Không thể thay đổi nội dung trong sách và cuộc chạm trán với Cửu Trạch Thiên khiến Lạc Nhiễm vô cùng lo lắng. Nếu nhớ không lầm thì bây giờ Tô Thất Thất sẽ cho người đến ám sát cô vì tội dám lén phéng với người đàn ông của cô ta.
Phải biết cả hai vợ chồng nhà họ đều là người trong thế giới ngầm, không sợ máu càng không ngán xuống tay cướp đi sinh mạng người khác. Ở thành phố X rộng lớn này được chia thành bốn khu Đông- Tây- Nam- Bắc, trong đó Cửu Trạch Thiên nắm giữ ba khu phía Bắc- Tây- Nam, vì thế nên thân phận của hắn chẳng hề tầm thường, người đời hay bảo hắn là ác ma, gặp hắn chỉ muốn né chứ không muốn tới gần.
Nay Lạc Nhiễm cô lỡ xảy ra ân ái với hắn, theo tình tiết kế tiếp trong sách thì Tô Thất Thất sẽ cho người đến xử cô.
"Không được, không cam tâm chấp nhận kết cục này. Mình phải trốn thôi, nhưng trốn đi đâu mới được? Ngoài nơi này mình làm gì biết nơi nào khác." Lạc Nhiễm đi đi lại lại trong phòng, trong lòng thì thấp thỏm không yên.
"Phải đi thôi, không đi là mày sẽ chết đó Lạc Nhiễm. Trước mắt cứ rời khỏi căn nhà nguy hiểm này đã."
Sau bảy bảy bốn chín lần tự khuyên bảo chính mình thì Lạc Nhiễm cũng quyết định bỏ trốn.
Người ta xuyên không trở thành phú bà, còn cô vừa xuyên xong đã bị truy sát phải trốn chui trốn nhũi, đúng số con hủi mà.
Ôm ba lô, Lạc Nhiễm rời khỏi nhà ngay trong đêm và thật "trùng hợp" khi cô vừa bước ra khỏi cửa đã có hẳn hai tên đàn ông cao to, bậm trợn bám theo.
Vì không có xe, Lạc Nhiễm đành đi bộ đến trạm xe buýt. Đi được một đoạn, cô bắt đầu nhận ra có người theo dõi nên lập tức bỏ chạy, hai gã đàn ông phía sau cũng tức tốc đuổi theo.
"Cứ chạy như thế này không sớm thì muộn cũng sẽ bị bắt dính. Không được, mình phải liều một phen thôi."
Vừa nghĩ thầm xong, đúng lúc Lạc Nhiễm nhìn thấy chiếc ô tô bóng nhoáng đang chạy tới liền dứt khoát phóng ra giữa đường chắn ngay đầu xe.
Tiếng phanh gấp suýt thì cháy lốp từ chiếc ô tô vang vội một vùng trời, khiến người đang ông ngồi trong xe không khỏi cau mày.
"Chuyện gì?" Hắn lạnh lùng cất giọng.
"Có một cô gái chán sống vừa lao ra chặn đầu xe, để tôi xuống giải quyết."
Trương Dụ, cánh tay phải đắc lực của Cửu Trạch Thiên vừa trả lời xong thì Lạc Nhiễm đã chạy tới đập cửa cầu cứu. Vì cửa kính một chiều nên cô không thể nhìn thấy người trong xe, nhưng hắn lại thấy rất rõ bóng dáng sợ hãi của cô. Ấy vậy mà hắn chỉ mở cửa khi nhìn thấy hai gã đàn ông đang đuổi theo Lạc Nhiễm đi tới.
Cửa xe vừa được mở khoá, cô lập tức chui tọt vào trong, mặc kệ người đàn ông đang ngồi bên cạnh là ai. Cứ trốn trước rồi tính.
"Chạy đi, làm ơn."
Trương Dụ không vội vàng nghe lời mà đang đợi Cửu Trạch Thiên quyết định.
"Đi đi, về dinh thự F." Cửu Trạch Thiên lên tiếng.
Chiếc xe dần lăn bánh, Lạc Nhiễm vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm. Lúc này, cô mới quay qua người bên cạnh định nói lời cảm ơn thì tá hoả khi thấy người đàn ông đang ung dung châm ngòi điếu thuốc lá.
Tại sao lại là Cửu Trạch Thiên? Đây gọi là gì đây? Chạy trời không khỏi nắng hay ý trời khó cãi? Chạy trốn vợ hắn thì lại gặp hắn, ông trời đang trêu ngươi cô ư?
"Tôi muốn xuống xe, bác tài làm ơn cho tôi xuống."
Trước thỉnh cầu của cô gái, Cửu Trạch Thiên không khỏi nhếch mép cười khinh.
"Ở nhà không ai dạy cô cách cảm ơn người khác sao?"
Ý hắn nói cô mất dạy, hắn giúp cô mà cô không biết cảm ơn. Đương nhiên Lạc Nhiễm hiểu hết, chỉ là cảm thấy không việc gì phải cảm ơn hắn.
"Tại sao tôi phải cảm ơn anh trong khi anh chỉ đang giúp vợ mình bớt thêm một tội ác?" Cô ngang tàn hỏi lại hắn.
Thái độ, ánh mắt kiên định không chút e sợ nào từ cô khiến hắn không khỏi thấy thú vị. Hắn dập tắt điếu thuốc, gương mặt lạnh lùng lập tức xoay qua bóp cầm cô.
"Cũng chịu khó bỏ tâm tư ra tiếp cận tôi đấy. Nói, cô là người của ai đưa tới?"
Tiếp cận? Nghe mà nực cười, trong khi cô còn đang cầu được thoát khỏi hắn thì hắn lại cho rằng cô đang tính kế mê hoặc hắn.
Lạc Nhiễm bấu chặt cánh tay hắn, kiêu ngạo đáp:
"Tôi hả? Tôi từ trên trời rơi xuống. Còn nữa, tôi đâu có chán sống tới mức đi tiếp cận lão ác ma anh. Ngược lại tôi còn đang cầu được sống mới chạy bán sống bán chết để thoát khỏi người phụ nữ độc ác của anh đấy."
Đôi mắt sắc bén khẽ híp lại, suy xét kỹ càng những gì Lạc Nhiễm vừa nói, hắn cứ nhìn cô, cuối cùng cũng chịu buông tay.
"Cô luôn miệng nói người phụ nữ của tôi muốn giết cô. Vậy người đó là ai?"
"Tô Thất Thất, cô ta muốn giết tôi vì tối qua tôi đã ngủ với anh."
Nói hết rồi, Lạc Nhiễm mới nhớ ra trong xe vẫn còn một người nên hơi bối rối.
"Nếu anh không tin thì cứ cho người điều tra là biết. Còn giờ làm ơn cho tôi xuống xe đi."
Cửu Trạch Thiên cười khẩy một cái, rồi lại quay qua nhìn cô bằng cặp mắt trào phúng.
"Xe của tôi đâu phải chỗ để cô muốn lên thì lên, muốn xuống thì xuống."
"Anh... Anh muốn gì?"
"Muốn đưa cô về nhà." Hắn cười quỷ dị.
Updated 28 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Haha thật ko biết nói gì với chị nữa luôn á😂 tìm đủ mọi cách để chạy khỏi anh, chạy ngay chạy nhanh chỉ mong chạy kịp mà bà chời ko độ nên chạy bố lên xe anh tiếp kaka🤣🤣 thế này thì anh chẳng cần mất công đi tìm chị lại tự dâng vô miệng còn đâu🤣🤣🤣
2026-01-11
12
So Lucky I🌟
Anh còn độc toàn thân đo chị, chị là người phụ nữ đầu tiên cướp đi cái ngàn vàng của anh đó. Anh ngay đến người yêu còn chưa có lấy đâu ra vợ. Chờ chị về làm vk anh thôi 🤣🤣🤣
2026-01-11
12
Thương Nguyễn 💕💞
Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất nghĩ thoáng ra là như vậy đi chị ơi 🤣🤣🤣
2026-01-11
1