu hai, hóa ra Bảo Ngọc đã thức. Cô đang ngồi trước bàn trang điểm, mắt dán vào điện thoại, so sánh đống túi xách hàng hiệu.
"Bảo Ngọc?"
"À, dì Tư. Gì vậy? Ba mẹ dậy rồi hả?"
Bảo Ngọc hỏi mà không quay đầu, mắt vẫn dán vào màn hình.
"Dạ rồi. Ba bảo con xuống ăn sáng rồi chuẩn bị cho buổi tối nay ở nhà Lê Minh."
"À ừ. Nói ba mẹ chờ chút. Con phải chắc chắn mặt mũi thật hoàn hảo cho anh thừa kế Tập đoàn Lê Minh đã."
Bảo Ngọc đáp, giọng tự mãn đặc trưng, rồi quay lại chọn hoa tai.
Dì Tư chỉ biết thở dài trong lòng, rồi quay xuống truyền lời.
**
Sau khi dì Tư báo Bảo Ngọc đã dậy, chẳng mất bao lâu cô xuất hiện. Nhưng bộ dạng không phải để ăn sáng bình thường. Cô mặc váy lụa hàng hiệu mà cô gọi là "đồ mặc nhà", tóc đã được uốn sóng lơi, mặt trang điểm nude hoàn hảo. Cô đã sẵn sàng cho sự kiện lớn tối nay.
Cô sải bước đến bàn ăn, ngồi xuống thật duyên dáng — nỗ lực không nhỏ để trông chín chắn và đẳng cấp trước mặt nhà chồng tương lai.
"Chào ba, chào mẹ."
Giọng cô nhõng nhẽo hơn thường lệ.
"Chào con. Ngồi ăn đi."
Thanh Hằng đáp dịu dàng, lập tức gắp những món ngon nhất vào đĩa con gái.
Bảo Ngọc bắt đầu ăn, nhưng chẳng bao lâu sau, cô đặt nĩa xuống với tiếng kêu cố tình.
"Ba, mẹ, con mới nhớ ra."
Cô nhõng nhẽo, vẻ mặt giả vờ khó chịu.
"Gì vậy con? Chuyện váy tối nay hả?"
Thanh Hằng hỏi.
"Không! Chuyện tài xế! Ba ơi, bao giờ tài xế mới đến? Con chán phải tự lái chiếc Mercedes-Benz S-Class lắm rồi. Mệt lắm! Con phải giữ móng tay, giữ da. Con cần tài xế ngay hôm nay!"
Bảo Ngọc nhấn mạnh từng chữ.
Ba Trọng Nghĩa đặt tờ báo xuống, hơi khó chịu với giọng nhõng nhẽo của con gái.
"Trời ơi Ngọc. Tối qua mới bàn. Ba đã liên hệ công ty giới thiệu tài xế chuyên nghiệp rồi. Họ gửi mấy bộ hồ sơ. Ba sẽ gọi họ đến hôm nay, con tự chọn."
"Tự chọn? Sao ba không chọn luôn đi? Nói chung con muốn người không hôi thuốc lá, không lắm lời, và biết thân biết phận! Con không muốn tài xế già. Chắc chắn hay quên, chạy chậm, lại còn hay than!"
Bảo Ngọc xả một tràng. Cô liếc sắc về phía dì Tư đang đứng ở góc phòng, như thể lời ấy cũng nhắm vào dì.
Thanh Hằng cười nhẹ.
"Đúng rồi, trẻ thì nhìn cũng dễ chịu hơn con ạ."
"Tất nhiên! Ba nhớ chọn người trẻ, đẹp trai. Kẻo ra đón con ở trường mà xấu hổ."
Bảo Ngọc giục thêm.
Ba Trọng Nghĩa gật đầu chán nản.
"Được rồi, được rồi. Lát nữa vào phòng làm việc gặp ba. Ba chuẩn bị sẵn mấy bộ hồ sơ. Con tự sàng lọc."
Mặt Bảo Ngọc lập tức tươi rói.
"Dạ. Con sẽ chọn được tài xế tốt nhất ngay hôm nay."
Ăn sáng xong, Bảo Ngọc theo ba Trọng Nghĩa vào phòng làm việc riêng rộng lớn ở tầng một. Căn phòng kín kệ sách dày cộp và treo đầy bằng khen kinh doanh.
"Đây là ba ứng viên tốt nhất từ công ty giới thiệu. Đều có kinh nghiệm. Con đọc kỹ, đừng chỉ nhìn ảnh."
Ba Trọng Nghĩa nói, đẩy ba bộ hồ sơ qua bàn.
Bảo Ngọc ngồi vào ghế da sang trọng đối diện ba, đón lấy hồ sơ bằng những ngón tay được chăm chút hoàn hảo.
Bảo Ngọc nhìn ảnh ứng viên đầu tiên, khuôn mặt đã nhiều tuổi, phần kinh nghiệm ghi hai mươi năm làm việc.
"Ugh, già quá. Năm mươi lăm tuổi? Thôi khỏi. Chắc chắn chạy rùa bò, tí lại xin dừng đi vệ sinh. Loại!"
Bảo Ngọc hất bộ hồ sơ sang góc bàn, đầy chê bai.
"Bốn mươi tám tuổi. Tạm, nhưng vẫn già. Mặt lại khó ưa. Con cần người vui vẻ. Ông này trông như kiểu sẽ bình phẩm đồ con mặc. Loại!"
Bộ hồ sơ thứ hai cũng chung số phận.
Bảo Ngọc cầm bộ thứ ba. Đôi mắt đen của cô lập tức dán chặt vào tấm ảnh. Người trong ảnh có ánh mắt điềm tĩnh, hơi bí ẩn, dáng người rõ ràng là vận động viên. Dù đeo kính gọng trong và mặc đồ giản dị, phong thái anh ta hoàn toàn khác biệt so với tài xế thông thường.
"Hmm... Hải. Ba mươi ba tuổi. Tuổi vừa đẹp. Không quá già mà cũng không quá trẻ, không ngốc."
Bảo Ngọc lẩm bẩm. Cô lướt qua phần kinh nghiệm: Tài xế chuyên nghiệp có chứng chỉ an ninh cấp cao.
"Trông cũng... được. Dẫn ra ngoài không xấu hổ."
Bảo Ngọc cười mỉm. Cô bỏ qua chi tiết lý lịch có vẻ quá chuyên nghiệp cho một người chỉ đi đưa đón sinh viên. Quan trọng là Hải trẻ, cao ráo, và gọn gàng.
"Con chọn người này, ba. Hải. Gọi anh ta đi. Con muốn anh ta đến chiều nay phỏng vấn rồi mai bắt đầu làm luôn."
Bảo Ngọc quyết định, đẩy hồ sơ của Hải ra giữa bàn.
Ba Trọng Nghĩa cầm lên xem lại.
"Hải? Được. Con chọn đúng đấy. Lý lịch sạch, được giới thiệu tốt. Ba sẽ gọi cho công ty ngay bảo anh ta đến chiều nay."
"Ổn. Con phải tập cách tỏ ra lạnh lùng, uy nghiêm trước mặt anh ta. Phải cho anh ta biết vị trí của mình."
Bảo Ngọc nói, giọng đắc thắng.
Chọn tài xế xong, Bảo Ngọc đứng dậy.
"Vậy con xin phép ba. Con có hẹn với chuyên gia trang điểm giỏi nhất TP. Hồ Chí Minh. Mặt con phải thật hoàn hảo cho anh thừa kế nhà Lê Minh tối nay."
"Ừ, con cẩn thận nhé."
Bảo Ngọc rời phòng với bước chân nhẹ nhàng, đầy tham vọng chinh phục trái tim Minh Khôi và niềm hào hứng sắp có tài xế riêng "cũng được."
**
Ở phía bên kia thành phố, trong một quán cà phê bình dân — không phải quán cà phê Hoàng Hôn, mà là một quán khác đông khách — Minh Khôi đang nghe điện thoại từ chiếc máy rẻ tiền.
"Vâng, anh Tuấn. Tôi là Hải."
Minh Khôi trả lời bằng giọng trầm khàn mà anh đã luyện cho vai Hải.
"Chúc mừng anh Hải. Anh được nhận rồi. Cô Bảo Ngọc nhà Trần Nghĩa đích thân chọn hồ sơ của anh. Anh được mời đến chiều nay lúc bốn giờ để phỏng vấn chính thức và hướng dẫn sơ bộ. Mai sáng anh bắt đầu làm việc."
"Cảm ơn anh Tuấn. Tôi sẽ đến đúng giờ."
Minh Khôi cười lệch. Anh tắt máy, tựa lưng vào ghế. Giai đoạn một thành công.
Updated 133 Episodes
Comments