Buổi chiều, Lạc Phù Sinh dưới con mắt nhìn đăm đăm của Xuân Hỷ, rốt cuộc nấu xong mấy món đồ ăn.
Xuân Hỷ cười nhạt nói " Thiếu gia rất kém ăn, sẽ không ăn đồ của người khác nấu."
Lạc Phù Sinh chớp mắt, cười" Nhưng ta là vị hôn thê của hắn mà?"
Chút lời khích tướng cỏn con này, nàng cũng lười cãi cọ, bưng theo thức ăn liền đi.
Tiêu Kỳ Quân đang luyện chữ, đã ngửi thấy một mùi hương rất thơm đang đến gần, hắn nhìn lên, thấy trước mặt có hai người, một là Xuân Hỷ, người đi đầu đúng là Lạc Phù Sinh.
Lạc Phù Sinh nhanh nhẹn đặt đồ ăn xuống, lấy cho hắn đôi đũa, nói.
“ Huynh nếm thử một chút, xem có vừa miệng không."
Xuân Hỷ nhếch môi khinh thường, dường như chắc chắn Thiếu gia sẽ không ăn vậy.
Tiêu Kỳ Quân nhìn đầy bàn thức ăn, Tiêu Kỳ Quân cũng thấy hơi đói, liền cầm đũa lên bắt đầu thử một miếng cải trắng đầu tiên.
Nước sốt đậm đà, cải trắng tươi mới, nấu vừa chín tới, cảm giác ăn ngon cực kỳ.
Tiêu Kỳ Quân vốn cũng không kém ăn, giờ ăn được đồ hợp khẩu vị, liền có chút không kìm được muốn thử nhiều hơn.
' Người ta thường nói, muốn nắm giữ trái tim người nam nhân trước tiên phải thông qua dạ dày hắn.
Chỉ cần nàng ngày đêm bầu bạn, nấu ăn cho hắn, mang cho hắn sự ấm áp, nàng tin chắc, không lâu nữa thôi mình sẽ hoàn toàn thành bạn của hắn, vậy đến khi hắn hắc hóa chắc cũng sẽ bảo vệ nàng khỏi đám ma chướng kia.
“ Huynh thấy thế nào? ăn ngon không?"
Lạc Phù Sinh mắt long lanh hỏi.
Tiêu Kỳ Quân gật đầu " Không tồi."
Rất tốt!
Lạc Phù Sinh con ngươi sáng quắc.
Có thể được người này bình phẩm là không tồi nghĩa là rất tốt.
Nàng nhanh lúc còn nóng mà nói " huynh thấy ăn ngon là được rồi, sao này ta cũng sẽ thường xuyên nấu cho huynh ăn được không?"
Tiêu Kỳ Quân “ Như vậy, có phiền quá không?"
Hắn giả vờ giả vịt hỏi.
Lạc Phù Sinh xua tay cười, ngượng ngùng nói" dù sao cũng sắp trở thành phu thê, thê tử nấu cơm cho trượng phu cũng không phải chuyện gì to tát.”
Tiêu Kỳ Quân cầm lên tách trà, chuẩn bị uống một ngụm, lại nghe Lạc Phù Sinh nói.
" Ta ngoài biết nấu ăn ra, còn có thể làm ấm giường nữa.”
Nàng đang muốn nói bản thân rất có giá trị, chỉ thấy Tiêu Kỳ Quân trực tiếp phun ra nước trà trong miệng, sau đó căng tức nhìn nàng.
" Nàng gặp ai cũng nói những lời này?"
Lạc Phù Sinh lập tức xua tay biện giải “ Không có! chỉ có huynh thôi!"
“ Sau này không cho phép nói những lời như vậy nữa!"
Lạc Phù Sinh" Ồ" một tiếng, nàng cắn cắn đầu đũa, suy nghĩ bay xa.
Nàng không chú ý, bên tai Tiêu Kỳ Quân có hơi đỏ lên.
...
“ Người đã đưa đến chưa?"
Trong một gian phòng lớn, nam tử quay lưng lại, đang nắm trong tay một bức họa, trên đó vẽ một người nữ tử xinh đẹp.
' A Ngọc, ta rốt cuộc, có thể bù đắp cho muội rồi, những tiếc nuối và cả chuyện kiếp trước, kiếp này ta sẽ không để muội phải chịu thêm một lần nào nữa.
Nam tử thì thầm, sau đó lặng lẽ cuộn bức họa vào, thu lại cảm xúc, xoay người nhìn thuộc hạ.
" Đưa nữ nhân kia vào đi."
Gã nói, giọng lạnh lùng.
Thuộc hạ vẫn quỳ trên mặt đất, một bộ muốn nói lại thôi.
" Sao vậy?"
Tần Vọng nhíu mày, hơi bất mãn trước sự lề mề của thuộc hạ.
“ Công tử... Lạc cô nương, cô ấy... đã biến mất rồi ạ!"
Tần Vọng sững người" Ngươi nói gì?"
Thuộc hạ cúi đầu xuống thấp nhất " Thuộc hạ theo lệnh ngài đến lạc gia tìm Lạc cô nương, nhưng lại không thấy ai ở trong đó, mọi thứ dường như đã bị ai đó lục tung, tìm không ra một chút tin tức của cô nương ấy, ngay cả những người bên cạnh cũng không thấy nàng ta đã đi đâu."
“ Nhất định là bị mấy tên kia bắt đi rồi!"
Vừa nghe, sắc mặt Tần Vọng kém cực kỳ.
Gã sao lại quên mất chứ? năm đó thứ khiến bọn gã chú ý chính là gương mặt kia của Lạc Phù Sinh, giờ bọn họ đều trọng sinh, đều mang tâm thái đối tốt với A Ngọc, bất quá vẫn sẽ có người không cam lòng, muốn tự mình độc chiến một mình, dù sao thời gian kia, bọn họ thật sự tranh giành có chút kịch liệt.
Tuy gã không thừa nhận, nhưng đã từng yêu một người đến thế, sao có thể nói buông là buông được?
Gã từng nghĩ, chỉ cần nàng vẫn ngoan ngoãn như trước kia, gã sẽ để nàng ở lại bên cạnh mình, dù cả đời này không thể trao cho nàng tình yêu, nhưng sẽ trao cho nàng vị trí mà nàng mong muốn.
Gã coi đó là ân huệ lớn, nên khi trọng sinh đã lập tức đi tìm nàng làm quen, kế hoạch tốt như vậy , cuối cùng lại nói người không thấy nữa?
" Đi, đến Cảnh Phủ."
...
Cảnh Phủ.
"Nữ nhân kia không có ở đây."
Cảnh Hiên hờ hững nói.
Sau khi trọng sinh, gã không muốn dính vào nữ nhân kia dù chỉ là một chút.
Kiếp trước mê luyến, nên đủ rồi.
" Không ở chỗ ngươi, vậy rốt cuộc ở đâu?"
Tần Vọng không tin.
Cảnh Hiên nhíu mày" Ta sẽ không đi tìm nữ nhân kia, ta sợ không nhịn được sẽ bóp chết nàng ta ngay lập tức, huynh biết rõ tính ta mà, không phải sao?"
Tần Vọng lúc này mới làm như nhớ đến gì đó, khẽ cắn môi, xoay lên lưng ngựa rời đi.
Tần Vọng vừa đi, Cảnh Hiên đã sai xử gã sai vặt " cho người đi tìm nữ nhân kia, phải tìm được người trước khi Tần Vọng tìm được."
" Rõ!"
Gã sai vật nhận lệnh rời đi.
Cảnh Hiên nắm chặt Ngọc bội bên hông, ánh mắt tàn nhẫn.
Lần này gã sẽ không để nữ nhân kia làm loạn nữa, trước khi A Ngọc trở về, gã muốn diệt trừ hậu họa.
Mà người đầu tiên trên danh sách cần giết, chính là Lạc Phù Sinh.
Hết chương 3
Tác giả có lời muốn nói.
Đa tạ đại gia đối ta duy trì ta sẽ tiếp tục nỗ lực.
Updated 25 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
"Ta ngoài biết nấu ăn ra còn có thể làm ấm giường". Chời ơi lễ nghĩa đâu rồi, tiết tháo đâu rồi, liêm sỉ đâu rồi hình tượng đâu rồi. Tất cả đã rớt sạch về con số âm khi chị xác định mặt dày bám lấy anh rồi/Facepalm//Facepalm//Facepalm//Facepalm//Facepalm/
2026-01-05
5
Thẩm Du Nhiên
chị cứ lì vậy cho tui 🤣
2026-01-04
3
Thẩm Du Nhiên
đừng nói nữa, ko anh nghiệm mất🤣
2026-01-04
3