Tô Linh Nguyệt nhìn Nhạn Đàn, nở nụ cười hài lòng.
Tô Linh Nguyệt về thôn quê được một năm, lúc đi dạo bên bờ sông, vô tình thấy Nhạn Đàn đang thoi thóp cạnh đó. Nàng đưa nàng ta về nhà, mời đại phu cứu sống nàng ta.
Qua lời kể của Nhạn Đàn, thôn làng của nàng ta nằm phía trên thôn làng Tô Linh Nguyệt sống, mấy ngày trước, bị lũ cuốn trôi, cả nhà không còn ai sống sót.
Vì ơn cứu mạng của Tô Linh Nguyệt, Nhạn Đàn nguyện ý đi theo nàng, trở thành tỳ nữ của nàng.
Khoé môi Tô Linh Nguyệt khẽ nhếch lên, thầm nghĩ.
" Tiểu nha đầu này, càng ngày càng có phong thái của ta ".
Tô Linh Nguyệt xoay người, ra ngoài bàn dưới gốc cây, ngả người xuống chiếc ghế dài, nhắm mắt chờ đợi.
Một lúc sau, một nữ nhân mặc y phục hồng phấn chạy đến, gương mặt được trang điểm tỉ mỉ, những trang sức quý giá ở khắp người.
Nàng ta tiến lại gần căn phòng của Tô Linh Nguyệt, thấy nàng ta, mấy tỳ nữ kia lập tức quỳ xuống, nước mắt trào ra.
" Tiểu thư, cứu chúng nô tỳ. Tỳ nữ của Đại Tiểu thư bắt ép bọn nô tỳ đến đây ".
Nhạn Đàn cau mày, lớn tiếng.
" Khóc gì mà khóc, mau làm việc, hôm nay ai đến cũng vô dụng, dọn dẹp tiếp cho ta ".
Sắc mặt nữ nhân tối lại, hai tay siết chặt.
" Chỉ là một tỳ nữ, vậy mà dám sai bảo người của bổn Tiểu thư ". Nàng ta vung tay về phía Nhạn Đàn, nhưng bị nàng ta nhẹ nhàng tránh đi.
Nhạn Đàn cau mày, đang định đánh trả thì bị giọng nói của Tô Linh Nguyệt ngăn lại.
" Nhạn Đàn ".
Động tác của Nhạn Đàn dừng lại, nàng ta quay người, đi về phía sau nàng.
Tô Linh Dao chuyển ánh mắt sang Tô Linh Nguyệt dưới gốc cây. Nàng ta giận dữ bước đến gần.
" Tô Linh Nguyệt, ai cho ngươi sai bảo tỳ nữ của ta? ".
Tô Linh Nguyệt mở mắt, nàng nhìn chằm chằm vào nữ nhân kia.
" Muội muội, nhiều năm không gặp, đến một tiếng tỷ tỷ cũng không biết gọi sao? ".
Tô Linh Dao là muội muội cùng cha khác mẹ với nàng, nhỏ hơn nàng 1 tuổi. Là nữ nhi của phu nhân Tô phủ hiện tại. Khác với nàng, nàng ta từ nhỏ đã được cưng chiều, muốn gì có đấy.
Tô Linh Dao bật cười mỉa mai, ánh mắt đầy coi thường nhìn về phía nàng.
" Tô Linh Nguyệt, ngươi vẫn nghĩ ngươi là Đại Tiểu thư cao quý như trước đây sao? Ngươi nghĩ phụ thân gọi ngươi về là vì nhớ ngươi sao? Nói cho ngươi biết, phụ thân gọi ngươi về chỉ là để ngươi thành thân với Hoắc Dụ Minh, một Vương gia liệt dương mà thôi ".
Gương mặt Tô Linh Nguyệt không chút dao động. Nàng đã sớm biết chuyện này.
Tháng trước, Hoàng đế Triệu Quốc ban hôn cho Hoắc Dụ Minh, Túc Vương Triệu Quốc với Tiểu thư Tô gia. Nhưng cả Triệu Quốc ai cũng biết, năm 15 tuổi, Túc Vương đi chinh chiến biên cương, bị thương nặng, cả đời không thể có con.
Tô Trí Thành không dám kháng chỉ, nhưng lại không muốn nữ nhi bảo bối là Tô Linh Dao gả cho một kẻ liệt dương như Hoắc Dụ Minh, chỉ đành gọi Tô Linh Nguyệt về kinh. Dù sao Hoàng đế ban hôn, chỉ nói là Tiểu thư nhà họ Tô, chứ không đích danh là ai?
Tô Linh Nguyệt gả đi, cũng đúng với ý chỉ của Hoàng đế.
Thấy Tô Linh Nguyệt không nói gì, Tô Linh Dao càng đắc ý hơn. Nàng ta cười nhẹ, tiếp tục nói.
" Tô Linh Nguyệt, thứ như ngươi, chỉ xứng gả cho một kẻ như hắn thôi, còn nghĩ bản thân cao sang lắm à? ". Vừa dứt câu, một cái tát giáng lên mặt của Tô Linh Dao.
Tô Linh Nguyệt nhìn chằm chằm vào Tô Linh Dao, ánh mắt sắc lạnh đến rợn người.
" Tô Linh Dao, ta đi mấy năm, không ai dạy dỗ ngươi đúng không? Vậy hôm nay, người làm tỷ tỷ như ta, sẽ dạy dỗ ngươi ".
Tô Linh Dao ôm mặt, gương mặt giận dữ đến vặn vẹo nhìn về phía nàng.
" Tô Linh Nguyệt, ngươi dám đánh ta? Ta sẽ nói với phụ thân, trừng phạt ngươi ".
" Ồ, vậy để xem, phụ thân đến nhanh, hay ta đánh ngươi nhanh ". Nàng liếc nhìn Nhạn Đàn, lên tiếng.
" Nhạn Đàn, đánh cho ta ".
" Dạ, Tiểu thư ". Nhạn Đàn sắn tay áo lên, tiến về phía Tô Linh Dao.
Sắc mặt Tô Linh Dao trắng bệch, nàng ta vô thức lùi về sau.
Nhạn Đàn vung tay, từng cái tát giáng xuống gương mặt xinh đẹp của Tô Linh Dao.
Tát đến cái thứ 10, một giọng nói giận dữ vang lên.
" Mau dừng tay lại cho ta ".
Tô Trí Thành cùng mẫu thân của Tô Linh Dao đi đến. Thấy họ, Tô Linh Dao chạy đến, nước mắt trào ra khỏi khoé mắt.
" Phụ thân, mẫu thân ".
Tô Linh Nguyệt bình tĩnh nhìn bọn họ, thầm nghĩ.
" Đến cũng nhanh thật đấy, đúng là nữ nhi bảo bối có khác ".
Tô Trí Thành bước đến trước mặt nàng, gương mặt đầy giận dữ.
" Tô Linh Nguyệt, ngươi muốn chết đúng không? Sao ngươi dám ra tay với muội muội ngươi? ".
Tô Linh Nguyệt bật cười chế giễu.
" Muội muội sao? Bây giờ mới nhớ ra là muội muội của ta? Vậy ta hỏi ông, muội muội bất kính với tỷ tỷ, đáng đánh không? ".
Tô Linh Dao chỉ tay về phía Tô Linh Nguyệt, gào lên.
" Bất kính cái gì chứ? Nàng ta bắt tỳ nữ của con dọn dẹp phòng cho nàng ta, con đến chất vấn, còn ra tay đánh con, phụ thân, người phải đòi lại công đạo cho nữ nhi ".
Updated 32 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Mấy con gà công nghiệp quen ăn chơi hưởng thụ ở trong Tô phủ sao mà so được với sức lực của gái quê đã qua rèn luyện😂😂 ko quản được cái miệng, ko biết phép tắc trên dưới chị đây sẽ dạy cho cưng biết khi một đích nữ dạy con của thiếp thất láo xược là như nào/Proud//Proud/ Chời ơi tận 10 cái tát lận đấy, nó đã gì đâu/Joyful//Joyful//Smirk/
2026-03-05
7
So Lucky I🌟
Giờ có kẻ ép nàng trở về gả thay rồi chê một vương gia liệt dương. Chứ tới hồi á thấy nàng sống tốt, được phu quân yêu chiều hết mực... rồi thấy được sự dũng mãnh của vương gia kiểu gì cũng ghen tị rồi tức đỏ mắt😆😆😆
2026-03-05
6
Aurora
🫶🫶🫶🫶🫶🫶🫶
2026-03-08
0