Nam Cương
Tấm rèm lều bị giật mạnh lên, cuốn theo một luồng gió pha lẫn cát bụi và mùi máu tanh, xua tan bầu không khí ngột ngạt trong lều trại.
“ cả gia đình Mạnh Thái Uý đã bị diệt môn, Mạnh Thái Uý đã tham giữ trận chiến Nam Cương nhiều năm và Mạnh tướng quân cũng đã hi sinh tại chiến trường. Họ điều là những vị tướng quân đáng kính của đất nước Bách Quỷ này” Giọng thanh niên run rẩy, tay siết chặt mật thư từ kinh thành gửi đến.
“ hiện tại chỉ còn Mạnh Chiêu Chiêu là hậu duệ của Mạnh gia, vài ngày trước Tạ tướng quân đã đến nha phủ, bảo sẽ cưới Mạnh Chiêu Chiêu làm tiểu thiếp” thanh niên mặc áo giáp, tóc buột cao, thân hình cao to tên là Mặc Tâm, hắn đứng ngay thẳng bẩm báo.
“ hoang đường” Thanh niên đập tay lên bàn.
“ Mạnh Chiêu Chiêu mới vừa mất cha mẹ, theo tục lễ phải giữ tang ba năm, làm sao có thể ngay giây phút này cưới hỏi. Tạ tướng quân hành xử thật kém thông minh” thanh niên đứng dậy, đôi mặt lạnh lùng nhìn về mật thư.
“ Trấn Bắc Vương nguôi giận. Mạnh tiểu thư đã từ chối rồi ạ”
“ ta biết, Chiêu Chiêu không thể nào chấp nhận được” một tiểu thư của Phủ Thái Uý thì làm sao mà chấp nhận làm tiểu thiếp của Phủ Tướng Quân.
“ nghe nói Mạnh tiểu thư đã buông lời, thập lý hồng trang, mới có thể cưới tiểu thư. Hiện tại, cả kinh thành điều cười nhạo tiểu thư là không biết trời cao đất dày” Mặc Tâm tức giận.
“ Tạ Vân Quy muốn dùng sự sợ hãi của Chiêu Chiêu ép nàng ấy là tiểu thiếp, nếu Chiêu Chiêu làm thiếp của hắn. Thì hắn có thể thực hiện lời hẹn ước năm xưa người dân sẽ không chỉ trích hắn nữa. Không những thế.. hắn vừa muốn có được ý trung nhân lại muốn có cả quyền lực”
Trấn Bắc Vương phì cười: “ hắn sai vì đã quá nôn nóng. Điều hắn nên làm chính là dẫn Chiêu Chiêu về nhà trước, sau đó ở bên cô ấy chăm sóc cô ấy. Dần quen với cuộc sống Phủ Tướng Quân, sau đó đưa cô ấy tiếp xúc với Du Mộng Nguyệt. Thời gian dài xác định cô ấy thật sự dựa dẫm rồi mới nói lời cưới hỏi. Nếu làm như thế thì chắc chắn Chiêu Chiêu sẽ chấp nhận làm thiếp, vì cô ấy thật sự đã không còn nơi nương tựa” Trấn Bắc Vương đôi mắt trầm đục nhìn về phía Kinh Thành.
“ hiện tại cả Kinh Thành điều chế giễu Mạnh tiểu thư, họ hàng ai nấy cũng sợ bị thích khách trả thù, không ai dám cho tiểu thư nương nhờ… hiện tại.. tiểu thư vẫn ở nha môn..” Mặc Tâm buồn bã, Mạnh Chiêu Chiêu là em gái của Mạnh Quân, bạn thân của hắn.
Mạnh Quân hy sinh trên chiến trường, cả nhà cô bị giết. Từ một tiểu thư được cả dòng tộc sủng ái, tiểu thư của Phủ Thái Uý hiện giờ không nơi nương nhờ, chỉ còn hai ngày nữa cô ấy phải rời khỏi Nha Phủ, không biết nên đi được đâu.
“ bồ câu đưa thư về Kinh Thành, Phủ Trấn Bắc Vương hiện nay vẫn trống, đón Mạnh Chiêu Chiêu đến ở. Mạnh Thái Uý là người ta tôn trọng nhất, ta không thể để tiểu nữ ông ấy phản lang thang khắp nơi. Hãy nhớ khi đi đón Chiêu Chiêu phải thật tôn trọng nàng ấy” Trấn Bắc Vương nói xong bước nhanh ra ngoài.
Trấn Bắc Vương kêu gọi Tam Binh, những người lính đang ăn uống cũng bỏ thức ăn xuống, những người bị thương cũng cố gắng tiến về phía chàng.
“ Nhận được tin từ Kinh Thành, Mạnh Thái Uý… đã bị diệt môn.”
Câu nói của Trấn Bắc Vương khiến ai nấy cũng bàng hoàng. Những người trong quân đội đều rất kính nể Mạnh Thái Uý và hai vị Mạnh Tướng Quân, cả nhà Mạnh Thái Uý đời đời làm Tướng xông pha chiến trường. Không ngờ lại bị diệt môn.
Trấn Bắc Vương đôi mắt đỏ ửng lên, cố gắng khống chế những cảm xúc trong lòng, không để bản thân rơi nước mắt.
“ Chúng ta cùng nhau hướng về phía Kinh Thành mặc niệm, cung tiễn Thái Uý” Giọng của Trấn Bắc Vương mạnh mẽ và trong suốt xuyên vào tai từng binh lính. Những người lính tất cả cúi đầu xuống cố gắng kiềm nén cảm xúc trong lòng, có người đã không kiềm được rơi nước mắt.
“ Tam Quân nghe lệnh. Hướng về Kinh Thành” Trấn Bắc Vương ra lệnh.
Mười vạn đại quân hướng về phía Nam, tất cả đều đã tháo mũ xuống, có người buông binh khí xuống mặt đất.
Biển người trải dài họ đứng ngay ngắn trong đội hình, tĩnh lặng đến mức có thể nghe tiếng gió thổi tung chiến kỳ.
Mỗi bộ giáp đều phủ bụi trận, mỗi khuôn mặt đều khắc đầy nỗi đau thương. Giây phút này, tất cả lại đều có chung một nỗi đau thương. Những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống từ khoé mắt.
Trấn Bắc Vương quỳ một gối xuống.
Tam Quân điều làm theo động tác của ngài
Trấn Bắc Vương kiềm nén tất cả cảm xúc trong lòng, nhưng một giọt lệ đã không nghe lời chạy khỏi khoé mắt của ngài.
“ Tiễn Thái Uý” Trấn Bắc Vương hô to, dường như đã dùng hết mọi sức lực của chàng.
Tam Quân cùng cất lên : “ Tiễn Thái Uý”
Đó là tiếng nấc nghẹn được nghiền ra từ sâu trong lồng ngực, hòa lẫn gió biên quan, cùng lòng trung thành đội quân.
Tất cả mọi người hướng về phương Nam, hướng về Phủ Thái Uý đưa tiễn vị tướng quân mà họ kính nể nhất.
Họ quỳ rất lâu, lâu đến nỗi chân họ đã tê dại cũng không ai muốn đứng dậy.
Sau đêm nay, cờ chữ “Mạnh” sẽ không còn xuất hiện nơi chiến trường.
Nhưng họ biết rằng,
Nam Cương ghi nhớ: Ghi nhớ nam nhi họ Mạnh đã ngã xuống nơi chiến trường.
Mười vạn đại quân xương sống làm trụ, mười vạn cái đầu làm bia, tại biên cương của Bách Quỷ, tinh thần Mạnh gia sẽ sống trong lòng mỗi một binh sĩ.
Kinh Thành
Xuân Đào từ bên ngoài bước vào gương mặt đùng đùng nổi giận.
“ em sao thế?” Mạnh Chiêu Chiêu hỏi
“ em giận đó, người bên ngoài ai nấy cũng cười tiểu thư, bảo tiểu thư hiện tại đã là Cố nữ rồi mà con trông mong có người cưới cô làm thê, còn mơ tưởng đến Thập lý hồng trang, phượng quan hà bội. Tiểu thư đường đường là thiên kim Phủ Thái Uý, mà giờ lại bị người đời chế giễu, nếu Phủ Thái Uý không bị diệt…” Xuân Đào liền nhận ra cô nói sai, vội vã im lặng cúi đầu.
“ tiểu thư, xin lỗi” Xuân Đào đôi mắt đỏ hoe.
Mạnh Chiêu Chiêu cầm ly trà lên uống nhẹ một ngụm rồi nói: “ không sao”
Mạnh Chiêu Chiêu đương nhiên biết điều đó, những gia tộc trong triều đình luôn mong muốn liên hôn với những người có gia thế mạnh. Vì như thế con đường của họ sẽ thuận lợi hơn.
Hiện tại Phủ Thái Uý đã không còn ai, ngay cả chiến cờ có chữ “ Mạnh” cũng không tài nào bay phất phới trên sa trường nữa. Như thế còn ai sẽ cưới cô, một cô nhi không gia thế. Nếu có thì cũng chỉ có thể làm tiểu thiếp, vì ai cũng muốn có thê có gia thế mạnh.
Hoàng Phi có thể làm Hoàng Hậu nhưng Thiếp mãi mãi không thể làm Thê.
Vì các phi tầng trong cung xuất thân cao quý, từ nhỏ đã được nuôi dạy chặt chẽ, lễ nghi tôn ti. Họ đọc sách viết chữ, khi mới lớn đã theo cha mẹ xem sổ sách nên Phi tầng trong cung có thể thế chức Hoàng Hậu.
Còn Thiếp không có quá nhiều yêu cầu, những cô gái có gương mặt xinh đẹp, dịu dàng quyến rũ đều có thể lập làm thiếp, nên họ không thể nào làm thê.
Vì Thê là người nắm mọi chuyện trong gia đình được gọi là Đương Gia Tổ Mẫu, từ sổ sách, nông trang, người hầu, đều do Thê quản lý.
Thê Tử của một vị quan nhỏ ít nhất phải quản lý hai trăm người trong phủ, nên yêu cầu khá nghiêm khắc khi cưới Thê. Dù các tiểu thư không thể vào cung cũng có thể gả vào nhà cùng tầng lớp để làm thê. Còn thiếp thì không yêu cầu quá nhiều, nên rất ít có tiểu thư nào đồng ý làm thiếp. Trừ khi tình huống đặc biệt hoặc cả nhà gái đồng ý.
Mạnh Chiêu Chiêu chắc chắn không thể làm Thiếp. Hơn nữa, cô mới diệt môn Tạ Vân Quy không thể hỏi cưới ngay lúc này, cô phải đội tang ba năm để hoàn thành chữ Hiếu.
Nếu cô đồng ý, chẳng khác nào để lại điểm xấu để người đời xoi mói, thậm chí sẽ là vết bẩn cả đời cô không thể ngẩng đầu bên nhà chồng. Nhưng hắn chọn lúc này lập cô làm Thiếp, vì cô đồng ý hắn sẽ mang tiếng nặng tình nặng nghĩa biết cô không nơi nương tựa cũng cưới cô làm Thiếp, cho cô nhà ở, sau này cô chỉ có thể nhẫn nhịn vì khi cãi lại mọi người sẽ bảo cô bất hiếu.
Còn cô không đồng ý thì hắn vẫn mang tiếng tốt đẹp, vì hắn đã muốn thực hiện lời hứa nhưng cô không cho phép.
Mạnh Chiêu Chiêu cảm thấy bản thân mình đã quá ngu ngốc khi đem lòng chờ đợi một người không xứng đáng.
“ Mạnh tiểu thư” Quan Đại Nhân người phụ trách điều tra vụ án của cô đứng bên ngoài gõ cửa.
Mạnh Chiêu Chiêu biết vụ án có tiến triển nên nhanh chóng ra ngoài.
“ Mạnh tiểu thư, chúng tôi điều tra được thích khách đều đến từ Đông Châu”
Đông Châu? Nơi mà Tạ Vân Quy đã dẹp loạn gần đây.
“ Tại sao họ lại giết Mạnh phủ, Mạnh gia chưa ai từng đến Đông Châu giết giặt” hơn nữa, chiến tranh mọi binh sĩ sẽ chém giết nhau tại chiến trường, không lý nào tìm đến tận Kinh Thành để giết người. Dù có giết cũng giết người thân của binh sĩ không lý nào tấn công Phủ Thái Uý.
“ chúng tôi đã phái người đến Đông Châu điều tra, hiện chưa có kết quả. Nhưng có một tin buồn là, hai vị biểu ca của tiểu thư vì cứu Tạ Vân Quy mà thiệt mạng, một người bị chặt mất đôi chân.”
Nghe câu nói đó như sét đánh ngang tai, hai biểu ca của cô là người thương yêu cô nhất. Khi còn nhỏ, mỗi lần đến Đông Châu họ đều dẫn cô đi dạo.
“ tôi nghe nói, Đại biểu ca của tiểu thư vốn dĩ đã rút quân, nhưng vì cứu Tạ Vân Quy đến nơi kẻ địch mai phục sẳn, nhiều người khuyên ngài đựng đi. Nhưng ngài nói Tạ Vân Quy là phu quân sắp cứoi của Chiêu Chiêu, ngài không thể để Chiêu Chiêu đau buồn”
Toàn thân cô như đóng băng, đứng yên tại chỗ. Đôi mắt cô đỏ ửng lên, tim cô thắt lại.
Đại biểu ca và nhị biểu ca vì thương yêu cô nên đã cứu Tạ Vân Quy, chỉ vì hắn là phu quân sắp cứoi của cô. Một người hi sinh một người bị chặt mất chân nhưng hắn… đã phụ cô.
Hai vị biểu ca nếu biết được chuyện này.. chắc chắn sẽ rất đau buồn
Updated 25 Episodes
Comments
Thẩm Du Nhiên
tui nghi ngờ do tên họ tạ kia làm quá
2026-01-03
1
Chồng tác giả
Cảm động😭
2026-01-09
0
Chồng tác giả
Nam9 🥰
2026-01-09
1