-Thì sao chứ?
Rồi, Hoa Ly lại tựa đầu vào vách tường, không ngăn được những giọt nước mắt diễm lệ mà nhạt nhòa, suốt những ngày qua cô đã khóc quá nhiều, nhiều đến mức vẻ mĩ miều đang bị biến mất.
Cô thờ ơ nói với quản gia.
"Hãy đưa cậu ấy đến mộ của Lâm đi."
"Phu nhân...người không định gặp cậu chủ sao?"
Quản Âu cảm thấy bất an, nhắc nhở cô lần nữa, dù sao Huân Phong cũng là con của Huân Lâm, cô lại là mẹ kế, ít nhất cũng phải gặp mặt con chồng một lần.
Đáng tiếc, Hoa Ly không còn tinh thần, cô chỉ biết rơi lệ, giọng nói ra rất nhỏ, nhỏ đến mức mang theo tiếng khẽ than thở.
"Tôi không biết mình phải đối mặt với Huân Phong như thế nào...?"
Lời vừa dứt, Quản Âu cùng hầu gái câm nín, họ đều biết Hoa Ly đang rất suy sụp, Quản Âu định quay định tiếp cậu chủ. Nào ngờ, ông vừa mới quay lưng, cánh cửa đang đóng chặt đột nhiên bật tung.
Một người đàn ông, dáng người cao ráo, cao ít nhất 1m8 đứng ngược sáng, ăn mặc lịch lãm nhìn chòng chọc vào trong.
Hắn, sải bước miên man đi vào, tác phong nho nhã phong ưu, cùng tướng mạo hoàn mỹ, ngũ quan trên gương mặt vừa hoàn hảo vừa tinh tế, đôi phần có nét ngọc thụ lâm phong. Hai mắt nhỏ u tĩnh toát ra luồng khí chất bất phàm, điểm thêm đôi mày rậm hướng cao đầy uy lực, thêm vào chiếc mũi dựng thẳng tắp hoàn hảo, và mái tóc bạc kim đặc trưng làm điểm nhấn.
Phải nói, tổng thể hắn vô cùng cuốn hút tựa hồ người ngoại quốc, khiến Hoa Ly trông thấy chưng hững vài giây.
"Lâm..."
Hoá ra, cô nhìn nhầm ra dáng người đàn ông cô yêu trên người hắn, mà cảm giác này không giữ được lâu, bởi người kia chỉ giống Huân Lâm 8 9 phần, và cô cũng đoán được thân phận của hắn.
Hắn chính con trai duy nhất của Huân Lâm - Huân Phong, một tổng tài quyền lực từ trong ra đến ngoài nước, theo sau hắn còn có vài tên thuộc hạ, sắc mặt lạnh tanh, và cô hầu gái vốn không ưa Hoa Ly - Mộ Uyển.
"Cậu chủ, chính là cô ta, cô ta là Hoa Ly!"
Giọng nói gắt gỏng, Mộ Uyển chỉ ngón tay vào thẳng mặt cô gái, liếc một cái sắc lẹm như lưỡi dao cạo.
Hoa Ly chỉ cần nhìn, thừa biết Mộ Uyển đã nói xấu mình, bởi cô ta từ trước đến giờ luôn ganh tị với cô, là một cô nhi lại được ông lớn yêu thương.
Cô vốn đã quá quen với cảnh này, không muốn trách mắng, dù sao Huân Phong cũng đã tìm đến, cô cũng miễn cưỡng đứng dậy tiếp chuyện.
"Cậu là Huân Phong?"
Thanh âm cô nhỏ nhẹ, kéo lấy khăn choàng chỉnh tề, nhưng người trước mặt lại hoàn toàn chẳng để cô trong mắt.
Huân Phong chỉ liếc nhìn cô bằng ánh mắt bủn xỉn, sau đó có người kéo ghế mời hắn ngồi. Hắn vắt chéo chân, hai tay chắp phía trước, ánh mắt vừa lạnh vừa nóng mâu quang nguy hiểm dữ tợn nhìn cô không rời, cùng với hơi thở trầm thấp nóng rực bao trùm trong không gian.
"Đây là hạng người mà bố tôi chọn làm vợ sao?"
Hắn hỏi, Mộ Uyển đứng cạnh lập tức gật đầu, thái độ ghét bỏ của hắn càng hiện rõ trên gương mặt góc cạnh.
Khoé môi lạnh của hắn vẻ ra một đường cong khinh bạc, tiếp tục hỏi.
"Là một đứa còn nhỏ tuổi hơn cả tôi, ngoài gương mặt và thân hình đẹp thì chẳng có gì, chỉ biết bám víu vào đàn ông, mà dám gọi tôi là cậu?"
"Nói đi, cô gài bẫy ông ấy thế nào mà để người chia một nửa tài sản cho cô?"
Hắn không tiếc lời sỉ nhục cô gái, thế mà Hoa Ly vẫn không có phản ứng gì, vì cô đã nghe quá nhiều lời dè bỉu, mắng chửi cô, nghe nhiều đến mức xem đó như một âm thanh làm vui tai.
Cô không giận, vẫn còn nghĩ tốt cho hắn, cho rằng hắn đến vì số tài sản, điềm nhiên tiếp lời hắn.
"Huân Phong, nếu cậu đến đây vì tài sản, vậy thì cậu yên tâm, tôi sẽ nhờ luật sư trả lại cho cậu, nhưng..."
Đôi mắt nhập nước của cô bỗng lướt quanh phòng, ngón tay như ngọc thon dài khẽ chạm vào bức tường, sau đó nói.
"Riêng nơi này sẽ là của tôi, vì nơi đây có chồng của tôi."
Nơi đây có ngôi mộ của người cô yêu, có đến chết cô cũng không rời bỏ, ánh mắt cô kiên định nhìn, khiến cho kẻ trước mặt khựng lại, vài giây sau lại giận dữ lên.
Huân Phong nghĩ cô đang diễn kịch lấy lòng thương hại, hạng phụ nữ yêu tiền như sinh mạng, làm sao có thể từ bỏ vật chất? Hắn gặp qua loại người như vậy quá nhiều, đương nhiên không tin cô gái dám trả lại số tài sản kết xù kia.
"Diễn hay thật, hèn gì mà ông ấy đến chết cũng phải cho cô thừa hưởng tài sản."
"Hoa Ly, cô nghĩ mình là ai? Cô có quyền quyết định đi hay ở ngôi nhà này sao?"
"Cô chỉ là hạng gái điếm, bám vào bố tôi mà cũng bày đặt tỏ ra thâm tình?"
"Cậu chủ!"
Quản Âu đột ngột lên tiếng, Hoa Ly có thể nhẫn nhịn lời sỉ nhục, nhưng một người trung thành, biết rõ sự tình như ông không nỡ nhìn cô vừa mất đi người thân còn bị ức hiếp, bèn lên tiếng bênh vực.
"Cậu chủ, cậu không được ăn nói như thế với phu nhân, đây dù sao cũng là mẹ kế của cậu đấy, ông chủ..."
"Bố tôi chưa cưới cô ta!"
Lời nói ra bị người đàn ông đột ngột cắt ngang, hắn liếc mắt u ám vào vị quản gia, phẩy đầu cho người giữ lấy ông.
Updated 24 Episodes
Comments