Tàn Nguyệt

Tàn Nguyệt

Chap 1: diệt môn

“ rộc rộc” tiếng gió ngựa vang vọng cả bầu trời tối đen.

Gió ào ào bên tai.

Tà váy thướt tha của thiếu nữ giờ trở thành gánh nặng, từng lớp từng lớp vướng víu đôi chân.

Mạnh Chiêu Chiêu không màn tất cả cưỡi ngựa lao về Mạnh Phủ.

Vừa đến nơi, Mạnh Chiêu Chiêu lao thẳng xuống ngựa.

Mạnh Chiêu Chiêu loạng choạng một cái, cổ chân truyền đến một cảm giác đau nhói, nhưng không dám dừng lại, nghiến răng đẩy cửa.

Tiếng tim đập quá to, như tiếng trống đập vào màn nhĩ, hơi thở phù phù bên tai.

Bên cạnh sư tử đá trước cửa, một vũng màu đỏ sẫm khiến tim cô thắt lại.

Cánh cửa mở ra, mùi máu tanh xông vào mũi, ánh nhìn đầu tiên chính là xác của chị gái treo lơ lửng ngay trên khung cửa, toàn thân đầy máu, những giọt máu rơi xuống mặt đất hoà huyện vào xác của chị dâu.

Chị dâu đang ôm chặt đứa con của mình, đứa bé vừa đầy tháng, vẫn còn được gói gọn trong chiếc khăn trắng đã nhuộm đỏ màu máu.

Xác của các gia nô, quản gia, và cả những gia súc trong nhà.

Trên tường toàn những vết máu văng tung toé, hồ nước đã nhuộm màu máu, xác những chú cá trong hồ trôi lênh đênh trên nước. Xác cha mẹ cô đang trong nhà, hai người đang ngồi trên ghế, toàn thân bị chém nhiều nhát đao

“Cha... mẹ...”

Cô vừa lao về phía trước, phía sau ót đã vút lên một luồng sát khí!

Mạnh Chiêu Chiêu dựa vào bản năng luyện võ nhiều năm, nghiêng người về phía trước, thanh kiếm lướt qua mặt cô để lại một vết thương nhỏ.

Thanh kiếm nghiêng sang một bên, tư thế nằm ngang chém vào cổ cô.

Một đường sáng của thanh kiếm lóa lên, Mạnh Chiêu Chiêu bật ngược về sau, mấy sợi tóc bị chém đứt nhẹ nhàng rơi xuống.

Ám sát! Không chỉ một người.

Bóng đen từ phía sau cánh cửa, trên tường, thậm chí từ nóc nhà lao ra, như một đàn linh cẩu tấn công con mồi, chúng phong tỏa hết mọi đường lui của cô.

Đôi mắt họ lạnh lẽo khăn đen che mặt bị gió thổi bay nhẹ lên.

“ Ám vệ?” Mạnh Chiêu Chiêu nhìn thân thủ của họ liền nghĩ đến Ám Vệ của Tam hoàng tử.

Mạnh Chiêu Chiêu chăm chú quan sát từng bước chân của họ. Tay không tấc sắt, xung quanh toàn là lưỡi đao sắc bén đang từ từ áp sát cô.

“ các ngươi là người của ai? Tại sao lại giết phụ thân và mẫu thân của ta?” Mạnh Chiêu Chiêu giọng điềm tĩnh.

“ Tiểu thư — tiếp thương!!!” Giọng hét trong suốt của cô hầu Xuân Đào vọng đến.

Mạnh Chiêu Chiêu đột ngột quay đầu, nhìn thấy Xuân Đào đang đứng trước cửa , hai tay ôm một vật dài, dùng hết sức lực toàn thân ném về phía cô!

Đó là một cây thương.

Cây thương dài hai mét, đã đi theo cô từ nhỏ, cây thương xé toạc không khí lai thẳng về phía cô.

Liệt Thiên Thương! Cây Thương của ông cố Mạnh Chiêu Chiêu đã xông pha chiến trường tiêu diệt kẻ địch tại Nam Cương. Chính vì có ông nên Nam Cương thái bình đến tận bốn mươi năm. Khi ông nội cô chết, Thương Triều đế quốc đã nhiều lần xâm lấn, cha cô bị kẻ địch chém mất đôi chân, anh hai và anh ba đã hi sinh ở Nam Cương.

Hiện tại, người đang chiến đấu tại Nam Cương chính là Trấn Bắc Vương Tiêu Hàn.

Nhìn cây thương lao đến cô phản ứng rất nhanh, cô nhảy thẳng lên cao mũi chân nhẹ chạm xuống mặt đối thủ , bật người lên, tay phải vớ lấy Liệt Thiên Thương.

Vào tay nặng trĩu, cô thành công đáp đất. Ngay khi cô đứng vững, mũi thương hướng xuống mặt đất, ánh mắt sắt bén nhìn về phía thích khách.

Tên thích khách gần nhất nhảy thẳng lên cao, vung kiếm thẳng chém vào mặt Mạnh Chiêu Chiêu.

Mạnh Chiêu Chiêu cổ tay run lên, mũi thương đâm xuống mặt đất.

Mượn một lực thân thương, người nàng xoay tròn bật lên đá thẳng vào mặt thích khách. Khi hắn văng về một phía, những thích khách khác lao đến,cô rút thân thương lên, ngửa lên đỉnh đầu xoay vòng, cô nhanh nhẹn né đi đòn tấn công của thích khác, dùng mũi thương đâm xuyên qua đầu hắn.

“ phụt” máu văng ra

Mạnh Chiêu Chiêu nhanh chóng rút thương, sau đó quay sang trái đưa thân thương qua đỉnh đầu, đỡ lấy nhát chém.

“ toang” âm thanh vũ khí va chạm vào nhau.

Thích khách chém đến, cô đạp mạnh vào bụng người phía trước, lấy thân thương đánh mạnh vào vai, sau đó quay lưng đá vào mặt người phía sau.

Thích khách không ngờ nữ tử trông mềm yếu kia, lại có thân thủ nhanh nhẹn như vậy.

Cô vung thương đâm từng người một.

Thích khách chưa kịp đến gần thì đã bị cô đâm nát đầu.

Một giọt máu bắn lên mặt cô, sau đó là tà áo, và cả thân thương.

Ánh mắt Mạnh Chiêu Chiêu, trong khoảnh khắc này đầy lạnh lùng và đầy sát khí .

Cô dùng nội lực quăng thương về phía trước.

LiỆt Thiên Thương xé toạt không khí xuyên qua cơ thể hai người gần nhất, sau đó đâm thẳng vào người thứ ba, đóng thẳng vào cột.

Nàng nhanh chóng rút thương, thi thể ngã thẳng xuống đất.

Không có cơ hội nghỉ ngơi, hai bên trái phải đao quang lại đến.

Một tên thích khách vung đao nhưng khi thấy Liệt Thiên Thương lao đến, hắn liền đổi tấn công thành phòng thủ, nghiên thân kiếm ngay trước mặt , mũi thương đâm lên thân kiếm , bỗng phát ra một âm thanh điếc tai.

Ngay sau đó cô mượn lực bật lên nhanh tay rút thương về đâm thẳng vào yết hầu đối phương.

Một tên khác tấn công từ phía sau, nàng không thèm ngoảnh đầu lại, tay trái một chiêu “hồi mã thương”, thân thương như roi quất ra, đập vào sườn đối phương, tiếng xương gãy vọng vào tai cô, mũi thương xoay tròn, thuận thế lướt qua cổ tay cầm kiếm của hắn cắt đứt mạch máu, thích khách đau đớn buông kiếm ra Mạnh Chiêu Chiêu nhanh tay đón lấy thanh kiếm, hất lên cắt thẳng vào cổ.

Máu văng thẳng vào mặt cô.

Tên thích khách cuối cùng thân hình đặc biệt to lớn, hai tay cầm quỷ đầu đao.

Đao pháp tên đó rất nhanh và chuẩn, Mạnh Chiêu Chiêu vừa đỡ được đòn tấn công từ bên cạnh, lực cũ đã hết, lực mới chưa sinh, nhìn thấy đao quang tới ngang đầu.

Nàng hít một hơi, hai tay nắm chặt đoạn giữa thân thương, từ dưới lên trên, đỡ lấy đòn tấn công.

“Toang —!!!!!” Âm thanh chấn động màng nhĩ.

Quỷ đầu đao bị thân thương chặn lại.

Hắn dùng lực đè xuống, Mạnh Chiêu Chiêu hai cánh tay run lên dữ dội.

Âm thanh “ rắc rắc” vọng đến dứoi chân cô. Trên mặt đất bắt đầu xuất hiện vết nứt, từ chân cô lan ra ngoài.

Hai chân cô hơi co, nhưng vẫn dùng hết sức chống đỡ.

Hai người giằng co.

Tên thích khách hai mắt đỏ ngầu, gào thét dùng thêm sức đè xuống.

Đôi tay cô run rẩy, tay phải rung lên, thân thương nghiêng nhẹ về bên phải.

Quỷ đầu đao trượt theo thân thương nghiêng đi một chút.

Chính là lúc này!

Cô vặn mạnh phần eo, cô buông một bên tay ra, mũi thương bị đè bỗng nhiên bật lên, vì thích khách đang dùng lực ép xuống nên sơ hở phần ngực và cổ, cô vung thương từ dưới lên trên, xuyên thẳng vào ngực hắn.

“Hự... a —!”

Hắn cúi đầu, nhìn mũi thương đâm vào thân thể mình. Mạnh Chiêu Chiêu cổ tay run lên, rút thương.

Máu đỏ nhuộm đỏ váy cô.

Thân thể to lớn ngã về phía sau.

Kết thúc rồi.

Mạnh Chiêu Chiêu nhìn xung quanh, xác chết nằm ngang nằm dọc trước nhà.

Ngón tay cô nắm chặt thân thương, vì dùng sức quá độ tay không ngừng run rẩy.

Trong lòng đau đớn vô cùng.

Đôi chân nặng nề. Cô từng bước di chuyển về phía trước.

Khi bước vào nhà nhìn thấy rõ thi thể cha mẹ, toàn thân cô không còn sức lực.

“Choang!”

Liệt Thiên Thương tuột tay rơi xuống vũng máu.

Mạnh Chiêu Chiêu cả người đông cứng, toàn thân như có ngàn vạn cây kim đâm xuyên qua, chúng vô tình thêu khắc hình ảnh trước mắt vào tận xương tuỷ cô.

Tầm mắt nhìn đến đâu, cũng toàn là màu đỏ của máu.

Quản gia nằm ngửa, mắt trợn nhìn lên trần nhà, ngực bị khoét một lỗ to. Cha cô ngồi trên ghế, đôi mắt bị móc đi, ngay trước ngực bị nhiều nhát đao đâm xuyên.

Mẹ cô ngồi bên cạnh, đầu đã bị chém rơi xuốnh đất, trên người có vô số vết thương.

Ngang, dọc, người hầu, hộ viện từ trong nhà đến ngoài sân, từ người lớn đến trẻ em đều bị giết sạch.

Không khí nặng nề đến mức không thở nổi.

Tầm nhìn của cô không thể khống chế run rẩy, lướt qua thi thể này đến thi thể khác.

Nàng loạng choạng, một bước, một bước, di chuyển đến bên cạnh mẹ.

Chân mềm nhũn,ngã xuống đất.

Bàn tay run rẩy, nhuốm máu, rất chậm rất chậm duỗi ra,nhặt đầu mẹ cô lên.

Nước mắt cô rơi không ngừng, tim cô thắt chặt lại. Ngay cả thở cũng cảm thấy vô cùng khó khăn.

Cô đưa tay đấm vào ngực mình, hi vọng cơn đau cơ thể có thể lấn áp nỗi đau trong tận đáy lòng. Khiến trái tim cô dể chịu hơn, có thể thả oxy vào để cô không còn cảm giác nghẹt thở.

Cuối cùng, một tiếng thét thê lương xé toạc cả bầu trời trên không Mạnh phủ.

“A — — — — !!!!!”

*** ngày cuối cùng năm 2025 rồi, chúc mọi người năm mới vui vẻ, dồi dào sức khoẻ nhé***

Hot

Comments

Thẩm Du Nhiên

Thẩm Du Nhiên

tác nên tạo truyện vào ngày 1/1 bởi như thế sẽ có cơ hội ở trong khu truyện mới hai tháng/Tongue/

2026-01-01

2

Chồng tác giả

Chồng tác giả

Mới chap 1 đã chiến vậy rồi😍

2026-01-09

1

Thẩm Du Nhiên

Thẩm Du Nhiên

Về muộn rồi, cả nhà đều bị giết, thảm dữ

2026-01-01

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play