Em Cướp Chồng Tôi, Tôi Cưới Bố Em
Ái Vy đứng chôn chân trước tấm gương lớn, ngắm bóng hình một cô gái hai mươi hai tuổi xinh đẹp phản chiếu trong đó. Chiếc váy cưới trắng bằng vải ren dệt tinh xảo ôm trọn cơ thể cô, buông dài đến tận sàn nhà. Một lớp voan mỏng cài trên mái tóc búi cao hiện đại, vừa thánh thiện vừa mỏng manh. Bó hoa hồng trắng trong tay cô bị siết chặt đến mức các đầu ngón tay trắng bệch.
Tim cô đập loạn nhịp — không chỉ vì hồi hộp trước hôn lễ, mà vì gánh nặng của một thân phận sắp thay đổi. Với Ái Vy, cuộc hôn nhân này không đơn thuần là kết hợp tình yêu. Nó là một cánh cổng trốn thoát. Cô muốn rời khỏi ngôi nhà mà bấy lâu nay chẳng khác nào nhà tù cảm xúc, thoát khỏi cái bóng áp đặt của cha mình. Cô muốn có cuộc sống riêng, tự quyết định bước đi mà không phải nghe ai chỉ đạo.
"Sẵn sàng chưa?"
Giọng trầm đục cắt ngang sự im lặng. Ái Vy quay đầu lại. Nơi khung cửa, Đăng Khoa đứng đó — người đàn ông trung niên đeo kính, vận bộ vest cứng nhắc. Gương mặt ông không biểu cảm, thậm chí có phần không vui. Không một tia tự hào nào lóe lên trong mắt người cha khi thấy con gái mình sắp bước lên lễ đường.
Ái Vy đáp lại bằng ánh mắt lạnh nhạt — thứ cơ chế phòng vệ cô xây dựng suốt bao năm.
"Vâng, con sẵn sàng rồi bố."
Đăng Khoa bước vào, khoanh tay trước ngực.
"Bố hỏi lần cuối, con thật sự chắc chắn muốn lấy chồng ở cái tuổi này? Với một người mới quen ba tháng, thậm chí chỉ là nhân viên hợp đồng? Con mong đợi gì từ một tương lai như vậy, Ái Vy?"
Giọng Đăng Khoa đầy vẻ coi thường, núp dưới lớp vỏ lo lắng. Ông chưa bao giờ đồng ý mối quan hệ này. Trong mắt ông, chồng sắp cưới của Ái Vy chẳng qua là viên sỏi nhỏ, không xứng tầm với gia đình họ.
Nhưng Ái Vy ngẩng cao đầu, mặt đầy vẻ cương quyết.
"Con chắc rồi, bố. Mà con lấy chồng thì chẳng phải là giải pháp tốt nhất cho bố sao? Không còn đứa con cứng đầu trong nhà nữa. Không còn đứa suốt ngày gây rắc rối cho gia đình. Không còn đứa khiến bố stress mỗi ngày vì không thể bảo ban. Đó chẳng phải là điều bố muốn?"
Câu nói sắc như dao. Đăng Khoa trừng mắt, ánh nhìn lạnh cứng.
"Bố dạy con bấy lâu nay là để con trở thành người tử tế, Ái Vy! Để con có lễ nghĩa, có tương lai rõ ràng!"
Ái Vy lười nhác đảo mắt — cử chỉ luôn chọc giận Đăng Khoa.
"Con ngoan của bố chỉ có anh Bảo Long với An Nhiên thôi. Con thứ thì bao giờ cũng bị bỏ rơi, chỉ được coi là kẻ gây rối hoặc vai phụ chịu khổ. Vậy thì, cứ để con đi theo cách của con."
"Con—"
"Anh ơi, đừng cãi nhau nữa! Người chủ hôn đến rồi. Đi thôi Ái Vy, mọi người đang đợi."
Mai Lan — mẹ Ái Vy — xuất hiện sau cánh cửa, mặt đầy lo lắng. Bà vội can thiệp trước khi cuộc khẩu chiến bùng nổ thành bão. Mai Lan hiểu rõ, chồng và con gái mình có cái tôi lớn ngang nhau, như hai tảng đá húc vào nhau.
"Nắm tay bố đi con."
Mai Lan thì thầm nhắc nhở con gái bằng ánh mắt van nài.
Ái Vy thở dài gắt gỏng. Dù lòng muốn cự tuyệt, cô không muốn gây náo loạn trước mặt khách. Bằng động tác cứng đờ, cánh tay cô nắm lấy cổ tay cha — bàn tay mà cô quên mất lần cuối ôm nó bằng tình thương là khi nào. Cả hai chìm trong im lặng ngột ngạt. Đăng Khoa nắm lòng bàn tay con gái — một thủ tục hình thức lạnh lẽo.
Họ bước ra khỏi phòng, xuống cầu thang ngôi biệt thự. Tầng dưới, hoa trắng và hàng ghế sắp xếp chỉn chu chào đón. Máy ảnh bắt đầu lách tách, ghi lại khoảnh khắc bề ngoài đẹp đẽ. Ái Vy gượng nở nụ cười khi thấy bạn bè mình. Hai cô bạn thân — Thùy Linh và Gia Hân — vẫy tay cuồng nhiệt.
"Ái Vy ơi! Xinh quá trời luôn!"
Cả hai reo lên khi Ái Vy đi ngang.
Ái Vy cười nhẹ. Cô được hướng dẫn ngồi vào ghế trước mặt người chủ hôn. Khách khứa đã yên vị, gia đình đứng quây quanh khu vực hành lễ. Nhưng sự tĩnh lặng vốn trang nghiêm ấy dần biến thành một thứ căng thẳng kỳ lạ.
Phút trôi qua. Năm phút, mười phút, rồi mười lăm phút.
"Chú rể đâu rồi?"
Người chủ hôn hỏi, mặt đầy khó hiểu, liếc đồng hồ.
Đăng Khoa quay sang, nhìn con gái đang lén lút bấm điện thoại sau bó hoa.
"Ái Vy, chồng con đâu? Gọi cho nó đi, sao giờ này chưa đến? Qua giờ rồi!"
Ông ghé tai thì thầm, giọng nén chặt đầy áp lực.
"Con... con đang cố gọi, bố. Nhưng số máy không liên lạc được."
Ái Vy nói, giọng hoảng loạn. Tim cô giờ đập thình thịch vì sợ hãi, không còn là hồi hộp nữa.
"Sao lại thế? Gọi lại đi! Đừng có đùa, Ái Vy!"
"Vẫn không được!"
Ái Vy bắt đầu run. Gương mặt vừa nãy hồng hào xinh đẹp giờ tái nhợt, ửng đỏ vì kìm nén xấu hổ và lo âu. Khách mời bắt đầu xì xào. Không khí trở nên ồn ào với những lời đồn đoán khó nghe.
Đăng Khoa cảm thấy thể diện bị đe dọa, xấu hổ tột cùng. Cuối cùng, bất chấp mọi ánh mắt, ông túm tay Ái Vy kéo đi ra phòng sau, rời xa đám đông.
Mai Lan vội vã đuổi theo, hai người con còn lại bám sát phía sau. Vào đến phòng khách kín, Đăng Khoa buông tay Ái Vy, quay phắt lại, cảm xúc bùng nổ.
"Con làm cái gì vậy hả?! Sao nó không liên lạc được? Họ hàng, khách quan trọng đến đầy! Đối tác làm ăn của bố cũng ở ngoài kia! Con muốn bôi mặt cả nhà à?! Sao lúc nào con cũng giỏi làm nhục gia đình thế hả?! Không được một lần nào để bố tự hào sao!"
Đăng Khoa gầm lên, tiếng vang khắp căn phòng.
Nước mắt Ái Vy tuôn rơi. Ngực cô nghẹn cứng, như có tảng đá đè nén. Nhưng giữa sự sụp đổ, đôi mắt cô vẫn nhìn thẳng vào cha.
"Con đúng là chỉ giỏi làm nhục bố mẹ thôi! Con cũng không biết! Bố mẹ tưởng con muốn chuyện này xảy ra sao? Không! Không ai muốn chuyện này cả!"
Ngay cả lúc này, cha cô vẫn dồn cô vào góc tường, khiến Ái Vy chẳng biết làm gì ngoài hét lên trong hoảng loạn.
Updated 80 Episodes
Comments