Chương 4: Người đàn ông có vết sẹo trên mặt

Lưu Tịch Dương đến nơi này vô số lần, sớm đã trở thành khách quen ở đây. Không bạn bè, không người thân, chỉ có mỗi mình cậu và tên vệ sĩ đáng ghét nào đó. Hôm nay thì khác, trong phòng riêng chỉ còn lại bóng dáng một người.

"..."

Bắt đầu rồi, cậu chẳng lúc nào thôi nghĩ về hắn. Tâm trí cậu cứ mãi đặt lên người Trì Dực. Dẫu cho có cố lừa gạt chính mình bao nhiêu lần đi chăng nữa, sự loạn nhịp nơi trái tim ấy thật khiến người ta chẳng thể nào chối bỏ được.

"Cốc.... cốc.... cốc...."

"Cậu Lưu, những món cậu gọi đã được chuẩn bị xong. Chúng tôi xin phép mang vào."

Cánh cửa mở ra, nhân viên phục vụ lần lượt bước vào. Món canh gà nấu với lá giang được mang lên trước. Nước trong, mang ánh vàng nhạt, những miếng gà được cắt vừa ăn đặt nằm gọn trong bát sứ, xung quanh điểm thêm ớt đỏ và lá giang thái nhỏ. Chỉ nhìn thôi cũng đoán được vị nó ngon cỡ nào.

Tiếp theo là nồi cơm niêu còn đang bốc khói nghi ngút, một phần cá kho tộ màu cánh gián đẹp mắt, đi kèm với đó là đĩa bông cải xanh. Tất cả lần lượt được đặt xuống trước mặt cậu. Cuối cùng là chén chè sen long nhãn dùng để ăn tráng miệng.

Sau khi nhân viên rời đi hết, căn phòng dần yên tĩnh trở lại. Hương thơm từ các món ăn tràn ngập cả căn phòng thành công khiến dạ dày cậu cồn cào. Sáng nay trước khi rời nhà cậu chưa ăn gì, trên xe cũng không ăn, vì vậy nên giờ đây cậu thật sự rất đói.

Hôm nay không có Trì Dực ở cạnh, Lưu Tịch Dương buộc phải tự phục vụ mình. Cậu chậm rãi thưởng thức từng món một, ăn đến khi no căng bụng mới thôi.

Lưu Tịch Dương tao nhã rút khăn tay lau miệng. Cậu nâng tách trà nhấp một ngụm, vị đắng chát nơi đầu lưỡi dần chuyển sang ngọt dịu nơi cổ họng. Lưu Tịch Dương híp mắt tận hưởng hương vị của trà sen. Trước đây cậu từng thưởng qua không ít loại trà thượng hạng, song chẳng có loại nào sánh được với vị trà ở nơi này.

Kết thúc bữa ăn, Lưu Tịch Dương đứng dậy rời đi. Cứ ngỡ rằng ai kia đã quay về biệt thự, nào có ngờ cậu lại đụng mặt Trì Dực ngay giữa đại sảnh. Vờ như không quen, cậu cứ thế lướt qua hắn, đi thẳng đến quầy thanh toán. Đến khi đưa tay vào túi, Lưu Tịch Dương mới nhận ra toàn bộ thẻ của mình đều đang nằm hết trong tay Trì Dực. Cậu đen mặt, dù chẳng muốn nhưng cậu vẫn phải quay đầu tìm kiếm tên vệ sĩ nhà mình.

Đúng là quá phận, thẻ của chủ nhân mà cũng dám giữ hết. Hừ! Phải trừ lương! Không đuổi việc thì cậu trừ lương, trừ cho đến khi hắn không còn đồng nào trong tay mới thôi.

Trì Dực nhận được tín hiệu lập tức chạy đến. Hắn lấy từ túi áo ra một tấm thẻ đen, đưa cho nhân viên. Cô nhân viên vui vẻ nhận lấy, quẹt thẻ tính tiền. Đợi máy xác nhận thành công, cô trả thẻ cho Trì Dực, tươi cười nói lời cảm ơn: "Cảm ơn hai vị. Hẹn gặp lại lần sau."

"Vâng." Trì Dực gật đầu đáp lời. Hắn nhận lại thẻ đen, vừa định cất đi liền bị Lưu Tịch Dương giật lấy. Trì Dực ngẩn người chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Xoạt"

Ánh mắt Trì Dực đột ngột thay đổi, hắn cảnh giác nhìn xung quanh. Có kẻ theo dõi!?!? Đảo mắt một vòng không phát hiện điểm khác thường, Trì Dực thầm nghi ngờ có phải chăng bản thân đã suy nghĩ quá nhiều.

Chờ người đi khuất, kẻ nãy giờ trốn trong bóng tối mới cẩn trọng bước ra. Đôi dày da bóng loáng, bộ âu phục được may đo vừa người và chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn nằm gọn trên cổ tay càng tô điểm thêm độ giàu có của gã.

Điếu thuốc trong tay đã cháy quá nửa, gã rít một hơi dài xong dập tắt nó vào chiếc gạt tàn gần đấy. Kẻ này giống Trì Dực đến bảy phần mười. Giữa mặt gã có một vết sẹo dài, kéo từ chân mày xuống tận gò má, trông vô cùng dữ tợn.

________________

"Cậu chủ, mừng cậu trở về."

Tất cả người làm trong nhà xếp thành hàng ngay ngắn, cung kính cúi chào Lưu Tịch Dương. Cậu im lặng lướt qua, ra hiệu cho bọn họ lui xuống.

Thật ồn ào.

Trì Dực bước theo sau, như thường lệ tiến lại gần, vươn tay giúp cậu cởi áo ngoài. Động tác của hắn nhìn thì chuẩn mực, riêng chỉ có Lưu Tịch Dương biết rõ tên này đang thừa cơ sờ soạng mình. Trì Dực bị cậu liếc liền ngoan ngoãn rụt tay, hắn tỏ ra bình tĩnh, gấp gọn áo đưa cho lão quản gia, còn bản thân tiếp tục hầu hạ cậu thay giày.

"Cậu chủ. Ông chủ đã đến đây từ sớm. Ông ấy đang đợi cậu trên phòng sách, hình như là có chuyện cần bàn bạc với cậu." Lão quản gia cúi đầu nói nhỏ bên tai cậu. Lão vốn là người làm lâu năm ở Lưu gia, có hơn 40 năm kinh nghiệm làm việc tại nơi đây. Nếu so về tuổi tác, Lưu Tịch Dương quả thật nên gọi lão một tiếng 'ông'

Năm xưa từng có khoảng thời gian dài làm việc dưới trướng bố cậu nên có một số chuyện lão nắm rất rõ. Hiện tại ngoài việc quản lí các hoạt động trong biệt thự ra, lão còn được ông chủ giao cho một nhiệm vụ vô cùng quan trọng - theo dõi hành tung của Trì Dực.

Lưu Tịch Dương chỉ khẽ gật đầu. Lần gần nhất ông đến đây là vào ba hôm trước. Cậu thật chẳng hiểu nổi, đường đường là người đứng đầu một tập đoàn lớn, tại sao ông có thể rảnh rỗi đến thế.

Chẳng lẽ tập đoàn sắp phá sản?

Chapter
1 Một số mục đáng lưu ý trước khi vào truyện:
2 Chương 1: Tên vệ sĩ quá phận
3 Chương 2: Búp bê sứ của riêng Trì Dực
4 Chương 3: Cậu chủ rất hay phạt người
5 Chương 4: Người đàn ông có vết sẹo trên mặt
6 Chương 5: Chuyện quá khứ
7 Chương 6: Lí do nhận nuôi Trì Dực
8 Chương 7: Lưu Tịch Dương say rồi
9 Chương 8: Buông thả một đêm
10 Chương 9: Một ngày ở bệnh viện
11 Chương 10: Lưu Tịch Dương hiện hồn về rồi
12 Chương 11: Lí do ít sử dụng thủ ngữ
13 Chương 12: Cậu chủ, cậu khóc à?
14 Chương 13: Nếu hắn chọn ở lại, cậu hứa sẽ đối tốt với hắn hơn.
15 Chương 14: Cậu định đuổi việc tôi sao?
16 Chương 15: Người kiện Tần Lãnh tội trốn thuế
17 Chương 16: Trừng phạt người hầu trong nhà
18 Chương 17: Lưu Tịch Dương hoảng sợ thật rồi
19 Chương 18: Triệu Tố Phi
20 Chương 19: Thoả thuận hợp tác
21 Chương 20: Kẻ bám đuôi
22 Chương 21: Chuyện xảy ra sau khi Trì Dực bị bắt
23 Chương 22: Nhịn nhục chờ thời cơ hành động
24 Chương 23: Ác mộng không thể quên
25 Chương 24: Trì Dực liệu có bị lợi ích che mờ lí trí?
26 Chương 25: Hậu quả sau này cậu tự chịu
27 Chương 26: Bẫy đã giăng sẵn
28 Chương 27: Tin nhắn ẩn danh
29 Chương 28: Đằng sau nụ cười là nước mắt
30 Chương 29: Một ngày ở đoàn làm phim
31 Chương 30: Sai lầm của tôi là chọn tin anh
32 Thông báo: Tạm dừng
33 Chương 31: Sốt cao - Chưa chết thì không cần vào viện
34 Chương 32: Bước 1 trong kế hoạch trả thù
35 Chương 33: Chọn nhầm người để chọc
36 Chương 34: Miệng tôi độc nhưng tâm tôi tốt, nhân phẩm tôi cao
37 Chương 35: Giải quyết rắc rối
38 Chương 36: Hai con ma men
39 Chương 37: Giang Vũ trở về
40 Chương 38: Trì Dực đến
41 Chương 39: Trì Dực có thuật đọc tâm?
42 Chương 40: Cậu thương tôi đi mà
43 Chương 41: Giang Vũ tìm đến biệt thự
44 Chương 42: Kế hoạch vu oan
45 Chương 43: Hiểu lầm chồng chất hiểu lầm
46 Chương 44: Người nên nói lời cảm ơn là cậu
47 Chương 45: Còn lâu mới đem lòng thích đàn ông
48 Chương 46: Chuyện khó tiếp thu
49 Chương 47: Trì Dực và tập hồ sơ
Chapter

Updated 49 Episodes

1
Một số mục đáng lưu ý trước khi vào truyện:
2
Chương 1: Tên vệ sĩ quá phận
3
Chương 2: Búp bê sứ của riêng Trì Dực
4
Chương 3: Cậu chủ rất hay phạt người
5
Chương 4: Người đàn ông có vết sẹo trên mặt
6
Chương 5: Chuyện quá khứ
7
Chương 6: Lí do nhận nuôi Trì Dực
8
Chương 7: Lưu Tịch Dương say rồi
9
Chương 8: Buông thả một đêm
10
Chương 9: Một ngày ở bệnh viện
11
Chương 10: Lưu Tịch Dương hiện hồn về rồi
12
Chương 11: Lí do ít sử dụng thủ ngữ
13
Chương 12: Cậu chủ, cậu khóc à?
14
Chương 13: Nếu hắn chọn ở lại, cậu hứa sẽ đối tốt với hắn hơn.
15
Chương 14: Cậu định đuổi việc tôi sao?
16
Chương 15: Người kiện Tần Lãnh tội trốn thuế
17
Chương 16: Trừng phạt người hầu trong nhà
18
Chương 17: Lưu Tịch Dương hoảng sợ thật rồi
19
Chương 18: Triệu Tố Phi
20
Chương 19: Thoả thuận hợp tác
21
Chương 20: Kẻ bám đuôi
22
Chương 21: Chuyện xảy ra sau khi Trì Dực bị bắt
23
Chương 22: Nhịn nhục chờ thời cơ hành động
24
Chương 23: Ác mộng không thể quên
25
Chương 24: Trì Dực liệu có bị lợi ích che mờ lí trí?
26
Chương 25: Hậu quả sau này cậu tự chịu
27
Chương 26: Bẫy đã giăng sẵn
28
Chương 27: Tin nhắn ẩn danh
29
Chương 28: Đằng sau nụ cười là nước mắt
30
Chương 29: Một ngày ở đoàn làm phim
31
Chương 30: Sai lầm của tôi là chọn tin anh
32
Thông báo: Tạm dừng
33
Chương 31: Sốt cao - Chưa chết thì không cần vào viện
34
Chương 32: Bước 1 trong kế hoạch trả thù
35
Chương 33: Chọn nhầm người để chọc
36
Chương 34: Miệng tôi độc nhưng tâm tôi tốt, nhân phẩm tôi cao
37
Chương 35: Giải quyết rắc rối
38
Chương 36: Hai con ma men
39
Chương 37: Giang Vũ trở về
40
Chương 38: Trì Dực đến
41
Chương 39: Trì Dực có thuật đọc tâm?
42
Chương 40: Cậu thương tôi đi mà
43
Chương 41: Giang Vũ tìm đến biệt thự
44
Chương 42: Kế hoạch vu oan
45
Chương 43: Hiểu lầm chồng chất hiểu lầm
46
Chương 44: Người nên nói lời cảm ơn là cậu
47
Chương 45: Còn lâu mới đem lòng thích đàn ông
48
Chương 46: Chuyện khó tiếp thu
49
Chương 47: Trì Dực và tập hồ sơ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play