Về đến nhà họ Lâm, Lâm Thư đứng ngoài một lúc lâu mới bước vào.
Bước vào phòng khách, một người đàn ông trung niên đang ngồi trên sofa, nhàn nhã thưởng trà. Ông ta liếc nhìn Lâm Thư một cái, giọng nói cũng không mấy dễ nghe.
" Về rồi ".
Lâm Thư khẽ gật đầu. Cô ngồi xuống sofa, vào thẳng vấn đề.
" Bố gọi con về có chuyện gì? Mọi thứ đã làm theo ý bố rồi, bố còn muốn gì nữa? ".
Bước vào cuộc hôn nhân với Thẩm Đình không phải ý muốn của Lâm Thư, cô là bị Lâm Nhất Thiên ép buộc.
Ban đầu, cô đã quyết liệt từ chối, nhưng Lâm Nhất Thiên lấy mẹ cô ta ra uy hiếp. Bây giờ quyền lực hoàn toàn nằm trong tay ông ta, cô biết, ông ta chỉ cần nói một câu, mẹ cô sẽ lập tức bị dừng điều trị.
Mẹ là người quan trọng trong cuộc đời cô, cô không thể trơ mắt nhìn bà chết được.
Lâm Nhất Thiên đứng dậy, bước đến gần Lâm Thư, giọng nói nhẹ nhàng nhưng chứa đầy cảnh cáo.
" Lâm Thư, bố gọi con về là muốn nhắc nhở con, hôn nhân với Thẩm Đình, con nhất định phải giữ vững, nếu con dám làm gì khiến Thẩm Đình ly hôn, hậu quả con hiểu rồi đấy".
Lâm Thư siết chặt tay, im lặng không nói gì. Ý của ông ta, cô hiểu rõ. Nếu cô dám không nghe lời, mẹ cô sẽ gánh hậu quả.
Lâm Thư trở về nhà, ngồi một mình trong phòng rất lâu. Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên khiến Lâm Thư giật mình.
Lâm Thư nhìn màn hình điện thoại, thấy cái tên trên màn hình, cô cố điều chỉnh lại tâm trạng rồi mới nghe máy.
" Dì...À...Mẹ ".
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói dịu dàng của một người phụ nữ.
" Thư Thư, tối nay con cùng A Đình về nhà cũ dùng cơm, ông nội muốn gặp hai con ".
Lâm Thư sững lại. Cùng Thẩm Đình về nhà ăn cơm sao? Anh ghét cô như vậy, sao có thể đồng ý đi về cùng cô được. Lâm Thư đang định nói gì đó thì mẹ Thẩm cô đã lên tiếng trước.
" Cứ quyết định vậy đi, ông và bố mẹ chờ hai đứa ". Nói xong, bà lập tức tắt máy.
Lâm Thư nhìn màn hình điện thoại, không biết phải làm gì. Mẹ Thẩm không phải không biết quan hệ căng thẳng giữa cô và Thẩm Đình. Bà cố ý muốn anh và cô về nhà, mục đích quá rõ ràng, muốn hai người gặp nhau nhiều hơn, bồi dưỡng tình cảm.
Sau một lúc lâu do dự, cô cũng ấn gọi vào dãy số đã khắc ghi trong lòng từ lâu. Tiếng tít tít vang lên rồi tắt, đầu dây bên kia không hồi đáp.
Gương mặt Lâm Thư không biểu lộ chút cảm xúc nào. Điều này cô sớm đã đoán được. Cô tiếp tục ấn gọi vào dãy số đó, đến cuộc thứ năm, Thẩm Đình mới bắt máy.
Giọng nói giận dữ kèm theo ghét bỏ của anh vang lên.
" Có chuyện gì? ".
" Mẹ muốn chúng ta tối nay về nhà cũ ăn cơm, anh có thể...". Chưa để Lâm Thư nói hết câu, Thẩm Đình đã cắt ngang.
" Cô muốn về thì tự về, tôi không về ". Nói xong, anh lập tức tắt máy.
Lâm Thư đặt điện thoại sang một bên, cô chuyển ánh mắt về phía cửa sổ, trong đáy mắt hiện lên vẻ buồn bã. Trước đây, mối quan hệ giữa cô và Thẩm Đình không căng thẳng như bây giờ.
Từ nhỏ, Lâm Nhất Thiên thường dẫn Lâm Thư đến nhà họ Thẩm chơi, cô và anh đã gặp nhau rất nhiều lần, cũng coi như là thanh mai trúc mã, còn học chung một trường cấp 2 và cấp 3, hồi đó, anh đối xử với cô cũng rất tốt.
Sẽ ở cạnh khi cô buồn, sẽ nhẹ nhàng an ủi cô. Anh sẽ mua món đồ ăn vặt mà cô thích để dỗ dành cô, sẽ đón cô đi học mỗi buổi sáng, mang đồ ăn sáng cô thích cho cô. Nhưng từ khi nào, mọi thứ lại thay đổi như vậy.
Có lẽ, là khi anh gặp Vân Thi Nhiên. Cô ấy là con gái của một gia đình bình thường, nhưng ngoại hình xinh đẹp, hiếm có người sánh được.
Tính cách lại hoà đồng vui vẻ, rất được lòng những người xung quanh. Cô ấy hoàn toàn trái ngược với Lâm Thư, Lâm Thư ít nói, trầm tĩnh. Cô với Vân Thi Nhiên như ngày và đêm, một bên toả sáng náo nhiệt như ban ngày, một bên lạnh lẽo yên tĩnh như màn đêm.
Tối đó, Lâm Thư một mình trở về nhà cũ nhà họ Thẩm. Lâm Thư bước vào trong, đã thấy ông nội Thẩm ngồi trên sofa, mái tóc ông đã bạc trắng, trên người chỉ mặc chiếc áo len màu gỗ, nhưng vẫn toát ra vẻ uy nghiêm của một người nắm giữ quyền lực nhiều năm.
Bên cạnh còn có một vợ chồng trung niên, người đàn ông dáng vẻ uy nghiêm của bậc bề trên, người phụ nữ thì trang trọng cao quý, từng cử chỉ toát ra sự cao sang.
Lâm Thư nở nụ cười nhẹ, lên tiếng.
" Ông nội, bố mẹ ".
Ông nội Thẩm ngẩng đầu, thấy Lâm Thư về một mình, nụ cười ông khựng lại trong thoáng chốc rồi biến mất.
" Thư Thư, mau ngồi xuống ".
Ông cụ Thẩm là người định hôn ước giữa cô và Thẩm Đình, trong mắt ông, cô luôn là cháu dâu ông lựa chọn.
Chuyện Thẩm Đình bị hạ thuốc, tuy liên quan đến nhà họ Lâm, nhưng ông nội Thẩm biết, chuyện này Lâm Thư không có liên quan.
Lâm Thư khẽ gật đầu. Cô bước đến gần ông nội Thẩm, ngồi xuống sofa bên cạnh.
" Ông nội ".
Ông nội Thẩm nhìn cô một lượt, nhẹ nhàng lên tiếng hỏi.
" Thẩm Đình đâu? Không về cùng cháu à? ".
Updated 30 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Vân Thi Nhiên xuất hiện mọi thứ anh đối với Lâm Thư đều thay đổi. TN là cô gái anh yêu, cổ sôi nổi hoà đồng được ví như ánh mặt trời đối lập với sự trầm tĩnh yên lặng như bóng đêm của LT. Thanh mai trúc mã cũng ko bằng người xuất hiện đúng lúc sao/Hey//Hey/
2026-02-02
6
So Lucky I🌟
Một người cha ích kỉ chỉ biết tới lợi ích, một người mẹ bệnh tật ốm yếu, vì mẹ mà Lâm Thư chấp nhận bị cha sắp đặt tất cả hạnh phúc cuộc đời, vì mẹ mà dẫu bị anh hiểu lầm cô ấy cũng ko giải thích nửa lời, mà anh đã ko tin rồi sợ rằng có giải thích anh cũng cho đó là biện minh
2026-02-02
5