3. Núi Chọn Người

Thiên Cấm Sơn vừa là cấm địa vừa là nơi linh thiêng bậc nhất miền Tây, cái đấy không phải nói cho vui, xung quanh núi luôn phủ một tầng sương mù mỏng, người phàm khi leo núi cũng không ít lần lạc nơi đó, tu sĩ bỏ mạng trên Thiên Cấm Sơn cũng không ít.

Cẩn thận chút, đi gần ba, coi chừng lạc đó - Vương Chấn Cơ vừa rẽ cây đi trước vừa nhắc nhở cô

Vâng ba - Minh Nguyệt đi sát ông

Từ khi bước vào màn sương này, cảm giác thứ gì đó kêu gọi cô dần rõ ràng hơn, cảm giác như tiếng trống trận, lại giống như âm thanh thét gào của vạn binh sĩ.

Ngươi đến rồi. - một âm thanh vang vọng bên tai làm cô giật mình nhìn lại.

Xung quanh cô giờ đây đã bị bao vây trong sương mù dày đặc, quay lại thì bóng dáng Vương phụ thân đã không còn, xung quanh chỉ còn một màn sương trắng xoá và âm thanh như kêu gọi cứ vang vọng bên tai.

Thiên thư, nơi này có ổn không vậy? - Minh Nguyệt hơi lo lắng hỏi. Nhưng đáp lại cô chỉ là một tràn im lặng kéo dài.

Vương Minh Nguyệt hít sâu một hơi rồi đi theo tiếng gọi bí ẩn kia. Chân cô vừa đi vài bước, một cảm giác kỳ lạ ập đến, cảm giác như cô vừa bước qua một cánh cửa vô hình vậy.

Không gian trước mặt bỗng chốc thay đổi, không còn là rừng cây hay sương mù nữa mà là một mãnh đất hoang cằn cỗi, xung quanh đầy những thi thể và máu tanh. Bầu trời nhuộm một màu đỏ như máu, chính giữa ấy là một con mắt hờ hững nhìn xuống, lôi kiếp vờn quanh con mắt ấy như nó chính là một, Thiên đạo chi nhãn, thứ chỉ xuất hiện để diệt kẻ nghịch thiên.

Cô muốn thốt lên tiếng cảm thán nhưng nhận ra, bản thân chỉ có thể nhìn, chẳng thể nói hay cử động được gì cả. Bỗng lúc đó từ đâu, một vầng Huyết Nguyệt hiện ra, kết hợp với bầu trời đỏ rực lại khiến nó vừa đẹp vừa hoang dã đến rợn người.

Bên dưới vầng Huyết Nguyệt ấy, một thân ảnh bước đi, một nữ nhân mặc võ phục, đầu đội bồng, gương mặt bị sương che đi, chẳng nhìn rõ. Nàng bước đến đối diện với Thiên Đạo chi nhãn, chẳng chút e sợ mà nắm chặt tay thành quyền.

Thiên đạo lập ra luật, ta sẽ là kẻ phá luật. Ta sẽ cho ngươi biết, chẳng cần Linh căn chó má của ngươi ta vẫn là một đại năng - Nàng vừa nói vừa tụ thành quyền.

Huyết Nguyệt sau lưng nàng như cộng hưởng với một quyền đó, cánh tay nàng cộm lên chằn chịt đường gân đen đầy cổ lão và uy nghiêm. Một quyền đấm ra, chẳng hoa mỹ, chỉ một quyền đơn giản mà cuồng bạo. Quyền vừa tung ra, hư ảnh Huyết Nguyệt lao theo đó rồi rạn nứt, phá tan hết tất cả lôi kiếp đang liên tục đánh xuống, nhẹ nhàng như xé bỏ từng lớp giấy mỏng, đến khi chạm vào Thiên Đạo Chi nhãn nó liền phát bạo. Một vụ nổ vang lên, như một vụ nổ siêu tân tinh, không gian xung quanh nứt toát ra, hư không loạn lưu xuất hiện khắp nơi trong bán kính trăm trượng. Thiên Đạo chi nhãn, thứ đại diện cho quyền uy của Thiên Đạo bắt đầu xuất hiện vết nứt, vết nứt lan rộng ra và rồi vỡ vụng thành những đóm sáng li ti khắp thiên địa, bầu trời màu máu cuối cùng cũng trở về với màu trong xanh vốn dĩ của nó.

Bùm!! Cánh tay vừa xuất quyền của nàng bị nổ thành huyết vụ, máu từ khắp lỗ chân lông nàng trao ra liên tục. Nhưng nàng vẫn đứng đó chẳng ngã xuống, nàng đã chết nhưng vẫn hiên ngang vì là người có thể đồng quy vu tận với Thiên Đạo.

Cách đó một khoảng xa, một thân ảnh trong bộ áo dài trắng, nhìn một màn vừa rồi nhưng ánh mắt vẫn không chút dao động, cứ như việc đấm vỡ cả Thiên Đạo chi nhãn chỉ là một việc cỏn con, không đáng chú ý vậy. Thân ảnh ấy chỉ nhẹ lắc đầu rồi quay lưng rời đi, nhưng bỗng chốc người ấy đứng lại, nhìn về phía Minh Nguyệt, môi khẽ nhếch lên nụ cười. Mặc dù gương mặt mờ ảo nhưng với vóc dáng đó, cô nhận ra, đó là nữ nhân, nhưng lại rất quen thuộc, lại chẳng biết gặp ở đâu.

Trong thức hải cô, Thiên Thư bỗng rung động nhẹ lên, rồi ngay lập tức lại chìm vào tĩnh lặng như chưa có gì.

Ảo cảnh tan đi, cô trở về trong màn sương dày đặc, trước mặt cô giờ đây là một ngọn núi nhỏ, nó lơ lửng trước mặt cô, bên trên ngọn núi ẩn hiện một chữ "Cấm". Chính nó là thứ liên tục kêu gọi cô từ đầu.

[Đây là Thiên Cấm Sơn Hồn, mau nhận lấy nó, nó đã chọn ngươi.] - Thiên Thư từ nãy giờ yên lặng, giờ bỗng chốc lên tiếng.

Minh Nguyệt không hỏi lại, cô dũi tay ra chạm vào nó, khi ngón tay cô vừa chạm vào, nó đã theo đó chui vào thân thể cô mà biến mất. Cơ thể cô bỗng chốc truyền đến một cảm giác đau đớn thấu trời xanh, cảm giác như xương khớp toàn thân bị bẻ gãy vụn nhưng rồi một cảm giác ấm áp truyền đến, xương cốt một lần nữa hồi phục.

Bùm!! Xương cốt vừa hồi phục hoàn toàn, da thịt cô ngay lập tức nổ tung, chỉ còn một bộ xương và đôi mắt cô, nội tạng cũng chẳng còn.

Mặt đất rung chuyển dữ dội, một tia địa mạch dâng lên khỏi mặt đất, nhung nham nóng bỏng bao lấy người cô, tạo thành từng đường kinh mạch. Từ trong thể nội, Thiên Cấm Sơn Hồn phát ra lực lượng tái tạo lại nội tạng và da thịt cho cô.

...****************...

Mặt trời dần lặn xuống, đã bị Thiên Cấm Sơn che đi một nữa, một thân ảnh mềm mại, da dẻ trắng hồng rắn chắc đi ra khỏi màn sương. Minh Nguyệt giờ khác lắm, cô vẫn chỉ là một Hạ Sĩ vừa nhập đạo nhưng khí thế lại như một ngọn núi.

Vương Chấn Cơ thấy cô liền đứng dậy khỏi tảng đá, phủi phủi mông - Nguyệt, con bị lạc à?

Dạ, con lạc mất ba nên giờ mới mò được đường xuống đây. - cô biện đại lý do trả lời

Về thôi con, tối rồi - Vương Chấn Cơ, vươn vai rồi xoay người bước đi.

Ba, con trên đấy thấy cái lạ lắm - Minh Nguyệt khẽ nói.

Suỵt, những gì nên nói thì nói, không nên thì không cần nói. - Vương phụ thân nhìn cô nghiêm túc nói, nhưng lại bật cười nói tiếp - Vạn vật đều có linh, có khi là có gì đó chọn con rồi.

Ba không thắc mắc gì khác sao? - Minh Nguyệt khẽ bước sau ông hỏi

Con là con ba, có gì phải thắc mắc? - Vương Chấn Cơ quay lại nhìn vào mắt cô rồi khẽ bật cười - Nhanh về thôi cô nương, ngày mai ta về nhà.

Dạ ba - Minh Nguyệt đáp rồi nhanh chóng chạy theo sau cha.

Ánh chiều tà rọi lên hai thân ảnh, bóng nằm xuống mặt đất. Hai cha con nắm tay nhau đi về khách sạn.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play