Chương ba: cuộc thi thiết kế quần áo Bắc Kinh

Nghiêm túc thực hiện đến hơn ba mươi phút nhảy dây, người Vương Thiên Hạo ấm đấm mồ hôi:"cuối cùng cũng xong "-Vừa nói anh vừa thở hổn hển.

Cả người Vương Thiên Hạo liền ngã nhào vào ghế sofa. Mặc dù hơi khát nhưng anh chẳng muốn đứng dậy chút nào, đôi chân anh run lên vì nhức cảm tưởng chỉ cần bước thêm một bước nó sẽ vỡ nát ngay tại chỗ.

Bỗng tự nhiên điện thoại anh rung lên, lấy điện thoại ra mở khoá màn hình liền nảy lên tin nhắn Lâm Chí Khang.

"ba giờ Chiều nay rảnh chứ ra cà phê mèo gần bệnh viện Giang Thành tôi nhờ chút".

Vương Thiên Hạo nhíu mày nhưng vẫn chả lời hai chữ "ok".

Lâm Chí Khang là người bạn tốt nhất cũng là người bạn duy nhất của Vương Thiên Hạo. Cả hai gặp nhau khi cùng học đại học chung khoá và thi thoảng cũng có tìm nhau nói chuyện kể cả sau khi học xong đại học.

Lâm Chí Khang học thiết kế trang phục và giờ đang làm trong công ty của bố cậu ấy.

Mọi khi cả hai người nếu có hẹn thì cũng sẽ hẹn vào gần sáng để nói chuyện chứ vào tầm ba giờ chiều như lần này có thể là chuyện khá gấp khiến Vương Thiên Hạo hơi mệt mỏi.

Còn một giờ nữa đến hẹn Vương Thiên Hạo quyết định đặt báo thức rồi ngủ một giấc vừa để thư giãn đầu óc vừa cho tay chân có thời gian nghỉ ngơi sau một buổi tập. Cơ thể mệt lả nhắm mắt chưa đầy ba phút anh đã ngủ ra cả tiếng ngáy.

"Đứng lại! Mày chạy đi đâu ,mày luôn muốn tìm tao cơ mà, mày với thằng già đó giống hệt nhau hay để tạo cho mày theo nó luôn!"

"Đừng đừng... aaaaaa"

"tích tích tích..."

Bụp một tiếng đập lớn dáng thẳng vào chiếc đồng hồ. Vương Thiên Hạo tỉnh dậy người ướt đẫm mồ hôi. Anh vừa mơ một giấc mơ, một giấc mơ mà anh đi một gã đầu trọc cầm giao đâm, từng câu nói của tên đó vẫn còn in rõ trong đầu anh.

Mặc dù không nhớ được sự việc trước đó nhưng Vương Thiên Hạo không hề hoảng sợ. Đây thậm chí còn không phải lần đầu tiên anh gặp nó.

Cơn ác mộng hay những khung cảnh tương tự này Vương Thiên Hạo đã gặp không biết bao nhiêu lần và nó còn đặc biệt dầy đặc sau khi bố anh mất.

Vương Thiên Hạo biết giữa bố anh và tên bí ẩn đó có một mối liên hệ gì đó chỉ là hiện giờ anh chẳng thể chứng minh được.

"Thôi chết trễ giờ mất"

Nãy giờ mải nghĩ linh tinh mà đã sắp trễ hẹn với Lâm Chí Khang làm Vương Thiên Hạo hơi luống cuống. Từ trước đến nay anh là người kỉ luật, kể cả chỉ là nói chuyện vui vẻ xã gia với Lâm Chí Khang anh cũng chưa từng đến muộn.

Ra khỏi nhà Vương Thiên Hạo liền lái xe hết tốc lực ra quán cafe. Thường anh rất thích đi bộ , vừa rèn luyện sức khỏe vừa thư giãn đầu óc lại bảo vệ môi trường. Một công thôi mà làm bà việc thì tại sao không làm nhưng lần này là ngoại lệ.

Khi đến quán cafe Vương Thiên Hạo vẫn đến muộn mười phút, Lâm Chí Khang lần này cũng phải thở dài:"Ồ chuyện lạ à, lần đầu thấy ông đi trễ đấy, đúng còn hiếm hơn cả chó leo cây mà".

Vương Thiên Hạo biết mình sai nên cũng không phản bác gì chỉ kéo ghế ra rồi ngồi xuống, nhấp nhẹ ngụm cà phê mà Lâm Chí Khang gọi cho mình rồi cất giọng hỏi:"Vấn đề chính đi sao nay có việc gì mà lại nhớ đến tôi thế".

Thật ra mới đến Vương Thiên Hạo đã thấy trên chán Lâm Chí Khang có vài giọt mồ hôi, đôi mắt lờ đờ đầy lo sợ như ăn cướp khiến anh muốn không để ý cũng khó.

"Chỉ có ông là hiểu tôi cần nhờ mà, thì hiện tại tôi đang làm trong công ty của ông già đấy"

"Ừ thì chả phải công ty đang tốt sao"

"Ờ đúng nhưng vấn đề là tôi lỡ hơi quá muốn công nhận bản thân nên tự rước việc vào thân rồi "-Lâm Chí Khang lên tiếng dè giặt

"Rồi rồi lại đang muốn tôi nghĩ ý tưởng thiết kế trang phục chứ gì"-Vương Thiên Hạo lên tiếng đầy tự tin, dù sao vốn dĩ không phải lần đầu anh được nhờ trong công việc này.

"Chuẩn rồi và chủ đề là về đại dương cùng với phải mang một ý nghĩa gì đấy về sự chăm chỉ, chịu khó"

Nghe đến đây Vương Thiên Hạo nhíu mày, trước đây đúng là anh từng giúp Lâm Chí Khang lên ý tưởng cho trang phục nhưng cũng chưa từng nghĩ nhiều đến việc phải mang một ý nghĩa gì đó

"Tại sao lại cần mang ý nghĩa, chả phải ông vẫn hay nhờ tôi thiết kế tự đó hay cái gì đó tương tự sao?"-Vương Thiên Hạo hơi khó chịu hỏi

"Thì đấy , tại vì đây là một cuộc thi thiết kế của thành phố Bắc Kinh chứ sao"

"hả cuộc thi thiết kế của thành phố Bắc Kinh!!"-Vương Thiên Hạo lớn giọng hét lên, giờ thì anh có thể hiểu tại sao Lâm Chí Khang lại lo lắng với một vẻ mặt như vậy.

"À mà việc lên ý tưởng này chỉ được kéo dài có một tuần thôi, nếu tính cả ngày hôm nay thì còn mỗi sáu ngày để gửi ý tưởng về công ty"-Lâm Chí Khang lên tiếng nhỏ trông thấy

Vương Thiên Hạo thở dài đầy nặng nề.

Hot

Comments

Mộc Trà

Mộc Trà

chắc không sao /Shame/

2026-07-04

0

Xanh🌾

Xanh🌾

hay quá tr tg oi

2026-02-17

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play