CƯỠNG CHẾ YÊU
Cô gái ngồi trước tấm gương lớn, mày như núi xa, diện như quan ngọc, đôi mắt trong vắt như nước mùa thu, được trang điểm kỹ lưỡng, má phấn môi son, tôn lên hết vẻ đoan trang, đài cát mà thoát tục của cô. Chỉ cần nhìn sơ qua cũng đủ làm người ta đánh giá...cô là cô gái mỹ nhược thiên tiên.
Cô diện váy cưới đơn giản nhưng đắc đỏ, nở một nụ cười duyên, cười vì hôm nay là ngày vui của cô, ngày cô được gả cho người mình yêu.
Tên cô là Hoa Ly, vừa tròn 23 tuổi, cô không có họ, chỉ có mỗi cái tên, vì cô là cô nhi do một người đàn ông nhặt được nuôi lớn, cái tên cũng do người đó đặt.
Và, khi lớn lên, Hoa Ly đã đem lòng yêu chính người đàn ông đó - Huân Lâm, một người thuộc tầng lớp thượng lưu, quyền lực ở trong và ngoài nước vô cùng lớn mạnh.
Huân Lâm bây giờ đã 59 tuổi, lớn hơn Hoa Ly hẳn 36 tuổi, một con số không hề nhỏ, còn từng có vợ và có một cậu con trai, nhưng vợ ông đã mất từ trước khi nhận nuôi cô, còn con trai hiện tại đang được nuôi dưỡng ở nước ngoài, lớn hơn cô 8 tuổi.
Người này cô chưa bao giờ gặp, cô cũng chưa từng bận tâm tìm hiểu, bởi trong mắt cô chỉ có mỗi Huân Lâm, mặc cho người đời đồn đại, chửi bới cô là đồ hám của, chịu lấy một người đáng tuổi bố, còn là ân nhân nuôi dưỡng mình, tất cả đều vì tài sản kết xù.
Nhưng, họ nào có biết, Hoa Ly là thật lòng với Huân Lâm, cho dù ông không phải là người giàu có cô cũng sẽ yêu và gả cho ông.
Còn Huân Lâm, vì có tình cảm ngoài ý muốn với Hoa Ly, quyết định cho cô một hôn lễ, thế nhưng...một bi kịch đã bất ngờ ập đến đúng ngày cưới.
"Tiểu thư, không hay rồi! Ông chủ xảy ra chuyện rồi!"
"Ông chủ nhập viện rồi!"
Người hầu chạy sộc vào trong, báo một tin vô cùng chấn động, làm hoa dung cô gái thất sắc, cô chẳng thèm chú ý hình tượng, túm lấy váy cồng kềnh, chạy bạt mạng ra ngoài.
Cô lớn tiếng gọi xe, thẳng tiến đến bệnh viện. Rất nhanh, xe dừng trước cổng, cô lại xách váy, khẩn trương đến trước phòng cấp cứu.
"Chú Quản, anh Lâm sao rồi?"
Hoa Ly tóm lấy tay quản gia - Quản Âu, trông nét mặt buồn rầu của ông, tim cô trống trãi như thiếu đi một mạch máu, nhưng vẫn cố gắng trấn tĩnh tinh thần, gặn hỏi.
"Sao rồi hả? Chú nói đi! Anh Lâm...anh ấy sao rồi?"
"Thưa..."
Quản Âu ấp úng, rất lâu rồi rất lâu, ông rướm nước mắt đối diện với cô gái, mà hai mắt cô cũng đỏ hoen, như đoán ra được ý trong khuôn miệng.
-Không, anh ấy sẽ không sao!
Cô tự trấn an mình, rốt cuộc...vẫn là không chiến thắng được hiện thực. Người trước mặt cũng chịu kể rõ mọi chuyện, thật ra Huân Lâm đã mắc bệnh từ lâu, còn là bệnh hiểm nghèo vào giai đoạn cuối.
Thế nhưng, ông đã giấu cô gái, âm thầm điều trị, hy vọng sẽ được chữa khỏi, nhưng qua từng ngày nó càng diễn biến xấu đi. Trước mặt cô, ông luôn cố gắng gồng mình chống chọi với căn bệnh, dùng kỹ thuật trang điểm để qua mắt cô, và hạn chế tiếp xúc với cô tránh lộ chuyện.
"Ông chủ đã rất vui khi sắp hoàn thành mong ước của tiểu thư...nhưng, căn bệnh lại phát tác đột ngột...ông ấy đã không thể qua khỏi...hức..."
Quản Âu nghẹn ngào, khóc nức nở như một đứa trẻ, ông gục đầu không dám đối diện với cô gái.
"Tiểu thư...thật xin lỗi cô..."
"Không... không phải đâu..."
"Mấy người đang nói dối tôi đúng không?"
Đồng tử lún liếm của Hoa Ly cuối cùng cũng tuôn trào những giọt nước mắt, nhìn người im lặng không đáp. Đầu óc cô tự ý thức được hiện thực, cô sốc đến mức tim siết chặt như muốn ngừng đập, hít thở vô cùng khó khăn.
Tin dữ đến đột ngột trong ngày khiến cô không chịu nổi đả kích, ngất ngây lập tức. Quản gia cùng những người còn lại hốt hoảng, vội gọi bác sĩ cấp cứu cho cô.
....
Mọi thứ về tan lễ đã được Quản Âu lo liệu, Hoa Ly sau khi tỉnh lại, khẩn trương trở về dinh thự. Cô mặc đồ tang quỳ trước linh cữu Huân Lâm, lệ rơi đầy mặt, trách cô đã quá vô tư, quá thờ ơ mà không để ý những biểu hiện khác thường của người mình yêu, cuối cùng phải nhận bi thương.
Huân Lâm được chôn cất trong chính dinh thự của ông và cô sống chung, trước khi chết ông còn chia một nửa tài sản cho cô, mặc dù chưa là vợ của ông.
Hoa Ly nghe quản gia thông báo, hoàn toàn chẳng buồn để ý, chỉ biết nằm trong căn phòng của Huân Lâm, không ăn không uống mấy ngày liền, làm người ta phải xót thương.
Hầu gái riêng - Nhã Nhã hay quản gia thân thiết khuyên cô nhưng không thành, chỉ biết bất lực đứng nhìn. Hoa Ly mất đi người mình yêu như mất đi tia sáng, hoàn toàn lạc lối.
Bất thình lình, bảo vệ từ bên ngoài hấp tấp chạy sộc vào, hớt hải báo tin.
"Tiểu thư, cậu chủ...cậu chủ đã trở về! Huân Tổng về rồi."
"Cậu chủ...? Huân Tổng?"
"Tiểu thư, là cậu Huân Phong, con trai của ông chủ!"
Quản Âu vội nhắc nhở cô, lúc này cô mới nhớ, Huân Lâm mất, đương nhiên con trai ông cũng sẽ nhận được tin này, quay về là lẽ thường tình.
Updated 24 Episodes
Comments
Phạm Hà Phương
Biến cố ập tới quá đột ngột. Thương cô gái nhỏ
2026-01-20
0