Rơi xuống địa ngục

Từ sau khi tham gia minishow của Trần Dương, Hạ Vũ và Thanh Kiều tích cực tham gia mọi hoạt động của groupfan. Hai cô gái không bỏ sót một đêm diễn nào của thần tượng. Hạ Vũ sống đúng nghĩa như một fangirl đu idol, anh họ cô còn chế giễu cô là mê muội, cuồng si ngốc nghếch.

Hôm nay Hạ Vũ có hẹn chơi golf cùng một vài người bạn trong tiểu khu. Từ sáng sớm cô đã nhắn tin cho Mạc Vũ, bắt anh phải chờ cô đi cùng.

Hạ Vũ chọn mặc một chiếc áo thể thao kéo khoá dài tay phối với quần dài không quá bó, trang phục tuyệt đối kín đáo. Cô sợ nắng, để cho cô chọn giữa mặc đẹp hay chống nắng, cô sẽ ưu tiên chọn chống nắng.

Da Hạ Vũ khá nhạy cảm, nếu tiếp xúc trực tiếp dưới ánh nắng trong khoảng thời gian dài, làn da cô sẽ trở nên đỏ ửng, nổi lên những vết đỏ li ti, tuy không ảnh hưởng đến sức khoẻ nhưng nhìn rất xấu xí. Cô tiện tay đội thêm chiếc mũ nửa đầu rồi chạy xuống lầu.

Mạc Vũ ngồi uống trà cùng ông ngoại Hạ, cả hai đang bàn về chuyến du lịch Ba Lan sắp tới. Người bên Ba Lan đã lâu chưa gặp Hạ Vũ, nhiều lần thúc giục ông, chắc là đã nhớ nhung cháu gái ông đến phát điên.

Bất quá Hạ Vũ lại sống với ông ngoại từ nhỏ, số lần cô tiếp xúc với mẹ đếm trên đầu ngón tay, tình cảm tự nhiên cũng chẳng thân thiết gì. Mạc Vũ hiểu tính tình cô liền nói với ông ngoại Hạ:

"Cả hai bên gia đình đi sẽ tốt hơn ông ạ, nếu để Hạ Hạ đi một mình, con bé chắc chắn không chịu."

Ông Hạ thấy áy náy với gia đình họ Mạc:

"Lần nào đi Ba Lan cũng bắt tội Mạc gia, ông cảm thấy rất xấu hổ."

"Không sao ạ, khéo họ còn thích Ba Lan hơn cả Hạ Hạ đấy." Mạc Vũ cười trấn an ông...

Từ trên lầu đi xuống, Hạ Vũ đã nghe thấy cuộc trò chuyện, nếu đi cùng gia đình anh, cô không có ý kiến, coi như đi du lịch, tiện thể thì ghé thăm người đó mà thôi.

Cô chạy bước nhỏ đến bên anh, kéo anh đứng dậy, le lưỡi với ông ngoại:

"Con cướp người đây, chúc ông ngoại buổi sáng vui vẻ."

Khi xe điện chở Hạ Vũ và anh tiến vào sân golf, có hai người đã chơi trước, còn hai người đang ngồi trong đình nghỉ mát, vừa uống rượu vang vừa bàn luận về lối chơi của hai người ngoài kia.

Hạ Vũ tiện tay ngắt một quả nhỏ bỏ vào miệng, vị chua ngọt lan toả, cô hơi nhăn mặt:

"Chua thế." Cô ngắt thêm một quả nho nữa nhét vào miệng Mạc Vũ: "Phải không?"

Mạc Vũ nhai nhai rồi gật đầu, anh không cảm thấy hành động của cô quá phận nhưng hai người ngồi cạnh thì khác, cả hai như bị đóng băng vài giây, sau đó có người lên tiếng:

"Bé Hạ về mà không tụ tập anh em gì cả, nếu anh không mời chắc em cũng không đếm xỉa đến anh nhỉ?" Lâm Dư tỏ vẻ trách móc, hất hàm nhìn sang người còn lại, ý bảo cậu ta tiếp lời.

Chàng trai nọ uống nốt ngụm rượu trong ly, vươn người đứng dậy vỗ vai Hạ Vũ:

"Còn nhớ anh Bảo không cô bé, em đi hơi lâu rồi đó."

Hạ Vũ nghiêng người thoát khỏi cánh tay kia, cô cười trả lời:

"Anh Bảo Châu, em quên mặt anh thì vẫn nhớ tên anh nhaaa.". Cô cố ý kéo dài âm cuối.

Cả bốn người đều cùng nhau bật cười làm hai người ngoài sân mất tập trung. Hai người kia Hạ Vũ không quen thuộc lắm, nhìn ra được là một nam một nữ, nhưng không thể đoán được là ai vì khoảng cách quá xa.

Mọi người bắt đầu ra sân, nhóm bốn người vừa đủ một trận đấu, họ nhường cô phát bóng trước.

Hạ Vũ khởi động dãn gân cốt rồi mới nhận gậy từ Caddie, cô đứng vào tư thế chuẩn bị, mượn lực quán tính chuyển động từ trái qua phải, vung gậy đánh xuống một cú Swing mạnh mẽ. Đường bóng khá đẹp, cô vui vẻ cười nên không để ý chân hơi mềm, lảo đảo suýt ngã. Mạc Vũ vội đỡ cô, lo lắng hỏi:

"Hạ Hạ, không khoẻ sao?"

Hạ Vũ chóng mặt, vừa rồi đánh hơi mạnh tay, cô giơ tay đầu hàng, ý muốn nhận thua không đánh nữa, vừa ra sân đã hoa mắt chóng mặt, cô cảm thấy không khoẻ. Mạc Vũ đỡ cô trở lại đình nghỉ mát, quay sang nói với người phục vụ:

"Cho tôi một ly cam lạnh, không bỏ đường."

Anh kiểm tra trán cô, thấy hơi nóng nên cau mày:

"Đầu hơi ấm, em có cảm thấy khó chịu ở đâu không?"

Hạ Vũ nhìn anh chăm chú, nhẹ lắc đầu:

"Em hơi chóng mặt thôi, anh không cần để ý em, ra chơi với mọi người đi."

Mạc Vũ hơi lo lắng nhưng kiềm chế lại, anh gật đầu, dặn cô nghỉ ngơi, nếu không khoẻ thì cứ ở trong đình nghỉ mát, không cần ra sân nữa.

Hạ Vũ ngồi trong đình mát uống nước cam lạnh mà cô yêu thích, ngắm mọi người chơi golf bên ngoài sân cỏ, thỉnh thoảng thấy đường bóng đẹp, cô cũng tán thưởng vài câu.

Hơn một tiếng sau, tất cả mọi người quay trở lại, cô đã yên giấc trên ghế tựa êm ái. Cô gái duy nhất trong đoàn người lên tiếng:

"Aizaaa, đi chơi golf còn ngủ được." Yên Dao cố ý lên giọng, không thèm chú ý mọi người xung quanh.

Đến khi bắt gặp một ánh mắt lạnh lùng, cô ta mới lập tức ngậm miệng, quay người hướng ánh mắt ra chỗ khác. Anh luôn không thích con gái lắm lời, là cô ta sai sót.

Đến khi Yên Dao bị hội bạn kéo đi, cô cũng chưa hiểu có chuyện gì xảy ra. Cô ta đến đây vì Mạc Vũ, bây giờ anh vẫn đang ở đình nghỉ mát, cô muốn quay lại nhưng vẫn bị kéo đi, một giọng nói chế nhạo vang bên tai:

"Khôn ngoan thì đi, muốn tìm nhục thì quay lại."

Yên Dao biết với thân phận của mình thì không thể vào được khu sân golf tư nhân này, hôm nay cô đi theo Lâm Dư vào đây. Cô biết thân biết phận đi theo nhóm người vào phòng nghỉ, để chuyện tiếp cận Mạc Vũ ra sau đầu.

Hạ Vũ cảm giác mình đã ngủ được một giấc dài, cô vươn người nhìn ngó xung quanh, chỉ có một bóng người ngồi bấm laptop, tiếng gõ bàn phím nhè nhẹ.

Gương mặt anh lạnh lùng, xương hàm căng chặt, ánh mắt nhàn nhạt đảo qua màn hình. Thấy cô đã tỉnh, anh hơi mỉm cười lên tiếng:

"Em còn không dậy là anh bế em về luôn đấy."

Hạ Vũ le lưỡi, cô ngồi dậy vặn người qua lại, dạo này cơ thể cô hơi khác thường, chắc là do lười vận động, cô lên tiếng:

"Anh, mai chạy bộ nhớ gọi em nhé."

Mạc Vũ lắc đầu, đóng laptop đưa cho trợ lý bên cạnh, đứng dậy đi về phía cô:

"Mai đi Ba Lan rồi, đợi khi nào về tính sau." Anh cầm túi xách của cô, đưa tay đỡ cô đứng dậy: "Còn chóng mặt không?"

Hạ Vũ lắc đầu, như chợt nhớ ra gì đó liền hỏi:

"Vừa rồi đánh golf có một cô gái thân hình bốc lửa không sợ nắng, là ai thế anh?"

Anh nhíu mi nhìn cô rồi lắc đầu, anh vừa rồi chỉ chú ý đến cô nên cũng không rõ lắm, chắc là bạn của ai đó, anh không nhớ nên không trả lời cô nữa...

Mùa hè ở Ba Lan khá đẹp, thủ đô Warsaw với những toà nhà pha trộn giữa cổ kính và hiện đại đầy màu sắc, dọc bờ sông Vistula là những lâu đài rực rỡ như trong truyện cổ tích.

Buổi tối, khi thành phố lên đèn, các toà nhà như đang khoác trên mình một tầng ánh sáng lung linh huyền diệu.

Hạ Vũ đã ở đây ba ngày, ngoài việc thăm hỏi người thân rườm rà, điều cô hay làm nhất đó là ngồi ngẩn ngơ trên ban công, ngắm nhìn cung đường đầy ắp người qua lại.

Cô không hợp thời tiết Ba Lan, từng cơn đau đầu khiến tâm trạng cô trở nên tồi tệ, cô cuộn tròn trên sofa, chống cằm lên đầu gối để giảm cơn chóng mặt.

Mạc Vũ gõ cửa phòng cô đến lần thứ 3 vẫn không thấy có phản hồi, anh vội vàng mở cửa vào trong, cô gái đang nằm cuộn tròn ở ban công, trên trán đổ mồ hôi, có vẻ như đang chịu đựng cơn đau.

Mạc Vũ không do dự bế cô lên, khi đi ngang qua một người giúp việc, anh dặn chuẩn bị xe, người giúp việc lập tức lấy bộ đàm gọi xuống tổng bộ, khi anh vừa đến sảnh chính của lâu đài, một chiếc Maybach đã chờ sẵn, người giúp việc vội vàng mở cửa cho anh.

Mạc Vũ báo địa chỉ của bệnh viện gần nhất, anh để ý cô dạo này tinh thần xa sút, ăn uống qua loa, ban đầu anh chỉ nghĩ là cô không hợp thời tiết Ba Lan, nhưng hiện tại chắc chắn phải kiểm tra tổng quát thì anh mới yên tâm.

Hôm nay mọi người rủ nhau đi biển Baltic, Hạ Vũ không đi nên anh cũng ở nhà, buổi chiều còn có cuộc họp videocall với đối tác nước ngoài, anh không thể bỏ lỡ.

Lúc anh họp xong đi ngang qua phòng cô thấy có vài âm thanh lạ nên mới gõ cửa, cũng may anh vào kịp lúc, không thì cô đau đến ngất đi chắc cũng không muốn làm phiền người khác.

Sau khi khám tổng quát, Hạ Vũ được đưa vào một phòng nghỉ, bác sĩ kê cho cô một vài viên thuốc giảm đau và hẹn trả kết quả qua email sau hai tuần.

Ngày cuối cùng trong chuỗi những ngày tháng rảnh rỗi ở Ba Lan, Hạ Vũ nhận được một email của bệnh viện địa phương.

Trong nội dung email có một dòng chữ khiến cho cô tuyệt vọng, cô không thể chấp nhận kết quả, cô sợ hãi, cô mới chỉ hai mươi tuổi, cô còn bao nhiêu hoài bão, ước mơ.

Tất cả tương lai của cô bị ngăn cản bởi một dòng chữ in đậm "nghi ngờ U nguyên bào mạch máu não", yêu cầu làm sinh thiết để xác định chính xác bản chất của khối U.

Hạ Vũ bật khóc, cô rất sợ hãi, cô sợ mình chết đi, cô sợ mình sẽ là gánh nặng cho người khác.

Đến khi Mạc Vũ tìm được cô, cô đã khóc đến hai mắt sưng vù, anh nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, dùng lòng bàn tay ấm nóng vuốt mái tóc cô, trấn an tinh thần cô. Anh nghẹn ngào nói:

"Chúng ta về nước, anh tìm hiểu qua rồi, bệnh của em lành tính, rất nhanh sẽ khỏi thôi."

Hạ Vũ đã không còn khóc, nhưng nước mắt không kìm được vẫn lăn dài trên má.

Cô từ nhỏ tới lớn sống trong tình yêu thương của mọi người, cô như thiên thần được bao bọc bởi những dịu dàng và cưng chiều.

Hiện tại Hạ Vũ cảm giác mình như thiên thần bị gãy cánh, rơi thẳng xuống địa ngục tăm tối không lối thoát. Cô đặt cằm lên vai anh, cố lấy lại giọng nói:

"Anh đừng nói với ai chuyện này nhé, mẹ có hạnh phúc riêng rồi, em không muốn làm phiền."

Mạc Vũ đồng ý với cô, anh đỡ cô dậy, chân cô vì ngồi lâu nên bị tê. Anh khom lưng xuống cho cô lên, cõng cô về nhà.

Trong thị trấn cổ, hai bên đường là những lâu đài ánh sáng, chàng trai cõng cô gái trên lưng, đi từng bước vững vàng, cô gái tựa đầu lên vai chàng trai, lặng lẽ lau nước mắt.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play