Chương 7: Đổi chuyên ngành

“Anh, chuyện này là sao vậy? Cũng chưa đến ngày nhập học, cớ gì lại mặc trước đồng phục rồi?”

Trong lòng có ý xem trò vui, ngoài mặt Trịnh Hâm lại giả bộ quan tâm hỏi Trịnh Thành Hi.

Người này từng rất coi thường bộ đồng phục kia, vì nó là đồng phục dành cho học viên hệ hỗ trợ.

Ai cũng biết hệ hỗ trợ là nơi chuyên để vớt những học viên suýt không đạt tiêu chuẩn vào Viện Quân Giáo Liên Bang. Những học viên thuộc hệ này thường là những con cháu trong gia đình có điều kiện chỉ bị ăn chơi hoặc không có thiên phú nhưng được gia tộc đắp tiền cho vào học giống như Trịnh Thành Hi.

Ngày hôm nay cậu ta mặc nó lên người như không có chuyện gì, còn thay đổi cả kiểu tóc. Trịnh Hâm muốn xem Trịnh Thành Hi định giải thích chuyện này như thế nào.

Tiếc rằng không giống với tưởng tưởng của Trịnh Hâm, Trịnh Thành Hi ngồi bất động tại chỗ không nói lời nào, dường như không hề nghe thấy lời hỏi thăm của Trịnh Hâm, Trịnh Hâm thấy thế cũng không có tức giận gì, chỉ cho là Trịnh Thành Hi vẫn đang cố gắng giả bộ trong vỏ bọc mới của mình, nên cô lại bồi thêm một câu:

“Anh, không phải anh không thích bộ đồng phục này sao? Còn nói nó không có gì nổi bật không xứng với thân phận của anh. Cả mái tóc ngắn này nữa, nhìn không giống anh một chút nào.”

Có điều kể cả như vậy Trịnh Thành Hi vẫn không phản ứng dù chỉ một chút, việc này khiến cho Trịnh Hâm hơi mất mặt, không nhịn được quay sang cười nhẹ nói với Tần Liệt:

“Anh Tần, anh xem hôm nay anh trai của em thật kì lạ, không giống anh ấy hàng ngày chút nào. Có khi nào anh ấy sau mấy ngày cấm túc đã tỉnh ngộ rồi không?”

Tần Liệt lúc mới nhìn thiếu niên bước vào liền nhíu mày một chút. Người khác không để ý nhưng hắn lại nhìn ra được thiếu niên này có gì đó thay đổi, không chỉ đơn giản là vẻ bề ngoài.

Hắn cảm nhận sự rét lạnh từ trong ánh mắt của đối phương, như thể những người trước mặt cậu không hề có giá trị nào khiến cậu để trong lòng, cái ánh mắt kia quen thuộc đến lạ. Có thể không quen thuộc sao, bởi đó cũng là ánh mắt hắn thấy mỗi khi nhìn vào gương.

Tuy điều này khiến Tần Liệt có chút hứng thú nhưng hắn không thể hiện ra, ánh mắt chỉ dừng trên người thiếu niên ba giây lền rời đi. Cậu có thay đổi thế nào cũng không liên quan đến hắn.

Nhưng như vậy xem ra cũng rất tốt, nếu quả thật cậu ta biến thành như vậy tức là sẽ không còn làm phiền hắn, như thế hắn có thêm nhiều thời gian để chuyên tâm huấn luyện hơn.

Lúc Trịnh Hâm quay ra hỏi Tần Liệt, hắn chỉ gật đầu xem như mình có nghe, sau đó quay ra nói với Trịnh gia chủ:

“Trịnh lão, hiện tại cháu có chút việc đột xuất nên không tiện ở lại thêm dùng bữa cũng mọi người, xin ngài thứ lỗi vì sự đường đột này.”

Trịnh lão đang bận đánh giá cháu trai nghe thế liền ôn hoà cười:

“Không sao cả. Tiểu Tần có công chuyện thì mau đi giải quyết, không cần mất thời gian ở đây bồi lão già này.”

“Anh Tần, anh có chuyện gì vậy? Gấp lắm sao, không thể ăn một chút rồi đi ư? Cũng thật là, nếu không phải tốn công chờ người thì chúng ta sớm đã dùng xong bữa, anh cũng không cần vội vã như vậy.”

Trịnh Hâm nghe Tần Liệt muốn rời đi nhanh vậy liền có chút không vui, nhưng rất nhanh che giấu đi, thay vào đó là sự ân cần dịu dàng quan tâm, lại không quên lên án chuyện xuống trễ của người nào đó.

Trịnh Bân trầm lặng từ đầu đến cuối lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Trịnh Hâm. Trịnh Hâm không rõ vì sao trong lòng lại toát lên từng trận rét buốt, theo bản năng liền vận chuyển nguyên tố hoả bao quanh thân thể nhằm muốn làm tăng nhiệt độ lên.

Hành động bất ngờ này lập tức thu hút sự chú ý của mọi người, dường như họ đang không hiểu tại sao Trịnh Hâm lại tự nhiên triệu hồi nguyên tố, Tần Liệt ngồi bên cạnh Trịnh Hâm lại hiểu được. Bởi hắn cũng cảm nhận được khí tức giá rét kia, tuy không mãnh liệt như đối với Trịnh Hâm, nhưng đủ khiến hắn chú ý đến.

Xem ra ai cũng có bí mật không tiện nói ra nhỉ?

“Ông nội, cháu muốn đổi chuyên ngành.”

Từ lúc vào phòng ăn đến giờ, đây là lần đầu tiên thiếu niên lên tiếng, nhưng câu nói của cậu không phải đáp trả lại khiêu khích của Trịnh Hâm mà lại là quay ra yêu cầu với Trịnh gia chủ.

Tần Liệt tính rời đi nghe vậy cũng thoáng ngừng lại, ánh mắt mới đầu có chút tia sáng liền vụt tắt. Ha, hắn đã nghĩ cái gì vậy chứ. Thiếu niên này có thể thay đổi cái dạng gì. Không phải bây giờ cậu ta lại đang muốn đổi chuyên ngành hay sao. Chắc lại muốn được xin học cùng với hắn đây mà.

“Ta nhớ chuyện này chúng ta đã nói rồi, cháu không có khả năng học lớp đặc biệt với Tần Liệt, thế nên đừng nhắc đến chuyên này nữa.”

Trịnh lão vữa nghe thấy Trịnh Bân nhắc đến chuyện này sắc mặt liền đen đi, không giận tư uy trầm giọng quát. Cứ nghĩ đứa trẻ này thông suốt nên mới thay đổi, ai ngờ ông thất vọng rồi, thằng nhãi ranh này không có gì thay đổi cả.

“Này Trịnh Thành Hi, cậu vẫn chưa chết tâm với Tần Liệt sao? Việc gì phải chịu khổ cùng một lớp với hắn chứ? Hay là quay ra thử quen với tôi đi. Tôi thú vị hơn tiểu tử này nhiều.”

Mạnh Dật Hiên mở miệng trêu chọc Trịnh Bân.

Không thể không nói tạo hình bây giờ của Trịnh Thành Hi rất hợp khẩu vị hắn, đầu óc cậu ta có vấn đề cũng không sao, hắn cũng chỉ muốn chơi đùa một chút mà thôi, đương nhiên là không thể chơi hỏng người ta, vẫn còn Trịnh gia chủ ngồi kia trừng mắt cảnh cáo hắn kia kìa.

“Chắc ông nội hiểu nhầm. Cháu muốn chuyển sang chuyên ngành thiết kế tạo hình của khoa chế tạo. Cháu muốn trở thành thiết kế sư.”

Thật ra lúc nãy Trịnh Bân không đáp lời Trịnh Hâm không phải vì cậu không quan tâm mà là cậu đang bận hỏi thăm Tiểu Bảo Bối xem có chuyên ngành nào khác phù hợp với cậu không.

Vốn Trịnh Bân không có nhiều hi vọng rằng sẽ có nổi một chuyên ngành nào phù hợp với cậu trong Viện Quân Giáo Liên Bang.

Đầu tiên vì cậu không phải là ma pháp sư, không phải là kiếm sĩ cũng không phải là Thuần Thú sư, cho nên ba khoa chính liên quan trực hệ cậu không có cách nào học được.

Còn một số khoa khác như khoa chỉ huy hay khoa cơ giáp đều yêu cầu tinh thần lực nhất định, mà Trịnh Bân thân là người có chứng bệnh chướng ngại giao tiếp lại là người không có bất kì thiên phú hay lượng tinh thần lực nào trong mắt người khác đương nhiên không thể chọn những khoa đó.

May mắn trong khoa chế tạo của Viện Quân giáo lại có một chuyên ngành nhỏ gọi là thiết kế tạo hình.

Ngày nay tuy tinh tế đã có những phát triển văn minh vượt bậc, đặc biệt là về mặt cơ khí hoá. Nhưng vì con người vẫn luôn chú tâm đề cao thực lực và sự tiện nghi, nên sức sáng tạo cùng sự tưởng tượng đang dần bị hạn chế.

Ngay cả về mặt giải trí như phim điện ảnh, âm nhạc hay phương thức giải trí cũng đơn giản đến cùng cực, ít nhất đối với cảm nhận trong lòng của Trịnh Bân thì thực sự quá tệ.

Công nghệ có tiên tiến, chất lượng hình ảnh có tốt bao nhiêu nhưng nội dung không ra gì thì cậu không thể nào nuốt trôi.

Những vấn đề này có được từ những kí ức vụn vặt của Trịnh Thành Hi để lại cho Trịnh Bân sau khi Tiểu Bảo Bối tải hệ thống dữ liệu. Cái bộ phim mà Trịnh Thành Hi hay những người khác từng cảm thán là siêu phẩm của toàn tinh hệ có nữ thần vạn người mê Hoàng Hiểu Lệ đóng trong mắt của Trịnh Bân còn không bằng một phần vạn so với bộ phim kinh dị cậu xem trước khi chết.

Chuyên ngành thiết kế tạo hình này thực tế mới được thành lập ra vào chục năm đổ lại đây. Nguyên nhân là mọi người đã quá chán ngán với mấy tạo hình cơ giáp và phi thuyền hay phi hành khí chỉ xoay đi xoay lại mấy dạng cơ bản.

Đặc biệt là đối với những thế gia tiểu thư công tử muốn theo đuổi sự hoàn mỹ và độc nhất vô cùng không hài lòng với vấn đề này. Họ muốn có một sản phẩm cơ giới có sự nổi bật và chuyên biệt phù hợp với mình, nhưng những chế tạo sư xưa nay chỉ quen lắp ráp chế tạo mấy loại hình thường thấy sao có thể lập tức sáng tạo ra loại hình mới.

Cho nên chuyên ngành thiết kế tạo hình liền ra đời. Họ không chỉ phải am hiểu những kiến thức thâm sâu về cơ khí hoá mà còn phải từ đó thiết kế ra những loại hình mới nhưng không mất đi tính năng vốn có.

Một mặt nào đó thiết kế sư như người cộng tác của chế tạo sư vậy. Thiết kế sư tuy biết tạo ra loại hình cơ khí mới nhưng chỉ dừng lại ở lý thuyết, còn chế tạo sư sẽ tự thân thử chế tạo và thử nghiệm chức năng của nó. Đôi khi chế tạo sư cũng có thể làm thiết kế sư, miễn họ có đủ khả năng và tạo ra loại cơ khí mới phù hợp tiêu chuẩn đánh giá của Liên Bang.

Thiết kế sư không có quá nhiều yêu cầu thi tuyển. Họ chỉ cần trải qua hai vòng thi lý thuyết và thực hành, các giảng viên trong khoa sẽ đứng giá đánh giá, chỉ cần trung bình điểm hai vòng trên 50 trên thang điểm 100 là thi đậu.

Lúc nghe Tiểu Bảo Bối giới thiệu về chuyên ngành này Trịnh Bân vừa hứng thú lại vừa lo lắng.

Cậu hứng thú vì nó có thể phát huy được thiên phú mỹ thuật của cậu, đặc biệt khi Trịnh Bân còn từng học ngành thiết kế đồ hoạ.

Sức sáng tạo lại không quá khó khăn, Trịnh Bân vẫn rất tin tưởng gu thẩm mỹ của mình, đặc biệt là ở thế giới cũ tuy không phát triển như ở đây nhưng lại có rất nhiều cơ sở sáng tạo để cậu có thể áp dụng.

Điều khiến cho Trịnh Bân lo lắng chính là kiến thức về cơ khí hoá.

Bảo Trịnh Bân vẽ ra một con robot hay một chiếc phi thuyền thì cậu có thể lập tức vẽ ra, thậm chí còn nhiều loại hình khác nhau.

Nhưng bản thiết kế đâu có đơn giản như vậy. Một bản thiết kế cần rất nhiều yếu tố tạo thành, bởi nó không chỉ là hình vẽ mà còn là cơ sở để biến hình vẽ đó thành vật thật. Trong một bản thiết kế không thể thiếu những thông số và thông tin liên quan để trợ giúp chế tạo sư chế tạo. Vì thế việc hiểu biết về cơ khí hoá đối với mỗi thiết kế sư đều rất quan trọng.

Chuyên ngành thiết kế tạo hình tuy lập ra muộn nhưng không có một ai coi thường nó. Sự xuất hiện của thiết kế sư đặc biệt như Huyễn Hình Sư Tạo Hình vậy.

Đa số thiết kế sư đều là chế tạo sư, nhưng không phải chế tạo sư nào cũng có thể thành thiết kế sư.

Một người không biết gì về cơ khí hoá như Trịnh Bân có thể thi tuyển vào nổi chuyên ngành này sao. Tuy nhiên không để cậu lo lắng quá lâu Tiểu Bảo Bối bắt đầu khoe khoang:

“Lo lắng cái gì chứ? Không phải có tôi ở đây giúp đỡ cậu sao? Cậu đừng quên tồn tại của tôi cao cấp hơn thế giới này rất nhiều, mấy thứ như bản vẽ thiết kế cơ giới thì tôi có hàng triệu hàng tỷ tấm, kiến thức về cơ khí hoá thì càng không cần nói, chỉ cần cậu có đủ tích phân, tôi liền từ cửa hàng hệ thống đổi cho cậu.”

Có sự đảm bảo của Tiểu Bảo Bối Trịnh Bân liền không quá lo lắng nữa, lúc này lại vừa hay nghe được lời châm chọc của Trịnh Hâm, kĩ năng “Ta là đoá hoa cao lãnh” được dịp thể hiện, Trịnh Bân vừa nhìn Trịnh Hâm một cái đã khiến cô lạnh run đến mức phải triệu hồi hoả nguyên tố.

Thật tiếc kĩ năng này chỉ có giới hạn sử dụng chỉ có ba mươi phút, thời gian đã trôi qua mười lăm phút, Trịnh Bân không còn nhiều thời gian lắm, cậu phải tìm cách rời khỏi đây thôi.

Vậy nên Trịnh Bân liền đem quyết định của mình nói cho Trịnh gia chủ. Thời gian làm lạnh của kĩ năng cao lãnh kéo dài tới hai ngày, mà không lâu sau cậu sắp phải nhập học rồi, ngày nhập học còn ngay sau ngày mừng thọ của ông nội nữa, không nói lúc này còn đợi lúc nào.

“Cháu mới nói cái gì?”

Hot

Comments

Kai Ryou

Kai Ryou

lọt hố =))

2022-04-03

4

Tin Binh

Tin Binh

Trống quá :)

2022-04-01

0

....

....

....

2021-08-21

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Chướng ngại giao tiếp
2 Chương 2: Xuyên vào tiểu thuyết rồi
3 Chương 3: Huyễn Hình Sư
4 Chương 4: Đại thiếu gia bị đánh tráo rồi?
5 Chương 5: Kỹ năng: "Ta là một đóa hoa cao lãnh"
6 Chương 6: Tần Liệt
7 Chương 7: Đổi chuyên ngành
8 Chương 8: Đánh cược
9 Chương 9: Nhiệm vụ đầu tiên
10 Chương 10: Tinh võng bùng nổ
11 Chương 11.1: Biển tinh thần
12 Chương 11.2: Biển tinh thần (tiếp)
13 Chương 12: Hoàn thành nhiệm vụ
14 Chương 13: Tiệc mừng thọ (1)
15 Chương 14: Tiệc mừng thọ (2)
16 Chương 15: Tiệc mừng thọ (3)
17 Chương 16: Ngàn hạc về trời (1)
18 Chương 17: Ngàn hạc về trời (2)
19 Chương 18: Ngàn hạc về trời (3)
20 Chương 19: Ngàn hạc về trời (4)
21 Chương 20: Phúc Như Đông Hải, Thọ Tỉ Nam Sơn
22 Chương 21: Đâu mới là con người thật của cậu?
23 Chương 22: Kì thi bắt đầu
24 Chương 23: Hắn cười rồi?
25 Chương 24: Tìm chết
26 Chương 25: Ân Vĩnh
27 Chương 26: Một trăm điểm đầu tiên
28 Chương 27: Trước bài thi thực hành
29 Chương 28: Thiết kế bị vẽ hỏng
30 Chương 29: Đối chất (1)
31 Chương 30: Đối chất (2)
32 Chương 31: Đối chất (3)
33 Chương 32: Mộng Thiên Lâm (1)
34 Chương 33: Mộng Thiên Lâm (2)
35 Chương 34: Lam Ảnh tinh đồ (1)
36 Chương 35: Lam Ảnh tinh đồ (2)
37 Chương 36: Lam Ảnh Tinh Đồ (3)
38 Chương 37: Cửa hàng hệ thống
39 Chương 38: Phong Hình quyền
40 Chương 39: Chúng ta đấu một trận đi
41 Chương 40: Nhiệm vụ liên tiếp thứ hai (1)
42 Thông báo nhẹ nè!
43 Chương 41: Nhiệm vụ liên tiếp thứ hai (2)
44 Chương 42: Nhiệm vụ liên tiếp thứ hai (3)
45 Chương 43: Liên tiếp thất bại
46 Chương 44: Luân Ý Côn
47 Chương 45: Tôi có thể sờ một chút không?
48 Chương 46: Hoàng Nghị
49 Chương 47: Kí túc xá - Tình cờ hay sắp xếp?
50 Chương 48: Anh nên cười nhiều hơn
51 Chương 49: Tượng kỳ lân ngọc
52 Chương 50: Chích máu nhận chủ
53 Chương 51: Oan gia ngõ hẹp
54 Chương 52: Họa Nghi
55 Chương 53: Nam thần của khoa thiết kế
56 Chương 54: Tiểu Bảo Bối gây họa
57 Chương 55: Tiếng xấu nổi lên (1)
58 Chương 56: Tiếng xấu nổi lên (2)
59 Chương 57: Tiếng xấu nổi lên (3)
60 Chương 58: Tập kích trên đường
61 Chương 59: Tinh thần công kích
62 Chương 60: Trở về rồi?
63 THÔNG BÁO
64 Chương 61: Tỉnh lại
65 Chương 62: Yêu cầu của Trần Sương
66 Góc PR truyện mới ~
67 Chương 63: Triển lãm cơ giáp (1)
68 Chương 64: Triển lãm cơ giáp (2)
69 Tui lại đào hố mới
70 Chương 65: Triển lãm cơ giáp (3)
71 Chương 66: Ân Na
72 Chương 67: Đấu trường
73 Chương 68
74 Chương 69
75 Thông báo đổi tên
76 Chương 70: Sự cố
77 Chương 71: Giải vây
78 Chương 72: Giải vây (tiếp)
79 Chương 73: Khiêu chiến
80 Chương 74: Thương
81 Chương 75: Âm mưu sơ hiện
82 Chương 76: Học Cơ Giáp
83 Chương 77: Cơ Giáp
84 Chương 78: Ám Vân (1)
85 Chương 79: Ám Vân (2)
86 Chương 80: Ám Vân (3)
87 Chương 81: Cùng nhau giữa ngân hà
88 Chương 82: Lạc đường
89 Chương 83: Nỗi lòng của Trịnh lão
90 Chương 84: Tinh thần chữa trị
91 Chương 85: Tin đồn
92 Chương 86: Có người đang nhắm đến cậu
93 Chương 87: Nhiệm vụ khẩn cấp
94 Chương 88: Tần Liệt mất tích
95 Chương 89: Hành trình chuẩn bị
96 Chương 90: Xuất phát
97 Chương 91: Tách đội
98 Chương 92: Thảo Xà
99 Chương 93: Ảnh Lang
100 Chương 94: Mập mờ
101 Chương 95: Nguy hiểm cận kề
102 Chương 96: Tự bạo
103 Chương 97: Phần ký ức bị lãng quên
104 Chương 98: Hệ thống trở lại
105 Chương 99: Rút thưởng
106 Chương 100: Hắc Diện Chu và Hắc Tử Đằng
107 Chương 101: Hành lang không điểm cuối
108 Chương 102: Di tích Huyễn Ảnh
109 Chương 103: Kết thúc để bắt đầu
110 Chương 104: Kết thúc để bắt đầu (hết)
111 Giới thiệu phần II và truyện mới
112 Chuyên mục khoe con
113 Thông báo
Chapter

Updated 113 Episodes

1
Chương 1: Chướng ngại giao tiếp
2
Chương 2: Xuyên vào tiểu thuyết rồi
3
Chương 3: Huyễn Hình Sư
4
Chương 4: Đại thiếu gia bị đánh tráo rồi?
5
Chương 5: Kỹ năng: "Ta là một đóa hoa cao lãnh"
6
Chương 6: Tần Liệt
7
Chương 7: Đổi chuyên ngành
8
Chương 8: Đánh cược
9
Chương 9: Nhiệm vụ đầu tiên
10
Chương 10: Tinh võng bùng nổ
11
Chương 11.1: Biển tinh thần
12
Chương 11.2: Biển tinh thần (tiếp)
13
Chương 12: Hoàn thành nhiệm vụ
14
Chương 13: Tiệc mừng thọ (1)
15
Chương 14: Tiệc mừng thọ (2)
16
Chương 15: Tiệc mừng thọ (3)
17
Chương 16: Ngàn hạc về trời (1)
18
Chương 17: Ngàn hạc về trời (2)
19
Chương 18: Ngàn hạc về trời (3)
20
Chương 19: Ngàn hạc về trời (4)
21
Chương 20: Phúc Như Đông Hải, Thọ Tỉ Nam Sơn
22
Chương 21: Đâu mới là con người thật của cậu?
23
Chương 22: Kì thi bắt đầu
24
Chương 23: Hắn cười rồi?
25
Chương 24: Tìm chết
26
Chương 25: Ân Vĩnh
27
Chương 26: Một trăm điểm đầu tiên
28
Chương 27: Trước bài thi thực hành
29
Chương 28: Thiết kế bị vẽ hỏng
30
Chương 29: Đối chất (1)
31
Chương 30: Đối chất (2)
32
Chương 31: Đối chất (3)
33
Chương 32: Mộng Thiên Lâm (1)
34
Chương 33: Mộng Thiên Lâm (2)
35
Chương 34: Lam Ảnh tinh đồ (1)
36
Chương 35: Lam Ảnh tinh đồ (2)
37
Chương 36: Lam Ảnh Tinh Đồ (3)
38
Chương 37: Cửa hàng hệ thống
39
Chương 38: Phong Hình quyền
40
Chương 39: Chúng ta đấu một trận đi
41
Chương 40: Nhiệm vụ liên tiếp thứ hai (1)
42
Thông báo nhẹ nè!
43
Chương 41: Nhiệm vụ liên tiếp thứ hai (2)
44
Chương 42: Nhiệm vụ liên tiếp thứ hai (3)
45
Chương 43: Liên tiếp thất bại
46
Chương 44: Luân Ý Côn
47
Chương 45: Tôi có thể sờ một chút không?
48
Chương 46: Hoàng Nghị
49
Chương 47: Kí túc xá - Tình cờ hay sắp xếp?
50
Chương 48: Anh nên cười nhiều hơn
51
Chương 49: Tượng kỳ lân ngọc
52
Chương 50: Chích máu nhận chủ
53
Chương 51: Oan gia ngõ hẹp
54
Chương 52: Họa Nghi
55
Chương 53: Nam thần của khoa thiết kế
56
Chương 54: Tiểu Bảo Bối gây họa
57
Chương 55: Tiếng xấu nổi lên (1)
58
Chương 56: Tiếng xấu nổi lên (2)
59
Chương 57: Tiếng xấu nổi lên (3)
60
Chương 58: Tập kích trên đường
61
Chương 59: Tinh thần công kích
62
Chương 60: Trở về rồi?
63
THÔNG BÁO
64
Chương 61: Tỉnh lại
65
Chương 62: Yêu cầu của Trần Sương
66
Góc PR truyện mới ~
67
Chương 63: Triển lãm cơ giáp (1)
68
Chương 64: Triển lãm cơ giáp (2)
69
Tui lại đào hố mới
70
Chương 65: Triển lãm cơ giáp (3)
71
Chương 66: Ân Na
72
Chương 67: Đấu trường
73
Chương 68
74
Chương 69
75
Thông báo đổi tên
76
Chương 70: Sự cố
77
Chương 71: Giải vây
78
Chương 72: Giải vây (tiếp)
79
Chương 73: Khiêu chiến
80
Chương 74: Thương
81
Chương 75: Âm mưu sơ hiện
82
Chương 76: Học Cơ Giáp
83
Chương 77: Cơ Giáp
84
Chương 78: Ám Vân (1)
85
Chương 79: Ám Vân (2)
86
Chương 80: Ám Vân (3)
87
Chương 81: Cùng nhau giữa ngân hà
88
Chương 82: Lạc đường
89
Chương 83: Nỗi lòng của Trịnh lão
90
Chương 84: Tinh thần chữa trị
91
Chương 85: Tin đồn
92
Chương 86: Có người đang nhắm đến cậu
93
Chương 87: Nhiệm vụ khẩn cấp
94
Chương 88: Tần Liệt mất tích
95
Chương 89: Hành trình chuẩn bị
96
Chương 90: Xuất phát
97
Chương 91: Tách đội
98
Chương 92: Thảo Xà
99
Chương 93: Ảnh Lang
100
Chương 94: Mập mờ
101
Chương 95: Nguy hiểm cận kề
102
Chương 96: Tự bạo
103
Chương 97: Phần ký ức bị lãng quên
104
Chương 98: Hệ thống trở lại
105
Chương 99: Rút thưởng
106
Chương 100: Hắc Diện Chu và Hắc Tử Đằng
107
Chương 101: Hành lang không điểm cuối
108
Chương 102: Di tích Huyễn Ảnh
109
Chương 103: Kết thúc để bắt đầu
110
Chương 104: Kết thúc để bắt đầu (hết)
111
Giới thiệu phần II và truyện mới
112
Chuyên mục khoe con
113
Thông báo

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play