Bảo Long và An Nhiên tiến lại gần. Mai Lan cố giữ họ lại để không xen vào, nhưng Bảo Long không thể đứng yên nhìn em gái bị dồn ép.
"Đưa điện thoại cho anh coi."
Bảo Long bình tĩnh nhưng dứt khoát. Ái Vy đưa điện thoại bằng đôi tay run rẩy. Anh lập tức kiểm tra danh sách cuộc gọi và tin nhắn. Sắc mặt Bảo Long thay đổi hẳn sau khi thấy thứ gì đó.
"Em bị block rồi. Nghĩa là hắn cố tình biến mất. Hắn bỏ trốn khỏi đám cưới."
Giọng Bảo Long trầm thấp nhưng mỗi từ đều như bản án tử hình dành cho Ái Vy.
"Gì cơ?"
Ái Vy sững sờ. Cơ thể cô cứng đờ, chân mềm nhũn đến mức phải vịn vào cạnh bàn.
"Không thể nào, anh... không thể nào. Tối qua hai đứa còn gọi điện cho nhau mà. Anh ấy chuẩn bị sính lễ cho em rồi, chuẩn bị hết rồi... anh ấy không thể bỏ em vào ngày cưới được!"
Ái Vy nấc nghẹn, tiếng khóc vỡ ra.
"Nhưng sự thật là nó block em, Ái Vy! Cả họ hàng đã đến, con chỉ giỏi làm nhục gia đình! Bố phải nói gì với khách bây giờ hả? Mặt mũi bố để đâu!"
Đăng Khoa quát lên, như thể nỗi xấu hổ của ông quan trọng hơn trái tim tan nát của con gái.
"Chị ơi, bình tĩnh đi..."
An Nhiên cố trấn an Ái Vy. Dù hai chị em vốn hay bất hòa, tuổi chỉ cách nhau một năm khiến An Nhiên hiểu rõ lúc này Ái Vy mong manh đến mức nào.
Ái Vy khuỵu xuống sàn, mặc kệ chiếc váy cưới đắt tiền bị bẩn. Cô cảm thấy thế giới sụp đổ. Giữa tiếng nấc, hai cô bạn thân bước vào phòng, mặt đầy lo lắng.
"Vy ơi, có chuyện gì vậy?"
Thùy Linh hỏi rồi lập tức ôm chầm lấy Ái Vy.
"Đình Trọng... Đình Trọng bỏ trốn. Anh ta block số em, giờ em không biết phải làm sao."
Giọng Ái Vy thều thào, gần như mất hút.
"Bỏ trốn? Để tao thử gọi xem, chứ Đình Trọng gì mà ngày cưới lại bỏ chạy."
Thùy Linh lục tìm số Đình Trọng trong điện thoại. Cả bọn học cùng trường nên quen biết khá rộng. Nhưng kết quả là số không. Máy hoàn toàn tắt.
"Để tao hỏi mấy đứa khác xem có ai biết nó ở đâu không."
Gia Hân thêm vào, cố giúp dù biết khả năng rất mong manh.
Giữa cơn hỗn loạn, Ái Vy cảm thấy cô đơn tận cùng. Giấc mơ tự do qua hôn nhân bỗng chốc biến thành nhà tù mới, đầy nhục nhã và xấu hổ.
Trong khi đó, tại một ngôi biệt thự yên tĩnh ở góc khác thành phố, không khí hoàn toàn trái ngược. Một người đàn ông chững chạc đứng trước gương lớn, đeo chiếc đồng hồ sang trọng vào cổ tay trái. Bộ vest xanh đậm cắt ôm dán vừa vặn lên thân hình cao ráo, rắn chắc.
Khải Minh, ba mươi tám tuổi, là hiện thân của sự thành đạt và phong độ được thời gian tôi luyện. Gương mặt góc cạnh với chút râu quai nón tỉa gọn toát lên vẻ uy nghiêm. Hôm nay, anh chuẩn bị đi dự một đám cưới.
"Bố đi đâu đấy?"
Giọng trẻ con ngọng nghịu phá vỡ sự tập trung. Khải Minh quay lại, thấy một cậu bé bốn tuổi mặc bộ đồ ngủ hình khủng long đứng ở cửa phòng, vừa ngơ ngác vừa giận dỗi.
"Bố có việc đi ra ngoài, con ở nhà với bà. Đừng có nhịn ăn nữa, cân nặng cứ tụt hoài. Bác sĩ nói gì hôm qua con nhớ không?"
Khải Minh nghiêm giọng nhưng vẫn lẫn chút dịu dàng. Minh Khôi — tên thằng bé — có độ cứng đầu vượt cả bố mình, và chuyện ăn uống luôn là cuộc chiến dai dẳng.
"Con hông có đói mà thao bố cứ ép hoài vậy?"
Minh Khôi phụng phịu, khoanh tay trước ngực, môi dẩu ra.
Khải Minh thở dài, ngồi xổm cho ngang tầm con.
"Tùy con, nếu trưa nay con không ăn nữa... bố mang con đi bấm huyệt, cho mấy bà già bấm cho. Chịu không?"
Mặt Minh Khôi lập tức biến sắc hoảng hốt. Lần bị bấm huyệt cách đây mấy tháng rõ ràng vẫn còn là nỗi ám ảnh.
"Thôi thôi con ăn! Thao bố lắm chuyện quá đi! Con hông ăn thì con ốm chứ bố ốm đâu, bụng con chứ bụng bố đâu, con gầy chứ bố gầy đâu!"
Thằng bé gào lên ấm ức, trộn lẫn mọi thứ logic theo phiên bản riêng của mình.
Khải Minh suýt bật cười nhưng kìm lại để giữ uy.
"Ừ thì biết bụng con rồi. Thôi bố đi đây."
Anh đứng dậy định bước đi, nhưng bàn tay bé xíu của Minh Khôi nhanh chóng túm lấy vạt áo vest.
"Bố ơi, con nhờ bố mua gì được hông?"
Cặp mắt tròn xoe đầy hy vọng.
Khải Minh nhíu mày.
"Được, mua gì? Đồ chơi hả? Xe mô hình?"
Minh Khôi lắc đầu lia lịa rồi cười toe toét, hàm răng sữa nhỏ xíu lộ ra hết.
"Bố mua mẹ mới cho con, để có người chăm con."
Khải Minh sững lại một thoáng rồi khẽ cười. Anh góa vợ bốn năm rồi. Vợ anh mất ngay sau khi sinh Minh Khôi. Từ đó, anh chỉ tập trung vào công việc và nuôi con. Tái hôn? Đó là thứ cuối cùng trong danh sách kế hoạch đời anh.
"Có bà chăm con rồi còn gì."
"Bà hả? Bà giống phù thủy Lapunsel luôn á bố! Bố biết hông? Thà mẹ ghẻ Lọ Lem còn hơn bà phù thủy Lapunsel! Khổ thân con lắm bố ơi!"
Thằng bé kêu lên đầy kịch tính, như thể mình là nạn nhân bị bức hại khổ sở nhất thế gian.
Khải Minh đảo mắt chán chường. Con mình xem phim hoạt hình nhiều quá rồi.
"Ừ ừ, bố đi đây. Đừng có nghịch."
Anh xoa đầu Minh Khôi, hôn lên trán con rồi bước ra xe. Chiếc xe đã đợi sẵn trước cửa.
Ngồi vào ghế lái, Khải Minh im lặng một lát. Anh nhìn thẳng phía trước, nhớ lại lời nói ngây ngô của con trai. Một khóe miệng nhếch lên, nụ cười bí ẩn hiếm khi xuất hiện.
"Mẹ ghẻ à..."
Anh lẩm bẩm, rồi lái xe đến đám cưới.
Updated 80 Episodes
Comments