Vũ Trụ Song Song - Em Ơi Tỉnh Giấc

Vũ Trụ Song Song - Em Ơi Tỉnh Giấc

Nhật ký của em

Ngày thứ 160:

"Kể từ ngày phát hiện bệnh đến nay đã gần 6 tháng, những cơn đau đầu kéo dài đã dày vò tôi suốt thời gian qua. Thuốc giảm đau hình như không còn tác dụng, tóc cũng bắt đầu rụng, không phải vì bệnh mà là vì stress.

Ở dưới hoa viên của bệnh viện tư nhân có một vườn hoa hồng Ohara, những cánh hồng trắng mịn như nhung đong đưa trong ánh nắng. Cảm giác thật yên bình. Mỗi khi cảm xúc rối loạn, tôi thường ngồi hàng giờ để ngắm nhìn những bông hoa xinh đẹp này..."

Hạ Vũ gập cuốn nhật ký lại, đã đến giờ bác sĩ đi kiểm tra phòng. Hôm nay triệu chứng của cô có vẻ nặng hơn, thường xuyên chóng mặt, buồn nôn, có vài khoảnh khắc cô cảm giác mắt mình mờ đi, mọi thứ trước mắt chỉ như những chiếc bóng đong đưa.

Bệnh của cô không nặng, U nguyên bào mạch máu não là một dạng của bệnh U não nói chung. U lành tính, ít xâm lấn, ít di căn, xuất hiện ở phía sau dưới não, nằm trên con đường lưu chuyển của dịch não tủy và các mạch máu não, dây thần kinh.

"Em ăn sáng chưa đấy?"

Mạc Vũ vừa vào cửa đã thấy cô gái ngồi ngẩn ngơ trước cửa sổ sát đất, trên tay đang cắm kim truyền nước. Anh đặt túi laptop xuống sofa trong phòng rồi đi về phía cô, vươn bàn tay mát lạnh lên trán cô để kiểm tra nhiệt độ.

"Lại sốt bất thường rồi, để anh gọi bác sĩ."

Có đôi tay nhỏ kéo ống tay áo anh:

"Bác sĩ vừa ở đây rồi, anh đừng lo, truyền xong chai nước này là em hết sốt thôi."

Hạ Vũ mỉm cười, nháy mắt với anh:

"Anh hôm nay lại trốn làm việc phải không, Bác Lăng mà biết anh quản lý công ty như này thì kiểu gì cũng phải bay về nước giáo huấn anh một trận."

Mạc Vũ vò đầu cô, cười nói:

"Em yên tâm, anh rất rõ ràng giữa việc công ty và việc chăm em, ông ngoại em giao em cho anh rồi, anh làm không tốt sẽ bị trách phạt, dự án trung tâm thương mại sắp tới còn cần ông ngoại em kí tên đó."

"Haha, hình như anh chăm em còn có lời nha."

Mạc Vũ đỡ cô trở lại giường, đắp chăn cho cô:

"Hạ Hạ, nghỉ ngơi một chút, điều tiết lại mắt."

Hạ Hạ là biệt danh hồi nhỏ của cô, khi còn bé, mọi người hay gọi như vậy, đến khi lớn dần, mọi người thường tiện gọi tên thật của cô hơn. Chỉ có Mạc Vũ lại khác, anh từ nhỏ tới lớn luôn gọi cô là Hạ Hạ, cô cũng thật hết cách.

Hạ Vũ chớp chớp đôi mắt nhìn anh, chu môi phản kháng nhưng không được:"Vâng."

Mạc Vũ và Hạ Vũ quen nhau từ nhỏ, anh hơn cô 4 tuổi. Khi dì Hương sinh cô ra anh đã mè nheo đòi đặt tên em bé, người lớn trong nhà dạy bảo cũng không cản được anh, anh đặt tên cô giống tên anh. Vũ trong tên anh có nghĩa là mưa, mang đến sự sống cho vạn vật, còn Vũ trong tên cô là chỉ chiếc lông vũ mềm mại, đáng yêu.

Mạc Vũ chỉnh lại chăn cho cô rồi ra bàn trà trong phòng bật laptop lên bắt đầu đọc báo cáo. Anh không yên tâm khi để cô ở một mình, mẹ Hạ Vũ đang sống tại Ba Lan, người duy nhất trong nhà biết cô đang bị bệnh chính là ông ngoại. Ông ngoại Hạ Vũ là thị trưởng thành phố Bắc, năm nay ngoài 60 tuổi, độ tuổi đẹp nhất trong chốn quan trường.

Anh đọc báo cáo tầm 2 tiếng, xem đồng hồ rồi đứng dậy đánh thức Hạ Vũ:

"Hạ Hạ, dậy thôi, anh đỡ em đi dạo dưới lầu nhé."

Hạ Vũ mở mắt, đối diện là ánh mắt trầm ổn của anh thì cảm thấy an tâm hơn nhiều, cô ngồi dậy bước xuống chiếc xe lăn đang đặt bên cạnh, lặng lẽ ngồi xuống chờ người đẩy đi.

Mạc Vũ hơi mỉm cười, cô dạo này đặc biệt ngoan, tính tình đã thu liễm rất nhiều. Anh đi ra phía sau và bắt đầu đẩy cô xuống lầu đi dạo.

Trời hôm nay khá đẹp, mùa đông năm nay đến muộn, đang tháng 12 nhưng thời tiết vẫn rất dễ chịu. Anh đẩy cô ra khu vườn hoa hồng Ohara, hương hoa hồng thơm ngát khiến cảm xúc con người ta bình an đến lạ.

Anh đã đồng hành với cô 6 tháng, cô gái của anh rất kiên cường. Cô là người hướng nội nhưng rất hay cười, mỗi khi cười lên sẽ lộ ra một chiếc răng khểnh cực kì đáng yêu. Anh biết là cô cũng sẽ khóc, khóc vì đau đớn, khóc vì bất lực, nhưng anh chọn cách vờ như không biết, cô gái nhỏ cũng cần phải có những bí mật riêng tư.

Ngày thứ 165:

"Hôm nay ngủ dậy không nhìn thấy gì hết, mắt rất mờ và nhức, tình trạng này kéo dài hơn 2 tiếng đồng hồ mới dần đỡ. Tôi hôm nay đã vẽ được 4 bản thảo mới. Bài tập giáo viên giao ngày nào tôi cũng làm đủ, chỉ là không đến trường được với mọi người, tôi được đặt cách hahaha."

Ngày thứ 180:

"Cô bé phòng bên cạnh hỏi tôi là làm gì để bớt đau đớn, cô bé đó bị ung thư xương, đang làm hoá trị đợt 2, cái đầu trọc lóc của cô bé đã làm tôi khóc rất nhiều, có cách nào để phẫu thuật não mà tóc vẫn đẹp không?"

Ngày thứ 190:

"Cô bé đó chết rồi, em nói rằng chỉ cần rời khỏi thế giới này, mọi sự đau đớn đều sẽ kết thúc. Em đã dũng cảm lựa chọn ra đi thay vì mỗi ngày phải đối mặt với nỗi đau, phải đối mặt với sự sợ hãi. Tạm biệt em!"

Ngày thứ 192:

"Nếu ngã từ trên tầng 3 xuống liệu có chết không? Khu bệnh viện tư nhân tại sao không xây cao thêm nhỉ, sợ bệnh nhân nhảy lầu à."

Ngày thứ 195:

"Hôm nay thời tiết thật tệ, cơ thể tôi cũng thật tệ. Toàn thân cảm thấy bỏng rát, chân không thể đi lại bình thường, đầu như bị thứ gì đó đập vào liên tục khiến tâm trạng tôi trở lên mất khiểm soát. Đến cả việc hít thở bình thường cũng không làm được, tôi thật sự bất lực.

Anh Mạc Vũ nói chỉ cần qua giai đoạn trầm cảm này thì sẽ có thể phẫu thuật cắt bỏ khối U, tỉ lện thành công lên đến 70%. Thế 30% còn lại thì sao? Sẽ tiếp tục chịu đựng cơn đau dày vò mỗi tối, sẽ run rẩy đến mức không cầm nổi bút vẽ, khi tỉnh giấc bất chợt nhận ra mình không nhìn thấy gì?

Tôi từng là người có tất cả, gia thế tốt, được sống trong môi trường giáo dục cởi mở, ông ngoại và "anh" luôn luôn nuông chiều. Ông trời chắc là nghen tị với cuộc sống của tôi, muốn tôi mất đi thứ gì đó. Cuộc đời ai mà hoàn hảo được, tôi cũng vậy, tôi cũng rất nỗ lực để sống mà, tại sao lại dày vò tôi nhiều quá."

Ngày thứ 197:

"Hôm nay tóc rụng rất nhiều, tôi đã khóc hơn 2 tiếng đồng hồ khi nhìn chính bản thân mình trong gương. Cô gái đó gầy gò, làn da trắng bệch xanh xao, đôi môi tái nhợt bong tróc và đôi mắt vô hồn không có ánh sáng. Thật xấu xí muốn chết."

Ngày thứ 199:

"Thế giới này vốn dĩ rất tươi đẹp, chỉ là tôi tới đây không đúng lúc. Hôm nay quyết định rồi, tôi sẽ rời đi, tạm biệt thế giới này, tạm biệt tuổi 20 đầy trắc trở, tạm biệt mọi người vì đã luôn ở bên tôi trong suốt thời gian dài đằng đẵng đối diện với bệnh tật,thật xin lỗi...!"

Hạ Vũ khép lại trang nhật kí để vào trong ngăn kéo tủ đầu giường, cô cố gắng giơ tay lên để rút kim truyền dịch. Trên môi là nụ cười mãn nguyện, cô bắt đầu mở chiếc cửa ban công, lê từng bước chân đau đớn đến bên lan can, cố gắng hết sức để trèo lên.

Hôm nay trời thật đẹp, trong không khí thoang thoảng hương hoa hồng Ohara tươi mát, hôm nay thích hợp để rời khỏi thế giới này.

Hạ Vũ khép chặt mắt, cảm nhận từng cơn gió khẽ vờn qua tai, cô dang tay mình lên như đôi cánh bướm mạnh mẽ và tự do.

Cô nhảy xuống không chút do dự, bỏ lại tất cả đau đớn và khổ sở.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play