Chương 2: Hệ Thống?

Lâm Minh lảo đảo bước đi trên con hẻm nhỏ quen thuộc.

Cảm giác nhục nhã và tủi hờn như hàng ngàn mũi kim châm vào tim gan, khiến anh chỉ muốn gục ngã.

Anh lủi thủi trở về nhà, trên tay là vài chục chai bia lạnh ngắt, quyết định sẽ uống cho đến khi quên đi quãng thanh xuân đầy đau đớn này, quên đi gương mặt giả dối của Liễu Như Yên.

Anh mở cánh cửa ọp ẹp.

Căn nhà đơn sơ, tồi tàn hiện ra trước mắt.

Nhà anh thuộc diện hộ nghèo, bố mẹ - ông Lâm Đào và bà Nguyễn Mai - đều là công nhân tại một xưởng may gần nhà.

Gọi là “nhà” cho sang, chứ thực tế nó chỉ là một căn nhà trong khu tập thể được công xưởng và nhà nước cung cấp cho những công nhân có hoàn cảnh khó khăn.

"Thật nhân đạo," anh chua chát nghĩ.

Em gái anh chắc đã đi làm.

Anh có một cô em gái kém hai tuổi tên Lâm An, hiện cũng đang là công nhân chung chỗ với ba mẹ anh.

Lâm Minh nhốt mình trong phòng, căn phòng chật chội chỉ đủ kê một chiếc giường và một cái bàn học cũ.

Anh ngã người xuống giường, nhìn lên trần nhà ố vàng, hồi tưởng lại toàn bộ 26 năm cuộc đời.

Cay đắng và tủi nhục.

Vì nhà nghèo, ba mẹ đã phải dốc hết sức lực cho anh vào đại học, với hy vọng anh có thể đổi đời.

Anh nhớ như in cái ngày anh 18 tuổi, cả hai ông bà đều kỳ vọng anh sẽ đỗ vào trường Đại học Chiến Đấu dành cho tu sĩ.

Họ ra sức bồi bổ cho anh, dù điều kiện gia đình chẳng mấy khá giả.

Nhưng rồi, anh đã trượt.

Thiếu thể năng, tư chất lại quá kém.

Hai năm lăn lộn trên chiến trường, đổ bao mồ hôi và máu, anh cũng chỉ đạt được Luyện Thể tầng ba, một cấp độ tu vi mà bất kỳ sinh viên năm nhất nào của Đại học Chiến Đấu cũng có thể dễ dàng vượt qua.

Qua nhiều năm nghiên cứu và thu thập thông tin, nhân loại đã thống kê được hệ thống tu luyện của Tu Tiên Giới gồm: Luyện Thể, Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Động Hư, Hồng Hoang, và cuối cùng là Thần Cảnh.

Các thư tịch được “mượn” từ Tu Tiên Giới đã được các nhà khoa học giải mã, thậm chí họ còn chế tạo ra máy phiên dịch.

Chỉ cần gắn vào tai, bạn sẽ hiểu được tu tiên giả nói gì.

Luyện Thể là cảnh giới nền tảng, nhưng với tu vi Luyện Thể tầng ba, anh còn chẳng bằng những tân binh của khối ASEAN.

Mười một nước trong khối đã quyết định liên minh, bổ trợ cho nhau để cùng phát triển.

Họ biết mình không thể so sánh với các cường quốc khác, nên đoàn kết chính là sức mạnh duy nhất.

Anh lại nghĩ đến gia đình.

Để dồn tiền cho anh học đại học, em gái anh đã phải nghỉ học từ sớm để đi làm công nhân.

Vậy mà anh, lại vì một người con gái, cam tâm tình nguyện làm trâu làm ngựa cho cô ta suốt sáu năm trời.

Miên man trong dòng suy nghĩ cay đắng, anh bật nắp chai bia, tu một hơi.

Một chai…

Mười chai…

Ba mươi chai…

Anh uống không điểm dừng, cho đến khi men say ngấm vào từng tế bào, kéo anh chìm vào một bóng tối vô tận.

[Ting! Hệ thống Lượm Nhặt Thuộc Tính đang xác minh!]

[Ting! Ký chủ vừa uống 30 chai bia và đột tử. Xin chúc mừng!]

[Hệ thống đang bắt đầu tua ngược thời gian…]

[2035… 2034… 2033… 2025!]

[Tua ngược hoàn tất! Xác nhận tình trạng ký chủ.]

[Tên: Lâm Minh]

[Tuổi: 16]

[Tu vi: Phàm Nhân]

[Linh căn: Phế linh căn]

[Hệ thống đau buồn thay cho sự nghèo nàn của ký chủ. Quyết định mở Vòng Quay May Mắn xem như quà gặp mặt.]

[XOAY] / [KHÔNG XOAY]

Lâm Minh từ từ mở mắt, đầu đau như búa bổ.

“Chết tiệt, uống một lúc ba mươi chai bia, đúng là điên rồ mà,” anh lẩm bẩm, cố gắng ngồi dậy trong cơn choáng váng. “Mà lạ thật, lúc ngủ hình như có tiếng ai đó cứ lải nhải trong đầu mình thì phải?”

Anh thầm nghĩ, cảm thấy có chút kỳ quái.

Lâm Minh loạng choạng đứng dậy, nhìn đồng hồ treo tường. Đã ba giờ ba mươi chiều. Anh có cảm giác mình vừa trải qua một giấc ngủ rất, rất dài.

Một lúc sau, anh đứng chết trân trước tấm gương cũ kỹ trong phòng. Vẻ mặt anh hiện rõ sự bối rối và kinh ngạc tột độ. Suy nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu anh là: "Trẻ!"

Holy sht!* Thằng nhóc trẻ trâu trong gương này là ai vậy?

Thật khó để chấp nhận. Uống ba mươi chai bia có thể giúp người ta trẻ hóa đến mức này sao?

Năm phút trôi qua… Mười phút…

Lâm Minh vẫn không thể tin vào mắt mình.

Anh thay đổi quá nhiều chỉ sau một giấc ngủ. Quên cả việc đánh răng, anh vội vàng xông ra ngoài phòng khách.

Em gái anh, Lâm An, đang ngồi học bài trên chiếc ghế sofa rách nát, một món đồ cũ được hàng xóm cho lại khi họ không còn dùng nó nữa.

“Em… em gái, sao nhìn em… trẻ con vậy?” Lâm Minh ngập ngừng hỏi, vẻ mặt đầy khó hiểu.

Cô bé ngẩng lên, cũng nhìn anh với ánh mắt kỳ lạ không kém, rồi từ từ chuyển sang kinh ngạc. “Ơ, anh hai không đi học à? Khối 11 học buổi chiều mà! Anh trốn học, em mách mẹ bây giờ!”

Câu nói của Lâm An như một tia sét đánh ngang tai Lâm Minh.

Đi học? Khối lớp 11???

Cậu chậm rãi quay đầu, nhìn lên tờ lịch cũ treo trên tường.

Ngày 6 tháng 10 năm 2025.

Hai-Không-Hai-Lăm!!!

Suy nghĩ đầu tiên của cậu là sững sờ, rồi ngay lập tức chuyển thành mừng rỡ tột cùng.

Cậu đã trở lại!

Trở lại thời thanh xuân!

Năm cậu 16 tuổi, tràn đầy sức sống!

Bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ miên man, cậu nhìn cô em gái mới mười bốn tuổi đang ngơ ngác nhìn cậu như nhìn một bệnh nhân tâm thần.

“Hahaha!” Lâm Minh không kìm được cảm xúc, ôm chầm lấy cô em gái bé bỏng của mình và cười to như một kẻ điên.

“Á! Anh hai điên rồi! Cứu mạng!” Lâm An hoảng hốt la lớn.

Phớt lờ sự hoảng loạn của em gái, Lâm Minh chỉ đang chìm đắm trong niềm vui sướng.

Cuộc đời đã cho anh làm lại! Lần này, anh sẽ không phụ sự kỳ vọng của gia đình.

Anh sẽ cố gắng đỗ vào Đại học Chiến Đấu! Và quan trọng hơn, anh sẽ không bao giờ làm một thằng simp lỏ nữa.

Cuộc đời của anh sẽ đi đến đỉnh cao.

Anh sẽ gánh vác gia đình và trở thành một “con nhà người ta” chính hiệu!

(PS: "Con nhà người ta" là một câu nói mà các bậc phụ huynh ở Việt Nam hay dùng để so sánh, giáo dục con cái mình.)

Sau một hồi, anh buông cô em gái ra, nhưng nét mặt lại trầm xuống.

Nhưng… bằng cách nào?

Việc từ bỏ làm một tên simp lỏ thì dễ. Nhưng đỗ vào Đại học Chiến Đấu ư?

Trùng sinh không có nghĩa là tư chất sẽ tốt lên.

Kiếp trước không thể tu luyện mạnh mẽ, không lẽ sống lại linh căn sẽ khác sao?

Cậu vẫn nhớ như in cái kết quả đánh giá “phế linh căn” khi thi tuyển vào Đại học Chiến Đấu.

Ánh mắt thất vọng của gia đình, những lời bàn tán cay nghiệt của họ hàng: “Thằng Minh thật không có tiền đồ” “Cha mẹ cực khổ nuôi ăn học rồi cuối cùng lại thi trượt.”

Thật sự quá đau đớn.

Ở thời đại mới này, Đại học Chiến Đấu là nguyện vọng số một.

Học các ngành nghề khác có quan trọng không?

Có, nhưng tùy ngành.

Ví dụ như ngành y vẫn luôn được trọng vọng.

Nhưng với học lực của cậu thì làm sao đỗ vào đại học y được.

Kiếp trước cậu đã vào ngành quản trị kinh doanh, một ngành nghề đầy triển vọng làm giàu, nhưng nhà cậu nghèo thì lấy đâu ra vốn khởi nghiệp?

Cậu còn nhớ như in lời của người cậu Tư, em ruột của mẹ, người có cô con gái bằng tuổi cậu đã đỗ Đại học Y.

Ông ta thường xuyên ghé nhà và chì chiết: “Tôi đã bảo với anh chị rồi, lúc nó mười sáu tuổi thì cho nó nghỉ học đi làm đi, ít ra còn phụ giúp được gia đình.”

Những lời nói đó đã từng khiến cậu trầm cảm.

Các bạn nữ trong lớp từng sùng bái cậu khi cậu khoe khoang rằng mình sẽ trở thành sinh viên Đại học Chiến Đấu, sau đó đều ngoảnh mặt làm ngơ.

Bạn bè còn lập cả một group trên Facebook để nói xấu cậu, gọi cậu là “một kẻ thích khoe mẽ vô dụng”.

Một quá khứ quá nghiệt ngã, tất cả chỉ vì tuổi trẻ bồng bột thích khoe khoang.

Một mớ bòng bong quay cuồng trong đầu Lâm Minh. Liệu cậu có thể thay đổi được quá khứ?

Đúng rồi! Việc đầu tiên là không được khoe khoang về bản thân nữa. Ngã sẽ rất đau.

Ông trời đã cho cậu cơ hội làm lại, cậu phải tận dụng nó một cách hợp lý.

Nhưng thực tế là, cậu chẳng nhớ gì về tri thức của kiếp trước cả, ngay cả việc hôm nay xổ số ra số bao nhiêu cậu còn không nhớ, thì làm giàu bằng cách nào đây?

Đang bâng quơ suy nghĩ, ánh mắt cậu vô tình dừng lại trên người em gái.

Một vài quả bong bóng màu xanh lam đang từ từ rơi ra từ người cô bé.

Chúng trông giống hệt như những vật phẩm rơi ra khi đánh quái trong game cày cấp.

Lâm Minh dụi mắt.

Cậu tưởng rằng mình hoa mắt, nhưng không phải.

Cậu từ từ tiến lại gần.

Lâm An nhìn anh trai với ánh mắt cảnh giác, thầm nghĩ: “Anh ấy lại định làm gì đây?”

Cậu rụt rè đưa tay, chạm vào quả bong bóng to nhất.

[Ting! Ký chủ vừa thu nhặt được +10 điểm Tri thức Văn học!]

Ngay lập tức, một luồng kiến thức về văn học tràn vào trí nhớ của cậu.

Tác phẩm: Truyện Kiều. Tác giả: Nguyễn Du…

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play