Hoắc Vương Gia Độc Sủng Kiều Thê
Cộc cộc!
Tiếng vó ngựa va với mặt đường vang lên tiếng cộc cộc suốt dọc đường.
Trong xe ngựa, một nữ nhân ngả người dựa vào thành xe. Trên người chỉ mặc một bộ y phục màu trắng đơn giản.
Nàng nhắm mắt, làn da trắng hồng mịn màng, bờ môi hồng nhẹ nhàng, mái tóc đen dài búi gọn đơn giản, vẻ đẹp đơn giản tự nhiên tựa như tiên nữ đang ngủ say.
Đúng lúc này, bên cạnh vang lên giọng nói của một cô nương.
" Tiểu thư, sắp đến Đế Kinh rồi ". Cô nương bên cạnh, gương mặt tròn xinh xắn, mái tóc búi gọn sang hai bên.
Nữ nhân kia từ từ mở mắt, đôi mắt đen sâu trong trẻo, nhưng trong đáy mắt lại loé lên tia sắc lạnh khó nhận ra. Nàng nở nụ cười nhẹ, giọng nói nhẹ nhàng nhưng từng câu từng chữ lại khiến người ta dâng lên một cảm giác lạnh lẽo khó tả.
" 8 năm rồi, cuối cùng cũng trở về. Tô gia, những gì các người nợ ta, ta sẽ lấy lại từng thứ một ".
Nàng là đích nữ Tô gia, năm nàng 12 tuổi, mẫu thân nàng đột nhiên qua đời. Ngay sau khi mẫu thân nàng qua đời, phụ thân nàng lấy cớ, nàng mang mệnh yểu, cần rời khỏi xa kinh thành mới có thể sống sót, nên cưỡng ép đưa nàng về một thôn quê hẻo lánh.
Chiếc xe ngựa cũ ra khỏi khu rừng, đi qua cổng thành, dừng lại trước cửa Tô phủ.
Nàng vén tấm vải che bên cạnh xe, ngoài phủ không một bóng người.
Cô nương bên cạnh cau mày, giọng nói giận dữ.
" Bọn họ có ý gì chứ? Biết hôm nay Tiểu thư về, mà không một ai ra đón người ".
Nữ nhân kia cười nhẹ, nàng nhắm mắt lại, tựa vào thành xe.
" Nhạn Đàn, không cần tức giận, ngủ một chút đi ".
Nhạn Đàn hiểu ý, nàng ta gật đầu một cái rồi tựa vào thành xe, nhắm mắt lại.
Mấy canh giờ trôi qua, trời bắt đầu chuyển tối, trong Tô phủ vang lên tiếng chén trà bị ném vỡ. Một nam nhân đứng tuổi ngồi trên ghế, gương mặt tràn đầy vẻ giận dữ.
" Tô Linh Nguyệt đang làm gì vậy? Theo thời gian thì giờ phải về đến nơi rồi chứ? Sao bây giờ còn chưa về? Không lẽ nó định bỏ trốn ".
Ông ta chuyển ánh mắt về phía người hầu, lớn tiếng ra lệnh.
" Còn đứng đó làm gì? Mau đi xem nó chết ở đâu rồi ".
Người hầu gật đầu, nhanh chóng quay người rời đi.
Ngay sau đó, người hầu quay lại.
" Lão gia, Đại Tiểu thư về rồi, đang ở ngoài cửa phủ, nhưng...".
" Nhưng cái gì? ".
" Đại Tiểu thư không chịu vào, nói, nếu người không ra đón thì nửa nén hương sau, Đại Tiểu thư sẽ rời khỏi kinh thành ".
Nam nhân đứng tuổi kia sắc mặt tối sầm lại, tay ông ta siết chặt thành ghế đến nổi gân.
" Tô Linh Nguyệt, nó dám... Các người mau lôi nó vào đây cho ta ".
Người hầu gật đầu. Nhanh chóng quay người chạy đi. Mấy người hầu đi đến gần xe ngựa của Tô Linh Nguyệt.
" Đại Tiểu thư, lão gia bảo người vào trong ".
Tô Linh Nguyệt vẫn không mở mắt, nhẹ nhàng lên tiếng.
" Ta nói rồi, nếu Tô Trí Thành không ra đón ta, ta không vào ".
Sắc mặt người hầu tối sầm lại, giọng nói cũng không còn nhẹ nhàng như trước, mà mang theo vài phần đe doạ.
" Đại Tiểu thư, người đừng có quá đáng, đừng ép bọn nô tài ra tay với người ".
Nàng bật cười nhẹ, lên tiếng.
" Ồ, vậy sao? Ngươi thử xem ".
Người hầu nhìn nhau một cái. Bọn họ tiến lên xe ngựa, nhưng chưa kịp bước vào trong đã bị roi ngựa từ trong xe quật ngã xuống đất.
Nhạn Đàn bước từ trong xe ra, cầm cây roi ngựa trong tay, nhìn chằm chằm vào đám người hầu.
" Ai dám bước lên một bước, ta đánh kẻ đó ".
Mấy người hầu nhìn nhau, cuối cùng quay người rời đi.
Nhạn Đàn quay người lại, nhìn vào phía trong xe ngựa.
" Tiểu thư, lỡ như ông ta không ra thì sao? Chúng ta thực sự sẽ rời đi sao? ".
" Ông ta sẽ ra thôi ". Tô Linh Nguyệt đáp.
Gần hết nửa nén hương, đúng như nàng đoán, Tô Trí Thành bước ra, trên gương mặt vẫn chứa đầy vẻ giận dữ.
" Tô Linh Nguyệt, giỏi lắm, còn dám đánh người của phụ thân ngươi ".
Tô Linh Nguyệt mở mắt, nàng bước ra khỏi xe ngựa, nhìn chằm chằm vào Tô Trí Thành.
" Cũng học hỏi bản lĩnh của ông thôi ". Nàng bước xuống xe, bước đến trước mặt Tô Trí Thành.
Hai người nhìn nhau, không ai chịu thua ai.
Tô Linh Nguyệt cười nhẹ.
" Ta mệt rồi, muốn đi nghỉ ngơi ". Nói xong, nàng lướt qua Tô Trí Thành, bước vào trong phủ.
Nàng dựa theo trí nhớ, đi về phía phòng của nàng trước khi rời đi.
Bước vào trong, căn phòng cũ kỹ đến mức đáng thương, khắp nơi được phủ kín bằng mạn nhện và bụi bẩn.
Tô Linh Nguyệt cười nhẹ.
" Rời đi mấy năm, bọn họ thực sự xem ta là người chết, phòng cũng không thèm dọn dẹp". Nàng chuyển ánh mắt sang Nhạn Đàn.
Nhạn Đàn hiểu ý, khẽ gật đầu một cái rồi quay người rời đi.
Một lúc sau, Nhạn Đàn dẫn theo mấy tỳ nữ đến phòng của Tô Linh Nguyệt, trên gương mặt họ còn có mấy vết đỏ chưa tan.
Nhạn Đàn chống tay lên hông, lớn tiếng ra lệnh.
" Các người, trong một canh giờ phải dọn dẹp hết bụi bẩn trong căn phòng này cho ta, nếu không làm được, các ngươi hiểu hậu quả rồi đấy ".
Updated 32 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Thực sự thích một nữ chính mạnh mẽ như thế này đó nha. Nàng đã trở lại và lợi hại hơn xưa. Trước kia bị ép rời đi vì bản thân còn bé chưa đủ sức để phản kháng nhưng lần quay trở lại này nàng sẽ lấy lại hết tất cả mọi thứ đã mất trước đó, lấy lại hết tất cả những thứ vốn dĩ thuộc về bản thân nàng. Mẫu thân nàng đột ngột qua đời lúc nàng còn nhỏ chắc không phải là ngẫu nhiên đâu nhỉ/Hey/ Hóng xem một đích nữ Tô gia như nàng sẽ từng bước từng bước lấy lại mọi thứ như nào/Hey//Hey/ Chúc mừng truyện mới tiếp nha, chăm chỉ quá cơ nek/Rose//Rose//Rose//Rose//Rose/
2026-03-05
11
So Lucky I🌟
Muốn giỡn mặt với nàng hả, ngay ngày đầu trở về nàng phải lập lại quy củ phép tắc chủ tớ cho đàng hoàng/CoolGuy/
2026-03-05
6
Bỉ Ngạn
Sao hoàn cảnh nữ chính tội nghiệp vậy
2026-03-13
0