Hạo Tuyết Thiên Y

Hạo Tuyết Thiên Y

Chương 1: Cốt truyện bắt đầu

Giữ trời đêm tối đen như mực, ánh trăng yếu ớt treo lơ lửng sau bóng cổ thụ cao lớn. Tiếng gió xào xạc xem lẫn tiếng côn trùng trong đêm. Tại một căn phòng lớn, trên chiếc giường gỗ được chạm khắc tinh xảo nam tử trẻ tuổi nằm đó ngủ không yên giấc vì ác mộng.

“Hoàng thượng nếu có kiếp sau, thần thiếp không muốn yêu người nữa!” Mỹ nhân mặc một bộ y phục màu đỏ bị một kiếm xuyên qua thân thể ngã trong vòng tay của người nàng yêu.

Nàng nhắm mắt cứ thế rời đi trong vòng tay của người được gọi là Hoàng thượng đó.

“Đừng mà…” Nam tử trẻ tuổi choàng tỉnh sau cơn ác mộng, hắn mở mắt trong ánh sáng yếu ớt của ánh trăng chiếu qua cửa sổ, ánh mắt hắn tràn ngập sự yếu ớt và không cam lòng. Lại là giấc mơ đó, giấc mơ này đã giày vò hắn suốt mười năm.

Hắn không nhìn rõ khuôn mặt của nữ nhân đó nhưng hắn chắc chắn nam nhân được gọi là Hoàng thượng đó là bản thân hắn. Đó là hắn trong tương lai sao?

“Điện hạ, người sao vậy!” Thái giám thân cận của hắn thấy bên trong có động tĩnh liền đi vào.

“Không sao, tiểu Toàn tử! Canh mấy rồi!”

Tiểu toàn tử thắp một ngọn nến soi tới đồng hồ nước. “Dạ hồi điện hạ, mới qua canh ba! Người ngủ thêm một lát, sáng mai còn phải tới phủ Vĩnh gia Hầu tham gia tiệc chia tay Thái úy!”

Hắn vật đầu tỏ vẻ đã biết, sau đó nặng nề rơi vào giấc ngủ.

……

Sáng sớm sương vừa tan, nắng chiếu qua cửa sổ làm tiểu mỹ nhân đang say giấc bị làm phiền, nàng nhíu đôi lông mày xinh đẹp quay mặt đi hướng khác để tránh ánh nắng. Nàng nhích người vào trong để tránh đi, không ngờ mất trọng tâm liền lăn xuống dưới sàn…

Nàng kêu lên một tiếng, người bên ngoài cũng bị tiếng động làm cho giật mình chạy vào trong: “Tiểu thư, tiểu thư người làm sao vậy!” Tiểu nô tỳ hoảng sợ ngay lập tức chạy tới đỡ nàng.

“Tiểu Trân… đau!” Nàng dùng giọng mới tỉnh ngủ đáng thương kêu một tiếng, nàng của hiện tại kỳ đáng yêu.

Tiểu nô tỳ tên Tiểu Trân nghe nàng kêu càng xót, đỡ nàng ngồi trên kháng xem xét xem nàng còn bị thương ở đâu không. Tiểu mỹ nhân vừa đặt người xuống kháng lại gục đầu nên bàn nhỏ nhắm mắt. Tiểu Trân xem xét một hồi thấy nàng không bị thương ở đâu liền yên tâm, trong lòng liền tự trách ngày hôm qua không nên tùy ý nàng để nàng ngủ trên giường nhỏ.

“Tiểu thư sau này không thể tùy ý ngủ trên giường nhỏ nữa, nếu lần sau ngã bị thương nô tỳ có 10 cái mạng cũng không đủ cho Hầu gia chém!”

Nàng là cô nương duy nhất của Hầu phủ, cả dòng tộc nàng hiện tại chỉ có hai cô nương, còn lại toàn là công tử. Một người là đại tiểu thư cũng là đại cô nàng, phu nhân của một học trò mà tổ phụ nàng dẫn dắt, nhưng không may đã qua đời. Còn nàng Nghiêm Tuyết Y là người thứ hai, ngày nàng được sinh ra cả Nghiêm gia mở đại tiệc thậm chí còn được Hoàng hậu thưởng rất nhiều đồ.

Nghiêm gia theo truyền thống tòng quân, nhà nàng có một tổ phụ làm tới chức Thái úy. Phụ thân được phong Vĩnh Gia Hầu, Thúc thúc làm Đại tướng quân nhưng không may đã chết trận. Tổ phụ nàng có ba người con, 1 con gái và hai con trai, hiện đã mất hai người chỉ còn mình phụ thân nàng. Phụ thân nàng cũng có ba người con.

Nghiêm Tuyết Y ậm ừ đồng ý với Tiểu Trân, sau đó lại thiếp đi. Tiểu Trân bất lực gọi nàng dậy “Tiểu thư hôm nay không thể ngủ nướng đâu, hôm nay là Lão thái gia mở tiệc người không thể vắng mặt được, Hầu gia phu nhân đặc biệt dặn dò phải chuẩn bị cho tiểu thư thật tốt, mau dậy thôi!”

Nghe thấy tiệc Lão thái gia mở Nghiêm Tuyết Y như bị đụng tới dây cót lập tức tỉnh táo ngồi dậy. “Cốt truyện bắt đầu rồi sao?”

“Cốt truyện là cái gì tiểu thư?” Tiểu Trân thắc mắc.

Nghiêm Tuyết Y hoang mang nhìn khuôn mặt nghi hoặc Tiểu trân, nàng rơi vào ký ức riêng. Nàng là Nghiêm Tuyết Y đã 14 năm dường như sắp quên mất nàng là người đã sống qua hai kiếp người. Nghiêm Tuyết Y qua hai đời điều chỉ có một cái tên này, nàng kiếp trước sống ở thời kỳ số hay gọi cách khác là hiện đại. Một cuộc sống bình lặng tới cuối đời cũng không có gì đặc biệt, ngoại trừ việc nàng là trẻ mồ côi và chết trẻ. Khi mở mắt ra lần nữa Nghiêm Tuyết Y đã ở nơi hoàn toàn xa lạ, nàng ở trong thân thể của một đứa trẻ sơ sinh, không thể nói không thể tự đi lại. Nàng lúc đó cực kỳ sợ hãi, vì nàng không hề quên những ký ức từng trải qua khi còn là Nghiêm Tuyết Y hiện đại.

Cố gắng lắm mới lớn thêm vài tuổi lại phát hiện ra mọi quy luật nơi này giống y như quyển tiểu thuyết nàng từng đọc qua. Mà nàng lại là nhân vật thảm hại nhất, nàng sinh ra trong nhung lụa an an ổn ổn sống 16 năm cho tới khi vào cung làm Hoàng Hậu. Hoàng đế dùng nàng làm vật lót đường củng cố cho quyền lực của hắn.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play