Chương 2: Đi chơi

"Tiểu Hạ Hạ, tôi ở đây nè."

"Ừm, Hi Thành, để cậu chờ lâu rồi."

Ly Hạ mặc một bộ quần áo giản dị, cô mặc áo len trắng phối với chiếc quần jean và đôi giày sandal trắng. Bởi vì trời lạnh nên cô còn khoác thêm một chiếc áo khoác bằng len.

Trên vai còn đeo một túi xách nhỏ. Thoạt nhìn rất bình thường và giản dị, nhưng bởi vì Ly Hạ mặc lên thì trở nên xinh đẹp bất ngờ.

Đôi mắt to tròn dễ thương, khuôn mặt hình trái xoan thanh tú trong trẻo và ý cười luôn hiện lên môi khiến gương mặt cô tinh xảo vô cùng.

Làm người ta để ý nhất chính là giọng nói của cô, nó mềm mại và ngọt ngào làm ai nghe cũng vô thức xiêu lòng.

Vì đang chạy nhanh và có phần gấp gáp nên mái tóc bồng bềnh dài tới eo của cô bay theo cơn gió. Quả đúng thật là thiếu nữ thần tiên.

Thầm xoa đầu, Ly Hạ nghĩ đến hai tiếng trước nếu mình không ngăn Lưu Ngôn lại thì chắc chắn cô đã hóa thành "chú chim công rực rỡ" rồi, nghĩ thôi cũng thấy khá đáng sợ.

"Tiểu Hạ Hạ, bà cũng nổi bật quá rồi đấy!" Tạ Hi Thành bất đắc dĩ cười cười, anh nhìn ánh mắt của những người trên phố như hỏa nhãn kim tinh khóa chặt hai người bọn họ thì cười phì.

Cô bạn thân của anh thì hồn nhiên không biết mọi người xung quanh đang bàn tán về họ.

Tạ Hi Thành thở dài: "Lại vậy nữa rồi."

Thở hồng hộc ra từng hơi, Ly Hạ ngơ ngác hỏi: "Lại vậy nữa là sao?"

"Chẳng có sao cả~"

Nắm tay kéo cô bạn ngốc kia chạy đi, anh cười bảo: "Cậu đến trễ quá rồi đấy tiểu Hạ Hạ, An Tử Lâm giờ đang canh đồng hồ đếm từng giây rồi kia, lần này cậu chết chắc rồi."

Ly Hạ mím môi: "Cậu ấy mà dám thì tớ cũng không nương tay đâu."

Nắm tay kéo Ly Hạ chạy, trong đầu Tạ Hi Thành còn nghĩ, anh luôn thắc mắc là tại sao mối quan hệ của hai người này lại chuyển biến và trở nên như vậy.

Rõ ràng, rõ ràng trước kia rất khác cơ mà. Thôi vậy, chuyện của hai người kia anh không nên nhúng tay vào.

Cả hai chạy qua con phố, đến nơi thì họ thấy một thanh niên trạc tuổi họ đang đứng dựa vào chiếc mercedes đời mới.

Vì là buổi chiều gần tối nên đường vắng ít người, tiết trời còn se lạnh âm u nên vắng càng thêm vắng.

Chàng trai mặc áo khoác ngoài, bên trong là chiếc áo sơ mi màu trắng và chiếc quần tay màu đen. Thoạt nhìn chỉnh tề cuốn hút, khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng pha chút nghiêm nghị có thể làm mọi thiếu nữ động lòng muốn ngã vào anh ngay lập tức.

Không thể không nói, anh nhìn qua chính là nam thần cấm dục nhưng đó là nếu như không bao gồm tính cách và cái miệng rất gợi đòn đó.

An Tử Lâm: "Tới rồi sao."

Chàng trai giơ đồng hồ lên chỉ: "Quá 21 phút rồi đó."

Ôi, cái giọng lười biếng mà quyến rũ đến hấp dẫn này, giống như đàn Cello nhẹ nhàng hòa tấu bên tai vậy. Cô nghe mà ngứa cả tai, lồng ngực muốn đập liên hồi.

Ánh mắt hai người va chạm. Ly Hạ và An Tử Lâm không ai lên tiếng. Cô hừ nhẹ không muốn nhìn cái khuôn mặt đáng ghét của ai kia.

Tạ Hi Thành thì đứng cạnh cô mím chặt môi cố nhịn cười. Anh mơ hồ nhìn thấy một con thỏ nhỏ đang trừng đôi mắt "ác liệt" nhìn sói xám.

"A, Hạ cục cưng, cậu tới rồi đấy à!"

Một cô gái bước từ trong xe ra, cô gái với khuôn mặt diễm lệ pha chút phương tây nhìn Ly Hạ, miệng cười tươi vẫy vẫy tay kêu Ly Hạ.

"Hạ cục cưng vào đây đi, còn có Hi Thành nữa, mấy cậu nhanh vô trong xe đi, trời lạnh vậy mà đứng ngoài lâu không tốt đâu."

Nói xong rồi còn chạy lại kéo tay Ly Hạ vào trong xe. Ly Hạ bĩu môi không vui bảo: "Linh Nhi, cậu không được gọi tớ là cục cưng."

Cô gái tên là An Tuyết Linh, em gái song sinh của An Tử Lâm, và đồng thời cũng là bạn thân của Ly Hạ.

An Tuyết Linh cười, cô nhường chỗ cho Ly Hạ ngồi, còn An Tử Lâm đã ngồi vào ghế lái xe, Tạ Hi Thành ngồi ghế phụ.

An Tuyết Linh: "Hạ cục cưng à cậu không biết đâu, tớ vừa thi đủ điểm vào đại học Thanh Hoa đó. May là có Hạ cục cưng giúp đỡ làm gia sư cho tớ, không là lão cha tớ mắng tớ chết mất thôi."

Ly Hạ: "Vậy sao, vậy thì tốt cho cậu quá rồi."

An Tuyết Linh: "Còn phải nói chứ, có Hạ cục cưng dạy kèm còn tốt hơn là mời gia sư và anh trai của tớ dạy."

"Khục khục." Tạ Hi Thành cũng rất nể An Tuyết Linh, ôi, cô rất biết cách cho anh trai mình nằm không cũng trúng đạn, chết bất đắc kì tử lúc nào cũng không biết.

Có lẽ vừa nhận ra mình lỡ cười nên Tạ Hi Thành nhanh chóng đổi sắc mặt, anh quay xuống nói với hai cô gái ngồi ở hàng ghế sau.

"Hai cậu tính vào trường đại học nào vậy."

An Tuyến Linh trầm ngâm: "Tui cũng không biết nữa, chỉ mong điểm vừa đủ để vào chung trường với Hạ cục cưng."

An Tuyết Linh quay sang hỏi Ly Hạ: "Mà này Hạ cục cưng, có phải bạn nam kế bên lớp cậu mới tỏ tình với cậu không vậy, tớ nghe mọi người nói bạn ấy cũng đẹp trai tuấn tú còn học giỏi nữa đấy. Nhưng sao cục cưng không đồng ý vậy, duyên này cũng đẹp lắm mà~"

Người đang ngồi ở ghế lái xe, An Tử Lam nét mặc nghiêm nghị nhìn qua gương chiếu hậu để nhìn em gái mình, anh không nhanh không chậm nói, lời nói thật thấm thía mà sát thương cũng chẳng kém cạnh.

"Vậy chẳng phải như em, làm quen cho nhiều rồi chia tay cho lắm, sau cùng mang cái danh tra nữ phong lưu khắp cả năm học à."

An Tuyết Linh chỉ tay vào người anh trai song sinh cùng tuổi cùng tháng cùng năm cùng lớp cùng nhà cùng khuôn mặt nhưng khác cái tính của mình, má còn phồng lên như sóc mà nói.

"Anh đừng có mà quá đáng, hừ, có ai như anh đâu, nam thần cấm dục trong nóng ngoài lạnh nhát thỏ."

An Tử Lâm: "Ồ, vậy sao?"

Sau đó lại tỉnh bơ lái xe như không có chuyện gì, để mặc ai đó tức trong uất ức không có gì để phát tiết.

Tạ Hi Thành cuối cùng cũng khuyên ngăn cuộc tranh đấu vô nghĩa này, anh nhẹ nói.

"Thôi mà, thôi mà, khó lắm mới có chuyến đi chơi trọn vẹn này, sao lại giận nhau rồi, vui lên đi, cũng sắp tới công viên rồi, đừng để tranh cãi làm ảnh hưởng đến chúng ta chứ."

Ly Hạ: "Hi Thành nói rất đúng, chúng ta nên vui lên chứ, đừng để những thứ nhỏ nhặt xen vào. Nào, mọi người, vui lên đi, tớ có mang bài này, chúng ta cùng chơi đi."

Chất giọng ôn nhu, mềm mại và ngọt ngào cất lên như xoa dịu mọi người. Tạ Hi Thành và An Tuyết Linh xoay lại nhìn cô.

An Tử Lâm thì từ kính chiếu hậu cũng nhìn qua. Mọi người bất giác mỉm cười, tiếng vui đùa nhộn nhịp vang lên, nó thuần túy và thanh xuân biết bao.

Mọi người: "Được, cùng chơi thôi"

"Tớ trước, tớ ra trước"

"A, Tạ Hi Thành, cậu chơi ăn gian!"

"Huhu, Hạ cục cưng, tớ lại thua rồi."

"An Tuyết Linh, bà chơi ăn gian quá đi, đừng cứ nhìn bài tiểu Hạ Hạ chứ!"

"Haha."

Ly Hạ cười đến vui vẻ, cảm giác hòa thuận trong xe bao trùm làm lòng cô ấm áp không nguôi, nó thật yên bình. Đặt quân bài cuối cùng xuống, Ly Hạ híp mắt cười tinh ranh, cô nói: "Tớ lại thắng rồi~"

"A, tất cả là tại cậu đấy Tạ Hi Thành!"

"Tuyết Linh thúi, bà chơi thua sao là tại tôi được."

"Tui không quan tâm, tất cả là tại Tạ Hi Thành cậu đấy."

"Trời đất chứng giám, tôi không sai!"

"Hứ!"

"Hừ!"

"Hai cậu này."

Từ kính xe, An Tử Lâm lái xe nhìn vào cũng bất giác cười nhẹ, nó khẽ và nhanh như không có. Vậy mà, Ly Hạ lại nhanh chóng bắt được khoảnh khắc ấy, cô ồ lên chỉ về phía anh, sắc mặt rạng rỡ tỏa ra ánh quang và nụ cười tinh nghịch.

Ly Hạ: "Hai cậu mau nhìn kìa, tớ vừa thấy An Tử Lâm cười đó."

"Hể, thật sao Hạ cục cưng, anh trai mặt than tựa gỗ ấy của tớ cũng có lúc cười sao!"

Cả hai quay lại xem thì thấy khuôn mặt lạnh ấy vẫn hoàn lạnh như thường. Tạ Hi Thành và An Tuyết Linh còn tiếc nuối.

Ly Hạ nhìn bạn mình, rồi cô lại nhìn An Tử Lâm. Tâm không biết sao tự nhiên rục rịch, tính cách nghịch ngợm và hoạt bát của cô bỗng chốc nổi lên. Thôi vậy, dù sao đây cũng chẳng phải lần đầu tiên: "An Tử Lâm này."

An Tử Lâm nghe người gọi thì nhìn sang kính chiếu hậu. Ngay tại lúc đó, trái tim anh hẫng một nhịp, tay cầm vô lăng siết chặt.

Phải nói sao nhỉ, nói anh nhìn thấy Ly Hạ đang hướng anh nở nụ cười tươi rói, xinh đẹp hơn bao giờ hết. Cô nhìn anh nhu hòa, tay để hình trái tim hướng về anh mà nói.

"Tử Lâm, cười lên nào~"

Đôi mắt cô tràn ngập dịu dàng nhìn anh, trong thời khắc đó, anh cứ ngỡ....Cứ ngỡ cô đang nhìn người yêu của mình.

"Oa, trời ạ!!!"

"Hạ thần đúng là Hạ thần, có thể làm đế vương mặt lạnh cười rồi."

"Chúa ơi, lão cha tớ mà biết anh tớ cười chắc chắn sẽ ngạc nhiên lắm cho coi!!"

Ly Hạ che miệng cười khúc khích, cô chỉ tay vào anh nhẹ bảo: "An Tử Lâm, chạy xe cẩn thận đấy, nhớ nhìn đường nha~"

Tố chất và thần thái như vậy, cô thấy mình không đi làm ảnh hậu thì thiệt thòi lắm. Năng khiếu trêu chọc đã ở mức này rồi cơ mà.

Tạ Hi Thành nhanh chóng hùa theo: "Đúng rồi đó Tử Lâm, cậu lái xe không nhìn đường là nguy đó~"

An Tuyết Linh nhanh nhẹn bắt kịp tần số cũng bảo: "Lái xe không nhìn đường mà nhìn white rabbit lover là nguy đó~"

Nét mặt An Tử Lâm nhăn lại, anh nhìn con đường hơi tối và vắng lặng không một bóng người, thật ra anh có thể cho xe tự lái, nhưng vì xe nó không tự lái hoàn toàn và đường cũng hơi tối nên anh sẽ lái xe để đảm bảo an toàn.

"Hai người bớt hùa theo Ly Hạ chọc tôi đi."

Anh thừa biết hai người kia biết xe anh có tính năng tự lái, vậy mà vẫn hùa theo Ly Hạ chọc ghẹo anh. Đúng là phản quá rồi.

Mọi người trong xe vui vẻ, không khí như xua tan cái lạnh ở ngoài xe. Chỉ là ba người kia mải mê chơi bài mà không biết rằng, vành tai của người nào đó đã hơi đỏ lên, ánh nhìn sẽ có đôi khi dõi theo thân ảnh của Ly Hạ.

Hot

Comments

Lục Lạc ngày lặng gió

Lục Lạc ngày lặng gió

Chuyển hay chuyện vậy tác giả ơi

2026-01-10

2

Sát Thần Tử

Sát Thần Tử

khỏi cần nói cũng biết An Tử Lâm là nam chính rồi, cái khí chất, giọng nói và số phận nghiệt oan này không thể chối lừa đc tui đâu

2026-01-10

0

Sát Thần Tử

Sát Thần Tử

thích cái lối hành văn của tg ghê ó. Nó rất là dễ thương, đời thường. thích tiểu hạ cùng nhóm bạn chị ấy ghê luôn. biết là trong đường có vụn thủy tinh rồi nhưng tui vẫn và phải hố sâu này

2026-01-10

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play