Ngay lập tức, một luồng tri thức đồ sộ về tác phẩm văn học Truyện Kiều tràn vào đầu Lâm Minh.
Cảm giác của cậu lúc này tựa như đã dành hàng giờ đồng hồ để nghiên cứu về nó, trong khi việc cậu làm chỉ đơn giản là chạm tay vào một quả bong bóng.
Lâm Minh từ từ lùi lại, ngồi phịch xuống ghế, nhìn cô em gái nhỏ nhắn trước mặt mình. “An, em có thấy gì lạ bên cạnh em không?”
Lâm An hoảng hốt nhìn quanh, hai tay ôm vai. “Sợ ma nha cha nội! Sao tự nhiên anh lại nói vậy? Em chẳng thấy gì hết.”
Lúc này, trong lòng Lâm Minh đã xác định được.
Anh có hệ thống, một thứ chỉ tồn tại trong những bộ tiểu thuyết mạng mà anh hay đọc. Đúng là trời không phụ bất kỳ ai.
Cậu được trùng sinh, và giờ còn có cả hệ thống.
Ngay lúc này, Lâm Minh chỉ muốn hét lên thật to: Ai có thể cản ta!
Nhưng rồi, cậu kìm lại. Khiêm tốn. Bài học từ kiếp trước nhắc nhở cậu phải luôn khiêm tốn.
Chim chết vì miệng, miệng tiện sẽ hại chết người.
“Em học bài tiếp đi, hôm nay anh hai ngủ quên nên nghỉ một bữa,” Lâm Minh nói rồi trở về phòng, nằm gác tay lên trán suy nghĩ.
Hệ thống này có thể lượm nhặt thuộc tính từ người khác rơi ra.
Vậy có nghĩa là, cậu chỉ cần đứng đợi và nhặt, là có thể hưởng thành quả từ quá trình khổ luyện của người khác ư?
Không chắc, phải trải qua kiểm nghiệm mới biết được.
Thông thường trong các bộ tiểu thuyết, hệ thống sẽ xuất hiện trước mặt người dùng và chỉ người dùng mới có thể thấy được nó.
“Hệ thống,” Lâm Minh gọi thầm trong đầu.
[Ting! Hệ thống Lượm Nhặt Thuộc Tính có mặt!]
[Tên: Lâm Minh]
[Tuổi: 16]
[Tu vi: Phàm Nhân]
[Linh căn: Phế linh căn]
[Vòng Quay Tân Thủ May Mắn]
[XOAY] / [KHÔNG XOAY]
A! Đúng là tiểu thuyết không lừa ta, nó thật sự hiển thị.
Lại còn có cả vòng quay may mắn nữa chứ.
“Cái đậu má, phế linh căn.”
Thảo nào kiếp trước tu luyện hai năm trời cũng chỉ đột phá được Luyện Thể tầng ba. Trong khi yêu cầu để đỗ vào Đại học Chiến Đấu là trước mười tám tuổi phải đạt Luyện Thể tầng một.
Ra chiến trường không cống mạng đã là may mắn lắm rồi.
Cậu nhớ lại lần đầu bước lên chiến trường, đối mặt với cậu là những tu sĩ dị giới toàn Luyện Thể đỉnh phong hoặc Luyện Khí tu sĩ.
Việc cậu cần làm trên chiến trường là gì?
Cầm súng cố thủ tại cổng không gian.
Với tu vi Luyện Thể tầng ba, cậu không được phép bước qua cánh cổng.
Đi qua dị giới với một khẩu súng trường trên tay không khác gì nạp mạng, ở lại bên này cổng may ra còn có cơ hội sống sót.
Cậu nhớ có một lần, vì cứ điểm bên trong cổng bị tấn công dồn dập nhiều ngày, binh lực thiếu thốn, một kẻ có tu vi yếu kém như cậu cũng bị điều động bổ sung vào.
Cầm thanh kiếm trên tay, xông vào đội hình chiến đấu, chưa kịp hình dung chuyện gì xảy ra thì cậu đã bị đánh bay xa vài mét, nằm bất động.
Khi tỉnh lại đã là một tháng sau.
Nhặt về được một cái mạng, cậu không biết tại sao mình lại được cứu, chỉ nghe kể lại là sau khi trận chiến kết thúc ba ngày, trong quá trình dọn dẹp chiến trường, một vị quân y đang gom xác đã phát hiện cậu vẫn còn hơi thở.
Nhớ lại quá khứ đau thương đó, lòng Lâm Minh lại rỉ máu.
Được rồi, có quà tân thủ, không mở thì phí của trời.
Nghĩ vậy, Lâm Minh dùng ý niệm điểm nhẹ vào chữ [XOAY].
Một vòng xoay lớn, giống như trong các trò chơi may rủi, hiện ra trước mặt Lâm Minh.
Bên trên có năm ô màu theo thứ tự kích thước từ lớn tới nhỏ: trắng, xanh lam, vàng, đỏ, tím.
Ô màu tím là nhỏ nhất, chỉ mỏng như một sợi chỉ.
Nếu để hình dung thì việc quay vào ô đó có xác suất khoảng 0.01%.
Kích thước có vẻ tương đương với độ hiếm của vật phẩm rơi ra.
Ô đỏ thì đâu đó khoảng 3% vàng khoảng 10% lam chiếm tới tận 30% còn lại là màu trắng.
Tỷ lệ quay trúng ô trắng và lam thật sự rất cao a, nếu nhân phẩm không tốt thì màu trắng và lam chẳng khác gì là 100% sẽ trúng cả.
“Nam mô, Amen, cầu vô lượng thiên tôn phù hộ độ trì cho con trúng ô tím!” Lâm Minh chắp hai tay trước ngực, thầm niệm trong lòng.
Vòng xoay từ từ quay tròn. Cậu không cầu trúng vàng hay đỏ, chỉ cần tím là được.
Thực tế, Lâm Minh cũng không biết khi quay vào ô nào sẽ rơi ra thứ gì, nhưng chắc chắn vào được ô tím thì cuộc sống của cậu sẽ là đỉnh cao nhân sinh.
Không phải không có lý do mà ô đó lại mỏng như vậy.
Vòng quay bắt đầu xoay tròn liên tục rồi từ từ yếu lại.
Theo sự xoay chậm dần, trái tim của Lâm Minh cũng như bị treo lên cao, tưởng chừng như chỉ cần kim dừng lại ở ô trắng, cậu sẽ đột tử thêm lần nữa.
Quá hồi hộp nha!
Cậu nhắm chặt mắt, thực sự không dám nhìn. Thành bại của kiếp này, cậu có làm lại được cuộc đời hay không, tất cả đều nằm ở bước này.
Lâm Minh vô cùng hồi hộp. Cậu nhắm mắt cho đến khi có tiếng “Ting!” vang lên trong đầu mà cậu vẫn không dám mở mắt ra nhìn kết quả.
Sau một lúc đắn đo.
Haizz! Trước sau gì cũng phải đối mặt. Tới thì tới! Mở mắt!
Lâm Minh thầm nghĩ rồi từ từ mở mắt nhìn vòng quay trước mặt.
ĐỎ!
Lâm Minh nhảy cẫng lên, la hét om sòm. không thể diễn tả được niềm vui lúc này a.
“Anh hai bị khùng à? Yên lặng cho em học bài!” Giọng Lâm An từ bên ngoài vọng vào.
Cố nén kích động, Lâm Minh ngồi xuống giường. Nhưng vai cậu vẫn rung lên bần bật vì không thể nhịn được cười.
3%!
Chỉ có 3% xác suất rơi vào ô đó, vậy mà cậu lại quay trúng.
Dường như sự trùng sinh đã biến cậu thành thiên mệnh chi tử.
Lâm Minh thoáng có chút tiếc nuối vì không vào được ô màu tím.
Nếu hệ thống có lý trí thì nó chắc chắc sẽ nói rằng… Con người đúng là lòng tham không đáy…
[Ting! Chúc mừng ký chủ đã quay vào ô Thiên Cấp Vật Phẩm!]
[Rơi ra vật phẩm: Thẻ Nâng Cấp Vạn Vật (Có thể nâng cấp bất kỳ thứ gì +1 cấp độ như: tu vi, bảo vật, công pháp…)]
[Gợi ý cho ký chủ: Suy nghĩ kỹ trước khi lựa chọn nâng cấp bất kỳ hạng mục nào.]
[Lần xoay Vòng Quay May Mắn tiếp theo yêu cầu đạt Luyện Thể tầng chín.]
A!
Lâm Minh sững người. Có thể nâng cấp bất kỳ thứ gì, tu vi…
Nếu bây giờ dùng thẻ, cậu sẽ trực tiếp bước vào Luyện Thể tầng một.
Hay là đợi cậu tự mình vào Luyện Thể tầng một, rồi trực tiếp dùng thẻ để lên Luyện Khí tầng một?
[Ting! Đúng vậy. Thẻ sẽ giúp ký chủ vượt qua một đại cảnh giới.]
Ồ! Một đại cảnh giới ư?
Nếu sau này tu vi đang là Động Hư cảnh, vậy sử dụng thẻ sẽ trực tiếp vào Hồng Hoang cảnh sao?
Quá đã!
Chưa bao giờ Lâm Minh cảm thấy mình sẽ phất lên như lúc này.
Haha!
Mà khoan, có phải cậu đang tính toán quá xa vời rồi không?
Với linh căn phế phẩm như cậu, việc đợi đến lúc tu ra Động Hư cảnh chắc phải mất mười kiếp nữa.
Không thực tế. Đã trải qua một kiếp, cậu quá rõ việc tu luyện khó khăn đến nhường nào.
Đúng! Cậu sẽ nâng cấp linh căn!
Có linh căn tốt sẽ có tất cả. Chỉ cần linh căn đỉnh cấp, cảnh giới nào mà Lâm Minh chẳng tu luyện được?
Trước khi muốn xây một tòa cao ốc, việc đầu tiên là phải đặt một nền móng thật vững chắc.
“Được! Hệ thống! Nâng cấp linh căn!”
[Ting! Túc chủ đã sử dụng Thẻ Nâng Cấp Vạn Vật. Linh căn đang trong quá trình nâng cấp.]
Một cơn buồn ngủ đột ngột ập đến, Lâm Minh chỉ kịp với tay lấy cái gối quăng vào vị trí mình sắp ngã xuống.
Gì thì gì, phải bảo vệ cái đầu trước đã.
Nâng cấp linh căn mà té bị chấn thương sọ não thì thật là ngu ngốc.
Oạch!
Khò! Khò!
Lâm Minh ngã xuống, đầu đáp đúng ngay chiếc gối mà cậu đã kê sẵn.
Vị trí đan điền của cậu thấp thoáng có ánh sáng loé lên rồi vụt tắt.
…
Sáu giờ ba mươi phút chiều.
Ông Đào và bà Mai đi làm về. Bước vào nhà, họ thấy cơm nước đã được cô bé Lâm An nấu nướng ngon lành, bày sẵn trên bàn.
Cả hai đều nở một nụ cười ấm áp, lúc này cô bé Lâm An lon ton chạy ra.
“Ba, mẹ,” cô bé cất tiếng chào.
Hai ông bà hiền từ đáp lại: “Thế nào, ở nhà có chuyện gì không con?”
“Có ạ. Anh hai hôm nay rất kỳ quặc, anh ấy trốn học, sau đó cứ liên tục la hét làm phiền con học bài. Thật đáng ghét,” cô bé Lâm An báo cáo, giọng đầy run rẩy vì sợ anh hai mình bị khùng.
Cả ông Đào và bà Mai đều sững sờ.
“Ơ kìa, bình thường thằng bé cũng chăm chỉ đi học lắm mà, sao hôm nay lại nghỉ? Tôi với ông vào xem nó bị gì mới được, khéo cảm sốt nên mê sảng,” bà Mai lo lắng nói.
Ông Đào khẽ gật đầu rồi hai vợ chồng từ từ tiến đến trước cửa phòng Lâm Minh.
Cộc! Cộc! Cộc! Tiếng gõ cửa vang lên.
“Minh à, con khỏe không? Ra ăn cơm này,” bà Mai gõ cửa gọi.
Yên tĩnh…
Không có tiếng trả lời từ Lâm Minh, hai vợ chồng nét mặt ánh lên sự lo lắng. Họ nhẹ nhàng vặn chốt cửa, cánh cửa từ từ mở ra.
Bên trong, Lâm Minh đang nằm chỏng vó trên sàn. Mồm há hốc, ngáy ngon lành.
Lúc này ông Đào mới cười trừ: “Chắc có lẽ là do học hành mệt mỏi quá. Chúng ta có đặt nặng việc phải đỗ vào Đại học Chiến Đấu quá không? Thằng Minh vốn dĩ không phải là học bá, con đường duy nhất để nó tỏa sáng chỉ có thể là Đại học Chiến Đấu mà thôi.” Ông nói với vẻ mặt u sầu và bất đắc dĩ.
Bà Mai thấy cảnh này thì siết chặt nắm tay của chồng.
Những người anh em của gia đình ông thực sự rất giàu có.
Ngày xưa khi ông nội Lâm Minh mất, đã để lại rất nhiều gia sản và chia đều cho tất cả mọi thành viên trong gia phả.
Ông, với tuổi trẻ dại dột, khi thừa hưởng một gia sản lớn đã không dùng nó để tu chí làm ăn mà lựa chọn con đường cờ bạc, ngày ngày mê say mặc cho sự ngăn cản của người vợ.
Để rồi tài sản cứ thế từ từ phải bán đi để trả nợ cho ông. Ông vẫn không biết sai cho đến khi chính căn nhà mà gia đình đang ở cũng bị gán nợ. Cả gia đình phải ra đường sống thì ông mới biết mình đã sai lầm như thế nào.
Nợ vẫn còn, nhà thì mất.
Ông dắt díu cả gia đình đi làm công nhân tại một xưởng may khá lớn.
May mắn theo chính sách hỗ trợ của công ty kết hợp với nhà nước, ông được cấp một căn nhà nhỏ với ba phòng ngủ và một phòng khách.
Bây giờ, ông đặt hết hy vọng đổi đời vào người con trai của mình.
Ông cảm thấy có lỗi trong lòng rất nhiều, hai từ “hối hận” là không đủ để diễn tả tuổi trẻ lầm lỡ của ông.
Nhưng phải làm gì bây giờ?
Ông và bà Mai chỉ còn biết ra sức làm việc, không dám tiêu xài bất kỳ thứ gì hoang phí. Tất cả đều gom góp cho Lâm Minh.
Buổi cơm gia đình diễn ra lặng lẽ, không một ai nói với nhau câu nào. Cuộc sống khó khăn khiến cho cả căn nhà đều thiếu vắng sự vui vẻ, hạnh phúc.
Lâm An rất hiểu chuyện, luôn mở đầu các câu chuyện để bố mẹ cô vui vẻ hơn. Nét tươi tắn, hoạt bát của cô như một dòng nước mát tưới nhuần tâm hồn của hai ông bà.
Những lúc như thế này, cả hai mới tạm quên đi số nợ khổng lồ do ông Đào tạo ra đang đè nặng trên vai.
Và theo trí nhớ của Lâm Minh, khi cô em gái bé nhỏ, thanh thuần này đủ mười sáu tuổi, cô cũng sẽ nghỉ học và đi làm công nhân để kiếm tiền cho anh ăn học, với mong muốn anh hai cô sẽ không bao giờ chịu thua bất kỳ người nào.
Kiếp trước là một chuỗi sai lầm. Kiếp này, Lâm Minh quyết tâm sẽ sửa chữa mọi lỗi sai đó.
Em gái anh sẽ không bao giờ phải chịu khổ nữa.
Ba mẹ anh sẽ có một cuộc sống không còn vất vả và hối hận nữa.
Updated 30 Episodes
Comments