Chương 2: Đánh mất chính mình

Tô Xuân Vũ không biết vì sao Từ Du Quân lại ở đây nữa. Cô nhớ ở một lần gặp mặt rất lâu trước kia Vi An từng nói:

" Mấy lần họp lớp cậu đều không về, lớp mình chỉ thiếu cậu thôi đó. Vân Khê thì xa chứ Hòa Giang vốn cũng gần Dĩ Lâm mà."

Xuân Vũ cười, chỉ nói bản thân đi làm mỗi ngày đều rất bận, đón tết thì phải về Vân Khê với gia đình, họp lớp vào năm mới cô thật sự không thể sắp xếp được.

Vi An cằn nhằn một hồi lại rất vô tư đề cập " Cậu không tới nhưng bạn cùng bàn của cậu thì có đó. Du Quân cũng bận nhưng chưa từng lỗi hẹn họp lớp một năm nào. "

Khi ấy, Xuân Vũ chỉ ừ một tiếng. Nhà Từ Du Quân ở Dĩ Lâm, anh mỗi dịp tết đều về thì sao có thể lỡ hẹn họp lớp được.

Vi An lại nói tiếp, giọng giống như là chỉ thuận miệng kể:

" Cậu ấy nói với mọi người là lên An Đông học đại học, rồi ở lại đó làm việc luôn. Làm cái gì mà...phát triển game, rất rất bận. Nhưng lễ tết năm nào cũng về Dĩ Lâm thăm nhà."

Lúc đó, Xuân Vũ nghe xong thì im lặng, không hỏi thêm gì. Bây giờ nhớ lại, cô mới chợt nhận ra là An Đông cách Hòa Giang không xa, chuyện vô tình gặp chắc cũng chẳng phải vấn đề gì lớn.

Ý nghĩ lửng đó về mấy chuyện đấy theo cô từ bàn ăn ra đến hành lang nhà vệ sinh không chịu tan đi. Xuân Vũ rửa tay dưới vòi nước lạnh, dòng nước chảy qua kẽ ngón tay, mang theo cảm giác tê nhẹ. Cho đến khi cô ngẩng lên, trong gương phản chiếu một bóng người vừa bước ra từ phía hành lang đối diện.

Xuân Vũ khựng lại...Là Từ Du Quân.

Anh đang nói chuyện điện thoại, giọng rất khẽ, nói chuyện rất chú tâm. Áo vest ngoài được vắt hờ trên cánh tay, cà vạt nới lỏng, dáng vẻ trông giống vừa kết thúc một buổi gặp mặt.

Trong khoảnh khắc đó hai người gần như cùng lúc nhìn về phía nhau. Khoảng cách rất gần, vì quá gần nên chẳng thể giả vờ không nhận ra nữa.

Tô Xuân Vũ dừng lại một nhịp, Từ Du Quân cũng vậy...một nhịp rất ngắn.

Anh đưa tay ấn nút đỏ kết thúc cuộc gọi trên màn hình điện thoại, ánh mắt dừng lại trên người Xuân Vũ một thoáng...rồi rất tự nhiên mà gật đầu, xem như chào cho có lệ.

Xuân Vũ cũng gật đầu đáp lại, một câu " Đã lâu không gặp " hay " Dạo này thế nào ? " cũng không có.

Hai người cứ như vậy nà lướt qua nhau trong hành lang hẹp của nhà hàng, vai áo gần như chạm vào nhau. Xuân Vũ thoáng ngửi thấy mùi nước hoa rất nhạt trên người anh.

Cô không quay đầu. Anh cũng không.

Giống như một đoạn giao nhau ngắn ngủi trong đời...đủ để nhận ra, nhưng không đủ để dừng lại.

Bữa ăn kết thúc không lâu sau đó.

Mẹ của Trịnh Khải Minh đứng dậy trước, anh ta đi theo ngay sau đó, hai mẹ con vừa đi vừa cười nói. Xuân Vũ cầm túi xách, chậm hơn một bước. Khi họ đi ngang qua quầy thu ngân, cô thoáng nhìn sang.

Chỗ Từ Du Quân ngồi lúc nãy chỉ còn lại vài chiếc ly đã uống cạn. Ghế được đẩy gọn vào bàn, giống như chưa từng có ai ngồi ở đó.

...

Trời tối, Xuân Vũ trở về căn nhà thuê nhỏ của mình. Cô bật đèn, ánh sáng trắng chiếu xuống căn phòng chưa đầy hai mươi mét vuông. Mọi thứ hiện ra rất rõ ràng đến mức chẳng có ngóc ngách nào có thể trốn.

Một chiếc giường đơn được kê sát tường, gần cửa sổ có một bàn trang điểm, xung quanh là rất nhiều kệ, bên trên là vô số bảng phấn mắt, cọ, kem nền...gần như chiếm hết không gian phòng.

Đó là thứ duy nhất thuộc về đó

Xuân Vũ treo túi xách lên giá, cô kéo ghế ngồi xuống bàn trang điểm, trước tấm gương lớn cô nhìn thấy bản thân nhợt nhạt, quần mắt thâm sạm vì thiếu ngủ.

Xuân Vũ rất thích trang điểm, không phải kiểu thích qua loa, là thích đến mức có giành nhiều giờ liền ngồi xem video hướng dẫn một kiểu trang điểm, bỏ cả đêm sau khi tan ca làm chỉ để thử từng kiểu phối màu, cách đánh nền. Cô chưa bao giờ muốn làm công việc văn phòng 8 tiếng mỗi ngày, thứ duy nhất níu giữ cô ở lại công ty chỉ có tiền lương, để mua mỹ phẩm, để đi học thêm, nâng cao tay nghề, từng bước tiến gần hơn đến thứ mà mình mong muốn.

Trở thành một chuyên viên trang điểm

Xuân Vũ đã cố gắng rất nhiều nhưng " người nhà " ai nấy đều nói việc đó không có tương lai, vừa không ổn định lại phí tiền. Họ nói con gái nên chọn con đường an toàn, đằng nào sau này lấy chồng cũng phải lui về làm nội trợ.

Hầu như chẳng có ai ủng hộ cô chọn con đường mà cô muốn, vậy nên Xuân Vũ chỉ có thể lén lút học.

Tiền làm thêm hồi học đại học, tiền lương tích góp sau khi ra trường, gần như đều đổ hết vào mấy hộp phấn trên kệ này. Cô tự học trên mạng, tự mày mò, tự sửa sai. Nhưng cô hiểu rất rõ, chỉ có đào tạo bài bản mới là con đường lâu dài.

Xuân Vũ nhìn mình trong gương thật lâu, không biết khi nào cô cảm thấy xa lạ với chính mình. Từng là cô gái nhỏ rất hửng khởi khi mua được bảng mắt mới, thức đến giữa đêm chỉ để luyện một kiểu makeup.

Cô hiện tại đã thuận theo làm công việc mình không thích, thuận theo yêu một người mình không có tình cảm. Nhưng họ...chút tự do cuối cùng cũng không cho cô.

Xuân Vũ nghĩ đến cách Trịnh Khải Minh không chút bàn bạc đã tự ý quyết định đưa cô về quê sống. Giọng điệu chắc nịch của anh ta như thể đã sắp xếp xong tất cả chỉ chờ cô vào đúng vị trí. Một chút tôn trọng cũng không có.

Rất nhiều lần Xuân Vũ nghĩ đến chuyện chia tay, nhưng ý định đó bị dập tắt rất nhanh. Sau khi ba cô - Tô Trạch Khiêm tái hôn, vợ sau của ông ấy là Lâm Hà Phương đã rất nhiều lần mặt dày đòi tiền sính lễ trước từ gia đình Khải Minh. Việc đến nước đó cô không còn đường lui nữa, chuyện kết hôn cũng định trong năm sau rồi.

Cô nhắm mắt lại, tựa lưng vào ghế.

Trong căn phòng nhỏ, ánh đèn vẫn sáng.

Những hộp phấn xếp ngay ngắn trên kệ, im lặng nhìn cô.

Xuân Vũ chợt nghĩ..nếu như có một ngày nào đò, cô không còn đủ sức để thuận theo nữa, thì sẽ làm sao ?

Hay là… cô đã đánh mất chính mình từ rất lâu rồi.

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Cuộc đời là của mình hạnh phúc cũng là của mình, hãy mạnh mẽ lên mà phản kháng mà tự quyết định đừng để bất kỳ ai ảnh hưởng và thao túng, đừng phó thác cho số phận cũng đừng buông xuôi đánh mất chính mình nhé Xuân Vũ

2026-01-20

4

thanh Tâm

thanh Tâm

Còn cái buồn nào bằng

2026-01-19

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Người trong danh bạ
2 Chương 2: Đánh mất chính mình
3 Chương 3: Quyết định rời đi
4 Chương 4: Ngày ở An Đông
5 Chương 5: Tất cả đều là may mắn
6 Chương 6: Nơi ở mới
7 Chương 7: Tôi bị cậu ta theo dõi
8 Chương 8: Không thể nói nổi
9 Chương 9: Người này rất " khó ở "
10 Chương 10: Mở cánh cửa cũ
11 Chương 11: Răng khôn
12 Chương 12: Món quà quý giá
13 Chương 13: Không cẩn thận
14 Chương 14: Tìm người mẫu
15 Chương 15: Khắc tinh
16 Chương 16: Không biết giải thích
17 Chương 17: Cơ hội
18 Chương 18: Trả bài
19 Chương 19: Thế giới tàn nhẫn
20 Chương 20: Thân thế Mạch Đình
21 Chương 21: Lời tỏ tình chưa nói
22 Chương 22: Một đoạn thanh xuân
23 Chương 23: Chưa từng yêu
24 Chương 24: Nhịn đủ rồi
25 Chương 25: Nhà sản xuất
26 Chương 26: Hống hách bá đạo
27 Chương 27: Dạ Vũ Thời Gian
28 Chương 28: Hóa ra vẫn là anh
29 Chương 29: Say lòng người tỉnh
30 Chương 30: Mượn rượu tỏ lời
31 Chương 31: Thực tập sinh
32 Chương 32: Bắt cóc về quê
33 Chương 33: Ngủ ngon
34 Chương 34: Hoa cúc họa mi
35 Chương 35: Khơi lại chuyện cũ
36 Chương 36: Pháo hoa đêm giao thừa
37 Chương 37: Mừng tuổi
38 Chương 38: Giấu một người
39 Chương 39: Tôi chọn cậu
40 Chương 40: Thành Tựu đầu tiên
41 Chương 41: Uống với cậu nhé ?
42 Chương 42: Ở bên nhau
43 Chương 43: Đế chế sụp đổ
44 Chương 44: Đối tác
45 Chương 45: Mất kiểm soát
46 Chương 46: Yêu đương giấu kín
47 Chương 47: Căn bệnh
48 Chương 48: Tâm thần phân liệt
49 Chương 49: Không còn dây dưa
50 Chương 50: Khởi nghiệp
51 Chương 51: Khai trương
52 Chương 52: Thông gia
53 Chương 53: Nợ nầng
54 Chương 54: Vay tiền
55 Chương 55: Mùa Xuân đẹp nhất
56 Chương 56: Tống tiền
57 Chương 57: Tôi nhớ chị
58 Chương 58: Còn muốn gặp lại
59 Chương 59: Cùng nhau rơi xuống
Chapter

Updated 59 Episodes

1
Chương 1: Người trong danh bạ
2
Chương 2: Đánh mất chính mình
3
Chương 3: Quyết định rời đi
4
Chương 4: Ngày ở An Đông
5
Chương 5: Tất cả đều là may mắn
6
Chương 6: Nơi ở mới
7
Chương 7: Tôi bị cậu ta theo dõi
8
Chương 8: Không thể nói nổi
9
Chương 9: Người này rất " khó ở "
10
Chương 10: Mở cánh cửa cũ
11
Chương 11: Răng khôn
12
Chương 12: Món quà quý giá
13
Chương 13: Không cẩn thận
14
Chương 14: Tìm người mẫu
15
Chương 15: Khắc tinh
16
Chương 16: Không biết giải thích
17
Chương 17: Cơ hội
18
Chương 18: Trả bài
19
Chương 19: Thế giới tàn nhẫn
20
Chương 20: Thân thế Mạch Đình
21
Chương 21: Lời tỏ tình chưa nói
22
Chương 22: Một đoạn thanh xuân
23
Chương 23: Chưa từng yêu
24
Chương 24: Nhịn đủ rồi
25
Chương 25: Nhà sản xuất
26
Chương 26: Hống hách bá đạo
27
Chương 27: Dạ Vũ Thời Gian
28
Chương 28: Hóa ra vẫn là anh
29
Chương 29: Say lòng người tỉnh
30
Chương 30: Mượn rượu tỏ lời
31
Chương 31: Thực tập sinh
32
Chương 32: Bắt cóc về quê
33
Chương 33: Ngủ ngon
34
Chương 34: Hoa cúc họa mi
35
Chương 35: Khơi lại chuyện cũ
36
Chương 36: Pháo hoa đêm giao thừa
37
Chương 37: Mừng tuổi
38
Chương 38: Giấu một người
39
Chương 39: Tôi chọn cậu
40
Chương 40: Thành Tựu đầu tiên
41
Chương 41: Uống với cậu nhé ?
42
Chương 42: Ở bên nhau
43
Chương 43: Đế chế sụp đổ
44
Chương 44: Đối tác
45
Chương 45: Mất kiểm soát
46
Chương 46: Yêu đương giấu kín
47
Chương 47: Căn bệnh
48
Chương 48: Tâm thần phân liệt
49
Chương 49: Không còn dây dưa
50
Chương 50: Khởi nghiệp
51
Chương 51: Khai trương
52
Chương 52: Thông gia
53
Chương 53: Nợ nầng
54
Chương 54: Vay tiền
55
Chương 55: Mùa Xuân đẹp nhất
56
Chương 56: Tống tiền
57
Chương 57: Tôi nhớ chị
58
Chương 58: Còn muốn gặp lại
59
Chương 59: Cùng nhau rơi xuống

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play