Dì của Đường Tịch Nhan đưa mắt nhìn cô, bà gật đầu một cái thay câu chào hỏi đáp lại Đường Tịch Nhan, cô cũng biết bản thân không nhận được nhiều sự chú ý nên định rời đi tránh để người khác cảm thấy phiền, nhưng khi Đường Tịch Nhan định rời đi, dì của cô bỗng lên tiếng.
"À, một chút nữa người đó sẽ đến gặp con, lo mà làm quen lấy lòng người ta trước khi về làm vợ đi."
Đường Tịch Nhan khẽ gật đầu, cô đi ra vườn phía sau nhà để hít thở không khí trong lành vào buổi sáng để giảm đi căn thẳng, Đường Tịch Nhan ngồi ở xích đu bên trong sân vườn, cô đang nhàn rỗi và thoải mái với thiên nhiên, bỗng cô nhìn thấy một chiếc ô tô màu đen chạy vào trong sân nhà cô, ánh của Đường Tịch Nhan có chút tò mò những cũng chùn lại vì lo lắng.
Với vị trí hiện tại mà Đường Tịch Nhan đang ngồi, thì người ở trong sân sẽ không thể nhìn thấy được cô vì vị trí bị khuất bởi những bụi cây, nhưng ngược lại, Đường Tịch Nhan lại có thể quan sát và nhìn thấy rất rõ, vì thế, Đường Tịch Nhan đã nhìn thấy một người vừa bước xuống khỏi chiếc xe màu đen kia.
Đó là một người đàn ông, trong rất có khí chất, Đường Tịch Nhan nhìn thấy hắn ta rất cao và lịch lãm với mái tóc màu đen, nhưng cũng vì khoảng cách xa mà Đường Tịch Nhan không thể nhìn rõ được khuôn mặt chỉ có thể nhìn thấy rõ hành động của người đó rất dứt khoát và mọi người chào đón hắn cũng rất căng thẳng sợ hãi.
Rồi người đó lại vào trong nhà với sự đón tiếp nồng nhiệt của dì và dượng của Đường Tịch Nhan, cô cũng không thể quan sát từ xa nữa vì đã khuất tầm nhìn, nhưng cô biết chắc chắn, chút ít nữa thôi là cô sẽ phải đối mặt với người đó thật gần, có thể là sẽ rất gần, Đường Tịch Nhan vỗ nhẹ lên mặt để chấn an bản thân không quá lo lắng mà thì thầm.
"Không sao đâu mà, nhìn thì.... Người ta cũng....ôn hòa lắm chứ bộ, không sợ, cũng không ăn thịt mình, mình sợ cái gì chứ."
Đường Tịch Nhan cô vừa thì thầm tự trấn an bản thân chưa được bao lâu thì quản gia đã đi đến và gọi cô vào trong nhà vì dì cô muốn gặp cô, Đường Tịch Nhan hơi lo lắng gật đầu, tuy cô sợ nhưng cũng không còn cách khác mà lựa chọn ngoan ngoãn đi theo quản gia vào trong nhà.
"Tịch Nhan Tiểu Thư, xin người hãy dẹp khuôn mặt lo lắng đó vào trong, tránh để Đường phu nhân trách mắng ạ." Quản gia nói trước khi bước vào trong nhà.
Đường Tịch Nhan nghe xong cũng lẳng lặng gật đầu, cô biết ông ấy có ý tốt nhưng thật sự cô còn chẳng biết biểu cảm khuôn mặt của bản thân hiện tại khó coi đến mức nào dù đã cố gắng mỉm cười. Ngay khi bước vào trong nhà, Đường Tịch Nhan đã cảm nhận được một bầu không khí căng thẳng nặng nề bao bọc nơi này.
Vừa đi lại gần, dì của Đường Tịch Nhan đã niềm nở cười với cô, khác hẳn với thái độ mỉa mai khi nãy mà kéo cô lại ngồi xuống cạnh bà ta, Đường Tịch Nhan vô tư chạm mắt phải người đàn ông đó, hắn mặt một bộ vest đắt tiền và khuôn mặt có phần lạnh lùng khiến người ta khiếp sợ, ngay khi ánh mắt cô và hắn chạm phải nhau, Đường Tịch Nhan như có một nguồn điện chạy dọc theo sóng lưng cô mà khiến cô khẽ rùng mình.
"Đây đây, con bé là Đường Tịch Nhan là người sẽ trở thành vị hôn thê của ngài." Dì của Đường Tịch Nhan nói.
Bà ta nói với người kia xong lại quay sang Đường Tịch Nhan mà dịu dàng vỗ về cô bằng cách nắm bàn tay cô mà vỗ nhẹ trấn an, Đường Tịch Nhan thấy đó làm mệt chứ không cảm thấy được an ủi mà cười gượng, bà ta nhìn Đường Tịch Nhan rồi cất lời.
"Còn đây là vị hôn phu của con, mau làm quen với nhau đi."
Đường Tịch Nhan khẽ gật đầu, cô đưa mắt nhìn người đàn ông ngồi đối diện mà cứ cảm thấy có chút quen thuộc, nhưng vì sự lạnh lùng mà cảm thấy xa lạ và có chút lo sợ khi phải mở lời, nhưng Đường Tịch Nhan chưa kịp nói thì người đó đã lên tiếng, một giọng nói trầm ấm và ôn hòa có phần nhẹ nhàng khiến Đường Tịch Nhan phải bất giác đưa mắt nhìn.
"Chào em, anh là Cố Thiên Hạo, rất vinh hạnh được gặp em."
Ánh mắt của Đường Tịch Nhan có chút sững sờ, cô hơi ngượng ngùng nhưng chẳng biết lí do, nhận thấy lời nói của Cố Thiên Hạo rất nhẹ nhàng không có ý định công kích khiến Đường Tịch Nhan cũng nhẹ lòng hơn mà trả lời.
"Chào anh, em là Đường Tịch Nhan,... Rất vinh hạnh được gặp ạ."
Nhận thấy sự nhút nhát của Đường Tịch Nhan, Cố Thiên Hạo bất giác cười nhẹ một cái rồi lại hỏi cô.
"Hôm nay nếu em không phiền thì đi chơi cùng anh, được không?"
Ngoại trừ Đường Tịch Nhan ra thì mọi người xung quanh đều phải bất ngờ trước giọng điệu nhẹ nhàng và hỏi ý của Cố Thiên Hạo, nhưng Đường Tịch Nhan lại khó hiểu trước biểu cảm bất ngờ của mọi người mà hơi bối rối trả lời.
"Dạ,... Vâng ạ." Đường Tịch Nhan khẽ gật đầu.
Updated 23 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
App lỏ dị chài, chị thức từ 3h mà vô ko thấy, 4h vô cũng ko thấy, giờ chưa tới 5h thì Army lụm vip cả tiếng rồi/Hey//Facepalm//Facepalm/
2026-01-21
4
So Lucky I🌟
Đây mà là giọng điệu của người đàn ông cao lãnh lạnh lùng á. Anh nói vừa dài vừa nhiều ấy, gặp chị là gặp đúng người coi như đúng tần số rồi, một tần số duy nhất có thể bắt sóng với anh😎😎
2026-01-21
3
Phạm Tuyết Mai
anh đã đc thả và chính thức lên sàn🤣
2026-01-21
1