Nghỉ Ngơi

Trước sự kinh ngạc của ba đứa bạn cùng phòng kia, tôi cũng không chần chừ gì nữa mà bật ngay màn hình lên để khoe ngay cho bọn họ. Ơn trời là lần này nó đã khởi động nhanh hơn lúc khuya, chỉ mất vỏn vẹn mười lăm phút để khiến trò chơi khởi chạy thành công.

[ Loading... 1% ]

[ Loading... 36% ]

[ Loading...89% ]

[ Loading Complete ]

Dưới những ánh mắt trông chờ cùng với sự hồi hộp trôi qua từng giây từng phút, cuối cùng một giao diện lớn đã thành công mở ra. Trước mặt họ giờ đây là một bảng lựa chọn chức nghiệp và thuộc tính nhân vật. Đây chính là trình tạo ra nhân vật của riêng mình, cũng là bước đầu tiên để có thể thành công bước vào trò chơi.

À hình như tôi có chút nhầm lẫn, bước đầu tiên là tạo tài khoản..!

[ Loading... ]

[ System Check: OK ]

[ World Initialization: Success ]

Sau khi tạo thành công tài khoản và nhân vật cho riêng mình, màn hình cũng bắt đầu chuyển sang một trang khác. Hiện ra trước màn hình đầu tiên là nhân vật rồi từng mái nhà cho đến từng nhân vật ảo đi qua lại. Đây chính là thôn trang tân thủ, nơi khởi đầu của mọi trò chơi nhập vai đều có.

Lướt qua vài vòng và trải nghiệm một cách chân thật, dù đã thử trước một lần nhưng sự phấn khích trên khuôn mặt tôi vẫn không thể che giấu được. À còn ba đứa kia nữa, hai con mắt bọn nó dán chặt vào cái màn hình luôn rồi, tôi cũng hiểu thôi vì chỉ riêng thứ để tôi tạo ra trò chơi này bằng cái máy này thôi là cũng quá đủ để sốc rồi.

Mà chắc gì chỉ riêng ba đứa nó thôi nhỉ? Nếu trò chơi này được phát hành thành công, được nhiều người biết đến và trải nghiệm. Sau khi nó nổi tiếng lên thu hút được nhiều người chú ý đến, thì tất nhiên họ cũng vô cùng kinh ngạc vì người làm ra nó chỉ là một sinh viên năm hai chứ.

Hớ hớ, chỉ nghĩ tới đây thôi là sướng hết cả người rồi..!~

...

"Hớ hớ hớ..!~" Tiếng cười sướng của Lục Vân Nam bỗng chốc kéo ba người kia khỏi màn hình.

"Mẹ nó.. Thằng này lại bắt đầu ảo tưởng ba cái tào lao rồi..!" Dương Thanh Đông nhìn sang Cao Trường Bạch đang đứng cạnh, khẽ cất giọng.

"À, ừm! Mấy giờ rồi?"

Nghe Vân Nam hỏi, lúc này cả đám mới bỡ ngỡ liếc nhìn sang chiếc điện thoại đang mở sáng. Không điều gì cả, từng con số rõ ràng hiện trên màn hình ấy hiện lên khiến cả bốn người họ hốt hoảng như gặp ma.

[ 8:15 AM ]

"Con mẹ nó, trễ học rồi!!!" Dương Thanh Đông gào lên một tiếng, giọng vừa hoảng vừa cáu, cả người gần như bật lên khỏi mặt sàn, tóc tai rối tung như ổ quạ.

"Mẹ kiếp, tao còn chưa rửa mặt nữa..!" Lục Vân Nam chửi thề theo bản năng, đầu óc cậu còn chưa kịp tỉnh hẳn sau một đêm thức trắng.

"Rửa mặt cái con khỉ gì nữa, xỏ cái giày vào rồi chạy đến lớp với vận tốc nhanh nhất có thể đi!!" Cao Trường Bạch vừa quát vừa với đại cái cặp trên bàn, nét mặt tỏ ra vô cùng nghiêm trọng.

"Đều tại mày đó Vân Nam, cứ phải mò mẫm mãi mới chịu thôi!" Dương Thanh Đông vừa kéo cửa vừa quay đầu mắng, giọng đầy oán khí nhưng không giấu nổi sự cuống cuồng.

"Bố ai mà biết được, cũng tại tao phấn khích quá thôi..!" Vân Nam cười khổ, vừa nói vừa luống cuống nhét sách vở vào túi, cảm giác chột dạ xen lẫn chút lâng lâng chưa tan.

"Bớt cãi hộ bố, chạy lẹ lên!!!" Lý Vũ quát lớn, giọng vô cùng dứt khoát, trực tiếp dập tắt cuộc cãi vã đang diễn ra loạn kia, cả người cậu đã lao ra hành lang trước tiên như đầu tàu kéo theo ba người kia chạy theo phía sau.

...

[ 11:33 AM ]

Mãi đến sau khi tan học, Vân Nam với gương mặt thất thần vì thiếu ngủ bước ra khỏi lớp học cùng Lý Vũ. Dương Thanh Đông và Cao Trường Bạch lúc này đã đứng đợi hai người họ ở trước cửa lớp từ lúc nào không hay.

"Hai tụi bây làm cái trò mèo gì mà lề mề thế hả? Mau đi lẹ thôi, chậm nữa là căn tin bị tụi kia chiếm hết đồ ngon mất!" Dương Thanh Đông thấy hai người họ đi ra thì vội quát lớn, hai tay theo đó đẩy vai hai người rời đi cùng Cao Trường Bạch.

Trong lúc ăn trưa, bọn họ cố gắng ăn nhanh nhất có thể rồi quay về ký túc xá. Không nói không rằng, Lục Vân Nam lao về phía giường như đã trải qua một khoảng thời gian vô cùng mệt mỏi, lúc này chỉ muốn đánh một giấc thật thoải mái.

"Thằng này riết nó sống giờ mỹ luôn rồi..!" Lý Vũ thở dài, nhìn bộ dạng mệt mỏi của Lục Vân Nam mà lo lắng.

"Chịu thôi, tao cũng phải ngủ một giấc thôi. Buổi chiều này tao với lão Bạch còn có tiết nữa, kiếp nạn khác lớp đúng là khổ thân mà!" Dương Thanh Đông cũng thở dài, giọng điệu mệt mỏi không kém.

Lục Vân Nam bên này đã đi sâu vào giấc ngủ từ lâu, có lẽ là vì cơ thể này đã quá mức mệt mỏi rồi chăng. Chẳng còn một suy nghĩ nào có thể khiến cậu nghĩ ngợi gì nhiều nữa, mọi thứ giờ đây đều đã ổn thỏa cả rồi, giờ đây cậu chỉ muốn ngủ thật lâu, thật lâu.

"A..!"

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play