Cánh cửa phòng ngủ bị người bên ngoài chậm rãi đẩy mở. Hắn thả nhẹ bước chân để không đánh thức ai kia còn đang ngủ say trên giường.
Qua khe sáng yếu ớt chiếu xuyên qua rèm cửa, Trì Dực dễ dàng quan sát được đường nét gương mặt của cậu chủ nhà mình. Càng nhìn, tim hắn càng loạn nhịp, yết hầu hắn khẽ di chuyển lên xuống.
Bất ngờ mặt hắn bị cái gì đó mềm mềm, cứng cứng đập vào. Trì Dực giật mình thoát ra khỏi mớ suy nghĩ trong đầu. Hắn ngơ ngác đưa tay sờ lên mặt. Đến khi phản ứng lại, Trì Dực mới nhận ra thứ vừa rồi là một con thỏ bông. Chính là cái con mà Lưu Tịch Dương vẫn thường ôm khi đi ngủ.
Trì Dực đưa mắt nhìn cậu chủ nhà mình. Lưu Tịch Dương chẳng biết đã thức giấc từ bao giờ. Cậu nằm đó, im lặng nhìn hắn, tư thế so với ban nãy chẳng có gì thay đổi.
Hắn cúi người nhặt lấy con thỏ bông mặt quạu đang nằm trên đất. Trông y như chủ của nó. Thật chẳng hiểu nổi, vì sao năm đó hắn lại chọn mua tặng cậu con thỏ này. Nói không chừng là do khi ấy vừa nhìn thấy nó, Trì Dực lập tức liên tưởng đến gương mặt khó ở của Lưu Tịch Dương mỗi khi cậu không hài lòng.
Trì Dực đặt lại con thỏ bông lên giường. Bàn tay hắn quen đường quen nẻo luồn vào trong chăn, chớp mắt liền nắm gọn cổ chân của ai kia: "Cậu chủ tỉnh rồi ạ? Sao cậu không gọi tôi?"
Lưu Tịch Dương giật nảy mình khi bị hắn chạm vào. Cậu theo bản năng rụt chân lại, trừng mắt tức giận nhìn Trì Dực. Tay lạnh như thế mà dám động vào người cậu, chán sống à? Lưu Tịch Dương hung hăng đạp hắn ngã ngồi trên đất, còn bản thân thì lười nhác chống tay ngồi dậy.
/Mới sáng sớm lại tính phát điên cái gì? Anh bảo tôi làm sao để gọi anh đây?/
Trì Dực mất tập trung nhìn chằm chằm vào đôi chân trắng nõn đang đặt trên ngực mình. Chân của cậu chủ thật đẹp. Hắn muốn hôn, muốn để lại dấu ấn trên chân cậu - thứ dấu ấn chỉ thuộc về riêng hắn.
Lưu Tịch Dương không hài lòng trước thái độ của hắn. Cậu lần nữa dùng sức, đạp mạnh vào lòng ngực của đối phương, muốn kéo người về thực tại.
/Này, nhìn tôi!/
"...."
Thấy chẳng có tác dụng, Lưu Tịch Dương liền nhấc chân, dùng một lực vừa đủ để nâng cằm hắn lên, buộc Trì Dực phải ngẩng đầu nhìn mình.
/Đã biết sai chưa?/
Hầu hạ cậu nhiều năm như vậy, dù Lưu Tịch Dương chẳng nói lời nào, Trì Dực vẫn dễ dàng đoán được ý cậu. Hắn điều chỉnh tư thế, thuần thục quỳ bên chân Lưu Tịch Dương: "Xin lỗi cậu chủ, tôi biết sai rồi. Cậu... muốn trừng phạt tôi thế nào cũng được."
Lưu Tịch Dương bị cái nhìn nóng rực của hắn làm cho rùng mình. Trông Trì Dực phấn khích chưa kìa. Ai đời có kẻ nào như hắn, sắp bị phạt rồi mà vẫn có thể vui vẻ đến thế?
Trong cơn tức giận, Lưu Tịch Dương liên tiếp đạp mấy phát vào người Trì Dực. Lực cậu dùng rất mạnh, nếu đổi thành kẻ khác, nói không chừng đã sớm gục từ lâu.
Trì Dực im lặng quan sát cậu chủ của hắn rồi thầm cảm thấy may mắn. Sau khi được nhận nuôi, ông Lưu lập tức chuyển hắn đến học tại Học viện vệ sĩ cấp cao. Dưới cường độ rèn luyện khắc nghiệt, cơ thể hắn ngày càng trở nên săn chắc.
Trì Dực rất tự tin vào lợi thế ngoại hình của mình. Hắn từng không ít lần sử dụng nó để quyến rũ Lưu Tịch Dương. Đáng tiếc thay, lần nào cũng thất bại.
Phải làm sao đây? Cậu chủ dường như không có hứng thú với cơ thể của hắn.
Lưu Tịch Dương thở hồng hộc vì mệt. Cậu nhận ra bản thân chẳng phải đối thủ của Trì Dực. Thật tức chết cậu mà. Lưu Tịch Dương rất muốn đuổi việc hắn - đuổi cái tên vệ sĩ quá phận này.
Và giống như bao lần, cái ý định ấy tức khắc bị cậu gạt đi. Trì Dực ngoài việc không nghe lời cậu ra thì cái gì cũng tốt. Nếu thật sự đuổi việc hắn, người chịu thiệt cuối cùng cũng chỉ có mỗi cậu.
Trì Dực đợi mãi mà cậu vẫn chưa có động tĩnh, lo sợ Lưu Tịch Dương không để ý mình nữa, hắn vội xuống nước trước. Trì Dực nắm lấy đôi chân còn đặt nơi ngực trái, cẩn trọng xoa nhẹ, vừa thăm dò, vừa bày ra bộ dạng đáng thương: "Cậu chủ, cậu đừng giận nữa mà. Tôi hứa lần sau sẽ chú ý hơn."
Lưu Tịch Dương được xoa cho thoải mái thì liền để yên, mặc hắn xoa nắn. Cậu nhắm mắt hưởng thụ, trong lòng thầm khen tay nghề của Trì Dực quá tốt.
Ngồi lâu một chỗ, cậu dần nảy sinh cảm giác nhàm chán, nhưng chẳng có gì làm, Lưu Tịch Dương bắt đầu đánh giá hắn từ đầu đến chân. Dù không muốn, cậu vẫn phải thừa nhận rằng Trì Dực rất đẹp trai. Có khi còn đẹp hơn cả cậu.
Với ngoại hình và khí chất đó, lỡ có bị lầm tưởng thành thiếu gia nhà giàu thì cũng chẳng tránh được.
Di chuyển tầm mắt xuống thêm một chút, Lưu Tịch Dương không nhịn được mà quay mặt đi. Cậu mất tự nhiên đưa tay che mũi, sợ có thứ ấm nóng sẽ chảy ra từ nơi đây. Nhịn rồi lại nhịn, không nhịn nỗi thì cậu lén nhìn.
Từng múi cơ ẩn ẩn hiện hiện dưới lớp áo, gợi cho người ta cảm giác vừa cấm dục nhưng cũng đầy áp bức. Hắn như một con mãnh thú đang cố ghìm chặt bản năng hoang dại của mình, giữ lấy chút lý trí mong manh để không xé toạc thứ đẹp đẽ trước mắt.
_Không, không, không, mình nghĩ đi đâu vậy chứ? Cái gì mà mãnh thú, cái gì mà xé toạc!?!? Lưu Tịch Dương, mày mau tỉnh táo lại đi. Anh ta là vệ sĩ của mày đó, mày không được nghĩ bậy!_
"Cậu chủ, mặt cậu..."
Updated 49 Episodes
Comments