An Thiếu Đến Đây! Hạ Tổng Muốn Được Cẩm Hạ Miên Viễn
Chương 1: Mùa hạ của hoài niệm
Cảnh báo: Từ nhân vật, bối cảnh cho đến mọi sự kiện trong truyện đều là hư cấu. Không nên áp đặt vào thực tế, truyện chỉ mang tính chất giải trí.
Cân nhắc trước khi đọc. Vì truyện này đa phần sẽ xuất hiện nhiều nhân vật có nhiều cp phụ nên sẽ hơi rối nếu độc giả không để ý kĩ. Và điều quan trọng nhất là trong đường có vụn thủy tinh.
Lưu ý: Tác giả không chạy theo xu hướng hay thị hiếu đại chúng. Nếu bạn yêu thích những câu chuyện tổng tài đơn giản, nhẹ não, xin cân nhắc dừng lại tại đây. Bởi vì truyện này cần mang theo bản thân mình để đọc, để suy nghĩ, và để cảm nhận.
Cũng xin độc giả góp ý và thông cảm vì sẽ có lúc những sai sót và sự vô lí là điều không thể tránh khỏi ạ.
***
“Nè, Tiểu Hạ, còn khoảng hai tiếng nữa là bà phải đi chơi với bọn họ rồi đó.”
Giọng nói quen thuộc vang lên trong căn phòng ngủ rộng lớn và sang trọng, mang theo chút sốt ruột không giấu được.
Lưu Ngôn dựa lưng vào thành giường, đôi chân dài bắt chéo lơ đãng, ánh mắt liếc về phía cô bạn thân đang ngồi trước bàn học. Cậu chớp mắt một cái, rồi lại mím môi, giọng điệu lần này mang theo vẻ bồn chồn rõ rệt.
“Tiểu Hạ này… sao bà còn chưa chuẩn bị nữa vậy?”
Trong căn phòng ấy, ánh sáng dịu nhẹ của buổi trưa mùa hạ xuyên qua rèm cửa, rơi từng vệt nhạt nhòa lên sàn gỗ sáng màu. Giữa không gian ấy, Ly Hạ ngồi thẳng lưng trước máy tính, đầu hơi cúi xuống, hàng mi dài che đi ánh mắt đang chăm chú nhìn vào màn hình.
Trên màn hình là bản dự án dày đặc chữ và biểu đồ, đây là bài tập mà giảng viên đã giao cho cô.
“Không sao đâu, Ngôn Ngôn.” Ly Hạ đáp, giọng nhẹ như gió thoảng: “Vẫn còn kịp mà.”
Cô nói xong, ánh mắt vẫn không rời khỏi màn hình, ngón tay thoăn thoắt gõ phím, như thể cả thế giới bên ngoài đều không tồn tại, không thể lọt vào mắt cô.
Lưu Ngôn nhìn cảnh đó mà không nhịn được phồng má. Đôi mắt anh mang theo vẻ “ai oán”, cứ như thể nếu có thể, cậu đã lôi cô ra khỏi cái máy tính “ma quỷ” kia từ lâu rồi.
Lưu Ngôn lắc lư đôi chân một lúc, cuối cùng không nhịn được nữa. Đứng bật dậy, sải bước đến bên cạnh cô, chỉ trong chớp mắt đã cạch một tiếng, màn hình máy tính tối sầm lại.
Ly Hạ còn chưa kịp phản ứng, cổ tay đã bị người kia nắm lấy, kéo thẳng ra khỏi ghế.
“Không được, không được!” Lưu Ngôn vừa kéo vừa nói, giọng điệu không cho phép phản kháng:
“Sắp tới giờ rồi. Tôi không thể để bà đi như vậy được. Bà là người mẫu của tôi đó, lúc cần thiết thì phải thật đẹp đẽ.”
Ly Hạ bất đắc dĩ để anh kéo đi, khóe môi khẽ cong lên.
Đi được nửa đường, bước chân Lưu Ngôn bỗng chậm lại. Cậu khựng người, quay đầu nhìn cô, ánh mắt thoáng hiện lên một tia do dự.
“Vết thương của bà…” Cậu hạ giọng.
“Đã khỏi hẳn chưa? Có cần đi gặp bác sĩ kiểm tra lại không?”
“Ổn rồi.” Ly Hạ đáp, giọng bình thản: “Cũng đã năm tháng rồi, không sao đâu.”
Chỉ một câu nói ấy, sắc mặt Lưu Ngôn lập tức thay đổi. Hàng mày cậu nhíu chặt, trong giọng nói mang theo tức giận bị đè nén.
“Sao mà không sao được chứ!”
“Bà có biết lúc đó bà làm tôi sợ đến mức nào không?”
“Đó là tầng hai đấy! Lúc nhảy xuống bà còn ôm theo một đứa trẻ nữa!”
Càng nói, tim cậu càng thắt lại, hình ảnh ngày hôm ấy như một vết sẹo chưa từng lành hẳn. Nó như đã khắc sâu vào tâm trí cậu.
“Bà biết võ thì sao chứ?”
“Tôi cấm bà không được làm mấy chuyện mạo hiểm như vậy thêm lần nào nữa!”
Ly Hạ, người bạn thân nhất của anh thật thiện lương, nhưng cũng vừa ngốc, vừa can trường đến mức khiến người ta không biết nên trách hay nên kính phục cô đây.
Cậu vẫn nhớ rõ ngày hôm đó.
Khi ấy nhận được cuộc gọi của cô, tay cậu đã run đến mức suýt làm rơi điện thoại. Cô chỉ nói rất ngắn gọn rằng mình bị thương, cần đến bệnh viện. Nhưng chỉ chừng ấy thôi cũng đủ khiến tim Lưu Ngôn rơi thẳng xuống đáy vực.
Bất chấp tiết học piano vẫn đang diễn ra, mặc cho giáo viên có gọi với theo, cậu vẫn quay đầu chạy đi.
Khi đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến cậu gần như chết lặng.
Máu. Cô chảy máu rồi.
Ly Hạ bị thương nặng, sắc mặt tái nhợt, nhưng ánh mắt vẫn bình thản đến kỳ lạ.
Điều khiến cậu tức giận hơn cả là cô đã chạy trốn đi.
Không ở lại hiện trường, không chờ xe cứu hỏa, cũng không chờ lời cảm ơn của bất kỳ ai. Cô lặng lẽ núp vào một con hẻm nhỏ vắng người, như thể tất cả những gì vừa xảy ra đều không liên quan đến mình.
Trong khi đó, tòa nhà phía sau đang bốc cháy dữ dội. Người người hốt hoảng, tiếng kêu cứu, tiếng còi xe cứu hỏa vang vọng khắp nơi.
Không ai để ý rằng, trên ban công phía sau tầng hai của tòa nhà ấy, có một đứa trẻ ba tuổi đang khóc.
Không ai, ngoại trừ Ly Hạ.
Cô không gọi người giúp. Cũng không có chần chừ chút nào.
Leo lên, ôm đứa trẻ, nhảy xuống, tất cả chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc.
Thật may mắn vì cô biết võ. Thật may mắn vì cô có kỹ năng leo trèo.
Và may mắn vì xung quanh còn những bức tường thấp, những hàng rào có thể bám vào.
Nhưng cho dù có bao nhiêu cái “may mắn” đi chăng nữa, thương tích trên người cô vẫn là minh chứng rõ ràng nhất.
“Trật khớp xương, ngoại thương nặng, chấn thương đầu nhẹ.” Lưu Ngôn cười lạnh.
“Đối với bà thì chẳng có gì to tát, đúng không?”
“Nhưng nói dối mẹ bà và bọn họ thì bà đúng là rất lão luyện.”
“Bà thậm chí còn không cần người nhà đứa trẻ đó cảm ơn.”
“Không cần ai biết.”
“Chỉ cứu người xong rồi, thân đầy thương tích, trốn vào một con hẻm vắng vẻ.”
Đuôi mắt Lưu Ngôn đỏ lên. Cậu uất ức thay cho người bạn thân của mình.
Người mẹ ấy của Ly Hạ, đã tin lời người ngoài hơn con gái của mình, oán giận cô làm tốn tiền viện phí, rồi bỏ mặc cô trong bệnh viện.
Nghe cậu nói xong, Ly Hạ mới nhẹ nhàng ôm lấy Lưu Ngôn. Cô vỗ lưng cậu từng nhịp chậm rãi, như dỗ dành một đứa trẻ đang cáu kỉnh.
Rất lâu sau, Lưu Ngôn mới hừ lạnh một tiếng, kéo cô tiếp tục đi về phía phòng thay đồ.
Trên đường đi, Ly Hạ không nói thêm lời nào.
Đôi mắt cô như mặt hồ phẳng lặng, sâu và tĩnh, không gợn sóng.
Nhưng khi nhìn về phía Lưu Ngôn, ánh mắt ấy lại khẽ sáng lên, dịu dàng đến mức khiến người ta mềm lòng.
“Tiểu Ngôn,” cô cười khẽ: “Hôm nay cậu… cũng thật đáng yêu.”
Tai Lưu Ngôn đỏ lên từng chút một: “Tiểu Hạ, bà thật quá đáng!"
“Suốt ngày chọc tôi!”
“Đợi tôi có bạn trai rồi, tôi nhất định kéo anh ấy cùng tôi phản công lại bà, nhất định đấy!”
Ly Hạ cong mắt cười: “Được.”
“Tôi chờ.”
Hôm nay, lại là một khởi đầu mới.
Qua khung cửa sổ nhỏ, ánh nắng mùa hạ chảy dài trên bậu cửa. Ly Hạ bất giác nhớ về lần đầu tiên, sau ngần ấy năm cô gặp lại anh, gặp lại người thương của mình.
Như một thước phim cũ, ký ức chậm rãi quay về.
Năm ấy, dưới khuôn viên trường cao trung, giữa buổi chiều tà yên ả.
“Bạn học, tớ là Ly Hạ.”
“Rất vui được gặp cậu.”
Thiếu nữ đứng dưới ánh hoàng hôn, sắc mặt rực rỡ hơn cả ánh nắng ban mai. Gió thổi tung bay mái tóc, những trang giấy trong tay cô rơi lả tả theo cơn gió.
“Cậu làm rơi giấy này.”
Cậu thiếu niên nhã nhặn cúi xuống nhặt giúp cô:
“Mà… cậu biết tôi sao?”
Ly Hạ nhìn anh, ý cười không giấu được: “Ừm… tớ không biết cậu.”
“Nhưng lại rất quen thuộc cậu đấy.”
Buổi chiều ấy, sân trường vắng lặng. Một thiếu nữ thanh thuần như hoa đầu hạ, đẹp đẽ hơn cả vạn hoa. Cùng một thiếu niên ôn nhã tựa quý công tử đã lặng lẽ gặp lại nhau.
Đối với Ly Hạ, đó là tương ngộ sau bao năm ly biệt.
Cả hai người đều mang hơi thở của thanh xuân.
“Vậy sao?” Thiếu niên khẽ hỏi.
Vậy sao?
Ừm.
Đúng là vậy đấy.
…
Ngồi trên ghế sofa, Ly Hạ quan sát Lưu Ngôn đang bận rộn tìm kiếm quần áo cho mình. Cô để ý đến hành động của cậu. Nhưng đa phần sự tập trung của Ly Hạ là ở trên điện thoại của mình.
Vì không muốn Lưu Ngôn chú ý đến. Ly Hạ đành phải từ chối cuộc gọi.
Để lại một đoạn tin nhắn với đối phương, Ly Hạ tắt điện thoại trước khi Lưu Ngôn tới gần cô.
Khi Ly Hạ bị dẫn đi, điện thoại cô vẫn run không ngừng. Vô số dòng tin nhắn hiện lên.
[Ander]: Arya, chúng tôi đã tìm được mục tiêu rồi, cô và Eric nhanh chuẩn bị đi.
[Ander]: Chủ nhân lệnh cho cô phải đến căn cứ sau năm ngày nữa, cô hãy thu xếp để đến, thời gian hiện đang rất gấp.
[Ander]: Arya, chủ nhân muốn cô trước khi đến thì sẵn tiện hãy mua cho ngài ấy bánh ngọt. Chính là loại cô thường hay mua ấy.
[Ander]: Roy và Eric cũng muốn một phần.
Không đợi được hồi âm của Ly Hạ, đối phương cũng ngừng nhắn tin.
Trước lúc kết thúc cuộc trò chuyện. Đối phương bên kia đã để lại lời nhắn cuối cùng cho cô.
[Ander]: Chủ nhân gửi lời nhắn với cô. Chủ nhân bảo cô hãy thận trọng lại, vì những kẻ kia hiện đang ở thành phố S, chúng rất có thể sẽ tra ra được nơi ở của cô và những người thân cận. Dù cô có thể né và tránh, nhưng vạn sự khó đoán, hãy chừa đường lui cho mình, Arya.
Updated 21 Episodes
Comments
soro yuna
Ly Hạ cứu 1 người không màng nguy hiểm, cô ko đợi người nhà đứa trẻ ấy đến để cảm tạ hay báo đáp mà cứ thế đi. Mang trong mình thương tích rồi núp trong con hẻm nhỏ tối tăm chờ Lưu Ngôn đến. Sau đó lại che dấu sự thật với bạn bè, cô làm vậy tất cả chỉ để làm gì nhỉ. Tôi tò mò lắm luôn á
2026-01-04
6
soro yuna
Có đôi khi lại thấy ghen tị thật, nếu ai cũng đòi hỏi hoặc muốn danh tiếng, tiếng xa vạn dặm thì loạn thật ấy. ko ham hư vinh, tự mình gánh vác đau đớn. không cầu tiền bạc, báo đáp mà chỉ như 1 người hùng thầm lặng. cứu rồi biến mất😭 😭😭
2026-01-04
5
La Diệp
Hmm, từ hành động, việc làm đến từng những thứ nhỏ nhặt khác mà Ly Hạ làm khiến mình thấy nể quá. Ước gì ai cunhx có thể giống cô nhỉ. ko cần giống đâu, chỉ một chút hoi☺️☺️
2026-01-04
4