Đừng Nói Yêu Em
Ngày đầu năm đẹp trời, trên ngọn Tháp thiêng liêng, nơi hai đứa thường hẹn hò, Như Hảo cứ ngỡ anh đưa cô đi chơi Tết. Có ai mà ngờ...
"Như Hảo, chúng ta chia tay đi!"
"Anh nói gì cơ?" Nụ cười rạng rỡ trên môi Như Hảo tắt lịm, ánh mắt ngơ ngác nhìn sững vào mặt người yêu. Rõ ràng vẫn là anh, vẫn đôi môi mới hôn cô say đắm đêm hôm qua. Vậy mà, chiều nay lời thốt ra đã tuyệt tình lạnh đến phát run.
"Tôi nói, chúng ta chia tay đi!"
"Vì sao? Em đã làm gì nên tội hả anh?" Cốc trà sữa matcha trên tay Như Hảo rơi tự do xuống nền gạch đỏ, cô bấu chặt cánh tay Lập Trí, đôi mắt ngấn nước chực trào.
Lập Trí ánh mắt vẫn hướng về phía biển, gương mặt tĩnh lặng như Tòa tháp Nhạn dưới ánh hoàng hôn bạc màu.
"Chẳng sao trăng gì cả. Đơn giản là không còn cảm giác. Chúng ta chia tay trong hòa bình."
"Nhưng anh hứa anh chăm sóc em cả đời mà? Anh nói 22 tuổi chúng ta sẽ làm đám cưới."
Lập Trí rút mạnh cánh tay, ánh mắt trở nên sắc lạnh: "Ba lời nhảm nhí vỗ về gái hư trên giường mà cô cũng tin thật à? Quên đi! Ý tôi đã quyết, đừng giở trò níu kéo vô ích."
"Quên đi ư?" Làm sao cô có thể quên...
Ngày sinh nhật mừng cô tròn mười tám tuổi.
"Như Hảo...anh yêu em...cho anh nha..." Dứt lời, Lập Trí không để Như Hảo có cơ hội đắn đo suy nghĩ thiệt hơn, anh phủ đôi môi nóng bịt kín đôi môi non tơ đỏ hồng chúm chím, một tay cầm chặt hai tay người yêu áp chặt xuống ga giường, tay còn lại mạnh mẽ luồn qua vạt váy phủ lên một nơi mà anh thầm khao khát bấy lâu.
"Á...Trí à...không được đâu...lỡ có em bé thì sao?" Như Hảo sợ hãi co chân, kẹp chặt bàn tay đang làm loạn của Lập Trí.
Anh cười, nụ cười hiền khô như ngày đầu cô trông thấy anh. Nụ cười đã cướp mất nhịp đập bình ổn nơi lồng ngực trái khiến cô chùn lòng không nỡ từ chối.
Lập Trí tinh mắt bắt được ánh mắt xiêu lòng của người yêu, anh tấn tới.
"Trước sau gì cũng cưới, cưới sớm chút anh càng được hời. Yên tâm đi bé con, có thai thì cưới luôn."
"Nhưng chúng ta mới mười tám. Cưới sớm lỡ ba mẹ không chịu thì sao?"
Anh dịu dàng vuốt mái tóc mảnh mai, ánh mắt tha thiết khóa chặt khuôn mặt nhỏ nhắn: "Chúng ta yêu nhau ba năm rồi. Anh đây có nhà, làm ra tiền dư sức chăm lo cho vợ con, ba mẹ nào dám cản. Em yên tâm, đừng lo lắng, mọi chuyện đã có anh, em chỉ việc ngoan ngoãn làm vợ anh là được." Anh áp môi ấp ôm từng cánh môi nhỏ. Đưa lưỡi khuấy đảo khuôn miệng bào mòn lí trí Như Hảo bằng nụ hôn sâu. Bàn tay lần cạy mở cặp đùi non, áp sát vào khuôn viên bí mật.
"Ưm..."
"Quá tuyệt." Lập Trí úp bàn tay xoa nhẹ một vòng, đánh thức lớp lông mượt mà dần dựng lên. Ngón tay lần đưa vào khe cạy mở cánh cửa cấm. Lúc ngón giữa anh chạm vào huyệt mật cơ thể anh căng cứng, ham muốn bấy lâu trong người càng dâng cao. Anh thô bạo cởi phăng làn váy, bạch rộng hai chân người yêu dụi mặt mình vào huyệt mật. Mật tình làm anh say. Trong cơn say, mọi tiếng khóc sợ hãi đều hóa không, chỉ còn tiếng rên, tiếng thở mạnh vì dục vọng. Khi Lập Trí ngẩng đầu lên cũng là lúc anh dí vật căng cứng vào huyệt mật, thẳng lưng.
"Á..."
Cơn đau xé thịt đêm đó...Như Hảo không thể nào quên. Đời người con gái quý nhất là trinh tiết. Cô đã trao cho anh rồi thì đời này cô chỉ có thể gả cho anh thôi.
"Lập Trí, chúng ta đã sống như vợ chồng, em cái gì cũng đều nghe theo anh. Anh bảo em không cần học Đại học ở nhà làm với anh, em liền nghe theo. Anh không muốn vợ anh làm nail em thôi không học nữa. Giờ em như thế này, anh bỏ em giữa đường em biết phải làm sao?" Cô nhào vào lòng anh, dùng hết sức bình sinh ôm ghì giữ anh thật chặt, vừa khóc vừa nài nỉ: "Nếu em có chỗ nào chưa làm anh hài lòng, anh cứ nói, em sẽ sửa theo ý anh. Xin anh đừng bỏ em. Anh bỏ em chắc em chết mất."
Tiếng khóc van xin của cô đau xé tâm can, đau thấu tận trời. Vậy mà, người từng nói yêu cô, thương cô, che chở cho cô cả đời lại dửng dưng không hề xao động.
"Như Hảo, mười tám tuổi trưởng thành rồi, đừng con nít nữa. Yêu đương tự nguyện, còn tình còn yêu, tình cạn không thể cưỡng cầu. Những gì cần nói, tôi đã nói xong. Từ hôm nay, sự sống chết của cô không còn liên quan gì đến tôi." Lập Trí thẳng tay xô mạnh Như Hảo ngã ngồi dưới nền gạch cũ, quay lưng đi thẳng. Bỏ lại phía sau khoảng trời vụn vỡ một mình cô.
Mặc cô khóc lóc thảm thiết cầu xin, mặc cô ngàn lần nói trong mắt cô chỉ có mỗi anh, tim gan phèo phổi cũng chỉ có anh...nhưng Lập Trí vẫn lạnh lòng dứt khoát kết thúc mối tình sâu đậm sau ba năm gắn bó cả tâm hồn và thể xác.
Tết Dương lịch, bạn bè lớp 12C1 vui vẻ về quê nghĩ tết sau bốn tháng xa nhà vào thành phố viết tiếp ước mơ ở giảng đường Đại học...thì Như Hảo ôm nỗi đau thất tình khóc sưng cả mắt, giấu mình trong bốn bức tường gặm nhắm nỗi đau.
"Con với cái, vậy cho sáng mắt ra. Lớn lên chỉ biết thương trai, nào biết thương mẹ cực khổ. Con người ta thì học trường này, trường nọ. Còn con mình thì khóc vì trai. Sao số tôi khổ dữ vầy trời!"
Tiếng chì chiết, than thân trách phận của mẹ vọng vào phòng làm cạn khô chút ý chí còn xót lại.
Lưỡi dao lam lạnh lẽo rạch một đường. Máu đỏ bắt đầu tứa ra, rỏ từng giọt, từng giọt xuống nền đá men trơ lạnh.
Trong hơi tàn, Như Hảo vẫn còn tiếc nuối một bóng hình...
"Lập Trí...mau cứu...em...Máu...máu..."
Lập Trí nhìn dãy số lạ tưởng khách gọi, nghe tiếng lải nhải của Như Hảo liền cáu gắt: "Hảo, tôi phải nói bao nhiêu lần nữa cô mới chịu thôi đây! Chúng ta chia tay rồi, sự sống chết của cô không liên quan đến tôi!"
"Nhưng...em..."
Pip...Pip...Pip...
Tiếng chuông tắt máy dứt khoát của Lập Trí kèm chuỗi âm thanh: "Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được..." rút cạn dòng máu đỏ. Như Hảo chỉ còn nghe tiếng khóc gọi con của mẹ...
"Hảo à, mẹ thương con, đừng bỏ mẹ Hảo ơiiii."
Updated 30 Episodes
Comments
Thiên Phú
Chúc mừng e trai c ra bộ truyện mới nè, mà sao mới chương đầu bi ai thế cứ ngỡ thanh xuân sẽ rất đẹp khi trao hết tất cả cho người mình yêu để rồi nhận lại cái kết xé lòng " chúng ta chia tay đi" đúng là miệng lưỡi đàn ông k đáng tin chút nào khi chưa được thì ngon ngọt tới lúc chiếm được rồi thì xem như tấm giẻ rachq vứt đi....haizz
2026-03-04
5
Mino ⍢⃝🌻
/Rose//Rose/ Háp pi truyện mới ạ
2026-03-03
1
Phạm Nhung
mừng e ra truyện mới sau kì nghỉ bão nha😆, nhớ bù bên kia nữa nha ko c quên cốt truyện 😆😆😆
2026-03-04
1