Tiểu Hoài sầu não :
"Vậy bình thường các người làm sao đi ra bên ngoài? "
" Một cục cớt " nghi hoặc :
" Ra bên ngoài để làm gì ? Ở đây rất tốt mà ".
" Ba cục cớt " lại nghĩ khác :
" Thật ra tôi cũng muốn ra bên ngoài nhìn xem có phải bên ngoài giống như những gì ngài A Sử đã từng kể không ? "
Tiểu Hoài nghi hoặc:
" Ngài A Sử ? "
" Ba cục cớt " gật mạnh đầu , cậu quay đầu nhìn về phía Đại Vu, tiểu Hoài cũng nhìn theo , ông cụ đang cúi đầu sắp xếp lại một vài loài thực vật theo thứ tự ngay ngắn, giọng ông chậm rì rì :
" Ngài ấy xuất hiện qua lời dạy của các đời Đại Vu. Ngài ấy nói mình là dân du mục, ông có đôi cánh vô cùng mạnh mẽ và xinh đẹp, còn có một thứ gọi là sách vô cùng trân quý bên trong có rất nhiều thứ chúng tôi xem không hiểu ".
" Ông dạy cho mọi người biết rất nhiều , nhưng qua nhiều đời chúng tôi chỉ giữ lại những gì hữu ích cho mình như chữ viết , tính toán và vài phương pháp chữa bệnh " .
" Ông ấy kể về rất nhiều thứ trong đó phần nhiều là về những chủng tộc to lớn và hùng mạnh , ông ấy cũng đã rất ngạc nhiên khi nhìn thấy chúng tôi".
Tiểu Hoài có chút đồng trải nghiệm với vị A Sử kia có lẽ ông không ngờ một loài sinh vật cấp thấp như vậy lại có thể hoá hình người , ôi đúng là sự diệu kì của tạo hóa.
Sau một phen trao đổi thân mật với nhau tiểu Hoài có thể sơ lược hiểu được tình cảnh hiện tại của bản thân.
Nơi nguyên chủ sinh sống là một vùng đồng bằng nơi đó giáp với một khu rừng rậm to lớn, phần lớn mọi người đều kiếm ăn ở bìa rừng chứ không thật sự tiến vào đơn giản vì nó vô cùng nguy hiểm.
Vì không có ai từng bước vào nên đương nhiên cũng không biết sau khu rừng cũng có vài chủng tộc mà họ không ngờ đến đang sinh sống.
Bây giờ chỉ có men theo con sông cậu mới có thể quay về nhà của nguyên chủ . Nhắc đến đây lại có một chuyện khiến cậu không thể hiểu nổi, nguyên chủ trôi theo dòng nước lớn như vậy mà cơ thể lại không hề hấn gì ?
Hay cơ thể này có năng lực nào đặt biệt ? Không không , nếu có năng lực đặt biệt thì bình thường đã không bị người ta khi dễ đến mức này . Vậy thì tại sao nhỉ ? May mắn? Bây giờ chỉ có lý do này mới có thể giải thích được thôi .
Tiểu Hoài chẹp miệng không tiếp tục suy nghĩ về vấn đề này , cậu xoa cái bụng đang sôi lên vì đói , vấn đề quan trọng bây giờ là thức ăn .
Tiểu Hoài đi ra bên ngoài hít một hơi thật sâu, không khí trong lành khiến lòng cậu thoải mái. Cậu nhìn những căn phòng thô sơ trông như những ụ đất, chúng cao hơn hai mét chỉ có duy nhất một cánh cửa cao khoản nữa người dùng để ra vào.
Những người ở đây đều trông na ná nhau , họ ra ra vào vào trông vô cùng bận rộn , những đứa trẻ cũng phụ giúp gia đình không một ai rãnh rỗi, đối với sự xuất hiện đột ngột của cậu họ có tò mò nhưng không quấy rối , chỉ là lâu lâu sẽ nhìn sang bên cậu rồi lại quay đi .
Tiểu Hoài nhìn dòng sông phía trước chính xác mà nói là nhìn mấy con cá béo ú bên dưới, chắc chưa từng bị săn bắt nên chúng vô cùng dạng người.
Cậu nhìn chúng mà nước miếng chảy ròng ròng , nhìn xung quanh bắt gặp một bụi tre mắt cậu bắt đầu sáng rỡ, nhưng loay hoay một hồi đến khi hai tay đỏ bừng mà cũng không bẻ được cây nào .
Tiểu Hoài nhìn hai tay rồi lại nhìn bụi tre sau đó quay đầu đi tìm " ba cục cớt "
" Các cậu có dao không cho tôi mượn một chút đi".
" Ba cục cớt" nghi hoặc :
" Đó là cái gì ? ".
Tiểu Hoài hít ngược một hơi , lại nghe cái bụng sôi ùng ục mà có chút nản lòng , bây giờ cậu đã đói đến mức hai tay có chút rung rồi đó , nhưng cậu không muốn ăn cớt đâu . Tiểu Hoài nhìn " ba cục cớt" trong lòng gieo chút hi vọng nhỏ nhoi:
" Bình thường ngoài cớt ra thì các cậu ăn gì ? ".
" Một cục cớt " thò đầu ra chen giữa hai người :
" Cỏ ngọt , cậu muốn à ? ".
Tiểu Hoài thở dài bất lực lẽ ra cậu không nên kén cá chọn canh , nhưng mà ....cậu nhìn mấy con cá vung vẩy cái đuôi như đang mời gọi " đến bắt tôi đi " " mau đến bắt tôi " mà ngứa ngáy trong lòng .
" Ba cục cớt " theo ánh mắt cậu cũng nhìn thấy mấy con cá , nghi hoặc hỏi :
" Cậu muốn làm gì? ".
Tiểu Hoài nhìn cơ bắp cuồn cuộn của hai người, trong lòng lại dâng lên chút hi vọng :
" Tôi muốn cây tre này , các cậu bẻ nó ra giúp tôi có được không ?".
" Là cây này à ? ".
Rồi cậu thấy " Ba cục cớt " tiến lên rồi nhẹ nhàng nhổ nó lên như nhổ cỏ , bản thân lại bắt đầu hít ngược một hơi, cậu đưa ngón tay cái với anh :
" Lợi hại , thật lợi hại ".
Thấy cậu khen mình " ba cục cớt" ngượng ngùng, " một cục cớt " thấy vậy liền hỏi cậu có muốn nữa không mình cũng có thể nhổ lên cho cậu , tiểu Hoài lắc đầu, một cây là đủ rồi ." Một cục cớt " thấy vậy liền có hơi thất vọng , tiểu Hoài sờ sờ cây tre thì thầm :
" Nếu có dao thì tốt rồi có thể chuốt cho nó nhọn ".
" Một cục cớt " hỏi cậu muốn thế nào mình có thể thử , tiểu Hoài thấy cậu nhiệt tình như vậy nên cũng tùy tiện chỉ điểm , sau đó liền thấy một màn làm cậu trố mắt .
Một tay của " một cục cớt " biến thành một cái càng như càng cua , to lớn và bóng loáng , phập một cái đầu tre được cắt một đường ngọt lịm mà lộ ra một đầu sắc nhọn .
Ôi mẹ ơi , hay là cho cậu chết luôn từ bây giờ đi , cái thới giới này quá đáng sợ rồi đó , với một đứa tay tàn như cậu cậu sợ mình sẽ sớm bị người ta chơi chết thôi , huhu đáng sợ quá .
Tiểu Hoài khóc trong lòng nhiều chút nhưng cũng không quên khen ngợi " một cục cớt " , haizz cứ ăn no trước đã rồi hãy chết cũng được.
Cậu liếm liếm môi rồi lội xuống nước, mấy con cá đột ngột thấy có động tĩnh liền tản ra sau đó lại nhanh chóng bơi lại , tò mò mà dùng miệng đụng đụng vào chân cậu .
Tiểu Hoài dùng sức đâm xuống, chuẩn xác mà trúng một con to béo nhất . Cậu vui vẻ mà chạy lên bờ , hai người kia cũng vội vàng chạy lại xem, thấy con cá bự bị đâm còn đang giãy dụa hai người hết sức trầm trồ.
" Uây cậu hay thật đấy , đúng là sức mạnh của người cá " .
Tiểu Hoài cũng rất tự hào :
" Tôi không phải người cá nhưng mà cũng lợi hại có đúng không ? ".
Hai người họ mắt sáng lấp lánh nhìn cậu , gật đầu :
" Ừm ừm ".
" Có muốn làm thử không ? "
Họ do dự một chút vẫn là lắc đầu :
" Thôi không được đâu , chúng tôi không biết bơi , bình thường cũng chỉ lúc uống nước mới đến gần bờ sông ".
" Ò , vậy các cậu có lửa không ? ".
Họ gật đầu :
" Cái này thì có đấy , nhưng chỉ ở chỗ Đại Vu mới có ,chúng tôi bình thường đều không cần dùng lửa nhưng những lúc cấp bách vẫn phải cần nó để đề phòng thú dữ ".
Trong lúc chờ " một cục cớt " đi lấy lửa cậu nhờ " ba cục cớt " tìm chút nhành cây khô và lá cây khô , cậu thì lại xuống sông đâm được thêm ba con cá , lấy nhánh tre nhỏ để xiên bốn con cá ,đợi đến khi có lửa thì đem đi nướng .
Mỡ cá nhỏ giọt rơi xuống lửa vang lên tiếng xì xèo , cá nướng bắt đầu dậy mùi thơm lừng phiu diêu theo gió .
Ba người nước miếng chảy ròng ròng nhìn theo bốn con cá xoay vòng trên đóng lửa , đợi cá chín tiểu Hoài dùng một chiếc lá cây siu to mà mình không biết tên để bọc con cá to nhất đã bỏ đi nội tạng , cậu đưa cho " một cục cớt" bảo cậu ấy đưa đến cho Đại Vu còn dặn chỉ ăn phần thịt mềm bỏ xương đi , còn lại ba con các cậu mỗi người một con, cá to béo ngọt thịt một con đã đủ làm cho tiểu Hoài ăn đến no nê thỏa mãn.
Updated 31 Episodes
Comments