Chương 3: lạ mặt

Kiều Mạn Cầm cũng không quá quan trọng chuyện này nên cũng không ép nàng. Kiều Mạn Cầm gật đầu hài lòng về trang phục của Nghiêm Tuyết Y ngày hôm nay. Nàng xuyên Hồng y, bên ngoài khoác áo choàng màu trắng, hoa văn đơn giản toát lên vẻ thanh lịch đáng yêu. Mái tóc vẫn búi kiểu tóc của cô nương, nhưng vẫn rất quy củ trang nghiêm, trâm cài cũng lựa chọn theo trang phục. Tóc búi gọn gàng tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của nàng. Dung mạo của nàng vẫn còn vẻ non nớt, nhưng đến cả Kiều Mạn Cầm cũng phải thừa nhận con gái thật sự có vẻ đẹp trời sinh. Mắt phượng, mũi cao, đôi môi anh đào nhỏ nhắn, vẻ đẹp này thêm vài năm nữa e rằng cửa nhà sẽ bị người tới cầu thân đạp nát mất.

“Được rồi, con không hay tham gia tiệc! Nên phải chú ý, ngày hôm nay có rất nhiều đại thần phu nhân quý tộc, có lẽ sẽ có cả Hoàng tử nên con phải chú ý lễ nghi, không được để Tổ phụ và phụ thân con mất mặt!”

Nghiêm Tuyết Y ngoan ngoãn lắng nghe, tới nơi này đã mười bốn năm, nàng đã đọc qua rất nhiều tư liệu ở nơi này, cũng coi như một nửa là người ở đây rồi. Nàng hiểu cao môn thế gia như bọn họ rất coi trọng danh dự, dù muốn hay không thì thế gia vẫn có chút giao lưu qua lại. Nàng vì cố kỵ việc sẽ xảy ra trong nguyên tác, nên không giám gặp mặt quá nhiều người. Cố gắng vô danh trong mắt người đời nhất có thể nhưng biết sao được thân phận của Nghiêm Tuyết Y này lại quá nóng bỏng, nàng là con gái duy nhất trong gia tộc toàn nam đinh, lại sinh ra trong một gia đình toàn trọng thần. Muốn vô danh cũng khó…

Nghĩ tới đây không nhịn được thở dài!

“Ai làm cho cháu gái ta than ngắn thở dài thế kia!”

Người lên tiếng là tổ phụ nàng Thái úy đại nhân, đã qua 70 tuổi nhưng vẫn rất khỏe mạnh minh mẫn. Người

Nghiêm Tuyết Y tỉnh táo lại ngay lập tức chạy tới bên cạnh Tổ phụ. “Tổ phụ vạn phúc! Con chỉ là thấy ở đây quá ồn ào nên hơi đau đầu thôi!”

“Nha đầu con đó, chỉ thích ở viện của mình không thích giao lưu bên ngoài! Đây là tính xấu phải sửa!” Lão thái úy dí tay vào trán nàng, lời thì là mắng nhưng giọng điệu yêu thương ai cũng nghe ra được.

Nghiêm Tuyết Y ôm cánh tay giả vờ dựa vào vai Tổ phụ làm nũng: “Không phải con muốn ở nhà với tổ phụ sao? Tổ phụ bận như vậy, lỡ như con ra ngoài thì không gặp được người rồi sao?”

“Xem xem nha đầu này!” Lão Thái úy được cháu gái nịnh nọt trong lòng liền vui vẻ.

“Phụ thân yêu thương Thuận nhi nhất, sau này có nhiều thời gian cùng với Thuận nhi chơi cờ rồi!” Tên chữ của Nghiêm Tuyết Y có một chữ Thuận.

“Nhị Thẩm lại trêu đùa con!” Có ai mà không biết nàng chơi cờ tệ ra sao chứ.

Mọi người liền bị câu nói này chọc cho cười ha hả.

Nghiêm Tuyết Y hành lễ với những người còn lại. “Phụ thân, nhị thẩm! Đại ca, Nhị ca, Tam ca vạn phúc!”

Nhị thúc sinh thời có hai người con trai là Nghiêm Thanh Hiên và Nghiêm Thanh Hoạ, đại đường ca Nghiêm Thanh Hiên mới cưới thê tử một năm còn Tam đường ca Nghiêm Thanh Hoạ sinh sau Nhị ca Nghiêm Thanh Triệt của nàng một năm.

Lão thái úy dẫn đầu cùng gia quyến tới trung tâm yến tiệc, Nghiêm Tuyết Y đi bên cạnh trong tâm trạng lo lắng. Tiệc mừng được chia làm hai khu bên trái dành cho nữ quyến, cách nhau bởi dãy bình phong. Tiệc còn chưa chính thức bắt đầu Nghiêm Tuyết Y không ngồi yên được, liền lấy cớ rời đi trước.

“Cô nương đó là tiểu thư nhà nào vậy?” Hoa viên có rất nhiều người, đa phần là các cô nương trẻ tuổi xinh đẹp.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play