Yêu Nhầm Bạn Thân Của Chồng
Ánh đèn ngủ dịu nhẹ tỏa sáng căn phòng vốn thường yên ắng. Ngọc Trâm đứng trước gương, đôi mắt không thể rời khỏi hình ảnh phản chiếu của chính mình trong bộ nội y đỏ ôm trọn từng đường cong cơ thể. Chiều nay cô đặc biệt đi mua nó, chỉ để quyến rũ chồng mình tối nay.
Tiếng nước nhỏ giọt từ phòng tắm vẫn vọng ra rõ ràng. Không lâu sau, Minh Khang bước ra, tiến thẳng đến bên cô, vòng tay qua eo rồi ôm cô từ phía sau. Anh chỉ đặt một nụ hôn thoáng qua lên đỉnh đầu vợ.
"Xin lỗi em, hôm nay anh mệt lắm. Anh muốn ngủ sớm để mai dậy kịp giờ."
Nụ cười trên môi Ngọc Trâm tắt ngấm. Cô xoay người, bước đến bên chồng đang chuẩn bị nằm xuống giường.
"Anh ơi, một tháng rồi mình không... Anh không nhớ em sao?"
Minh Khang mỉm cười dịu dàng, nắm lấy tay vợ rồi đứng dậy. Một nụ hôn nhẹ đặt lên môi cô.
"Anh nhớ em. Luôn luôn. Nhưng bây giờ anh thật sự kiệt sức. Dạo này dự án mới chiếm hết thời gian, anh chưa thể dành nhiều cho em được. Em đi chơi với bạn bè cho khuây khỏa đi, được không?"
Ngọc Trâm nhìn bàn tay Minh Khang vẫn đang nắm tay mình. Hy vọng về một đêm dài bên chồng tan dần từng chút một. Cô gật đầu khẽ, cố nuốt cơn thất vọng đang dâng lên trong lồng ngực.
"Anh vất vả rồi, em hiểu mà."
Giọng cô yếu hơn cô muốn. Cô rút tay lại, đi vòng qua giường, nằm xuống và kéo chăn phủ ngang bụng.
Minh Khang theo sau, nằm xuống cạnh cô, đôi mắt mệt mỏi bắt đầu díp lại.
"Sáng mai anh sẽ ăn sáng cùng em. Em chuẩn bị món anh thích nhé."
Lời hứa ấy nghe quen đến nhàm. Sau khi chắc chắn chồng đã ngủ say, Ngọc Trâm nhẹ nhàng đứng dậy, bước ra ban công. Gió đêm mát lạnh phả vào mặt cô ngay khi cánh cửa mở ra.
Cô tựa người vào lan can sắt. Nỗi cô đơn tích tụ bấy lâu trong lòng bỗng trào lên mãnh liệt. Kể từ khi dự án mới bắt đầu ba tháng trước, những đêm như thế này đã thành thói quen — cô một mình chờ chồng về, rồi chỉ kịp nhìn anh lăn ra ngủ. Ngay cả lời hứa ăn sáng ngày mai cũng chẳng còn khiến cô xúc động như trước.
Cô nhắm mắt một lát, rồi hơi nghiêng người nhìn Minh Khang đã chìm trong giấc ngủ.
"Mai sinh nhật em... anh có nhớ không?"
Cửa thang máy mở nhẹ ở tầng trên cùng tòa nhà tập đoàn gia đình Minh Khang. Với chức vụ Tổng giám đốc, phòng làm việc của chồng cô nằm ở tầng cao nhất, nhìn ra toàn cảnh thành phố. Ngọc Trâm hít một hơi thật sâu rồi bước ra, đi dọc hành lang treo đầy tranh hiện đại, tay xách cặp lồng cơm cô chuẩn bị cho bữa trưa của chồng.
"Chào chị Trâm ạ. Anh Khang đang có khách, chị cứ vào ạ," cô thư ký mỉm cười niềm nở.
"Cảm ơn Thùy Linh nhé."
Ngọc Trâm vỗ nhẹ cánh tay Thùy Linh rồi bước về phía phòng làm việc của Minh Khang.
Cô đẩy cửa, tiếng Minh Khang đang trò chuyện với ai đó vọng ra. Khi cô bước sâu hơn vào phòng, hai người đàn ông đang ngồi đối diện trên sofa đồng loạt quay lại.
Minh Khang lập tức đứng dậy, bước nhanh đến bên vợ.
"Em sao không báo trước? Anh đón em được mà."
Ngọc Trâm cười nhẹ, giơ cặp lồng lên.
"Em muốn tạo bất ngờ thôi. Em nấu món anh thích, mang đến vì biết thể nào anh cũng bận không đón em được."
Minh Khang đón cặp lồng từ tay vợ, hôn nhẹ lên má cô.
"Cảm ơn em, em là người vợ tuyệt nhất. Mà anh cũng đang đói." Anh quay sang người đàn ông vẫn ngồi trên sofa, vẻ mặt hào hứng. "Em nhớ không? Bảo Hưng đây, bạn thân anh mới về nước. Hai năm trước nó dự đám cưới mình, rồi biến mất sang nước ngoài luôn."
Bảo Hưng đã đứng dậy, nở nụ cười ấm áp với Ngọc Trâm, bàn tay đưa ra bắt.
"Chào Trâm. Hai năm không gặp mà vẫn xinh đẹp như ngày nào."
Ngọc Trâm bắt tay anh, nụ cười hơi nở rộng hơn. Cô không quá thân với Bảo Hưng, nhưng biết anh là bạn thân của chồng từ thời cấp ba.
"Anh ơi, em đi trước nhé, em có hẹn với bạn rồi," cô quay sang Minh Khang.
"Em không ở lại ăn cùng anh à? Cho Hưng nó thử tay nghề nấu ăn của em luôn," giọng anh hơi tiếc nuối.
Ngọc Trâm lắc đầu nhẹ.
"Hẹn gấp lắm rồi anh. Em mang nhiều đồ ăn, anh cứ ăn với anh Hưng nhé. Còn tối nay..." Cô dừng lại. "Tối nay anh về sớm, em có bất ngờ cho anh."
Cô quay sang Bảo Hưng đang đứng im với vẻ mặt khó đoán.
"Xin lỗi anh Hưng, em không ở lại được. Hy vọng đồ em nấu hợp khẩu vị anh."
"Không sao đâu, Trâm. Cứ đi, có việc quan trọng mà."
Bảo Hưng đáp bằng nụ cười ấm, gật đầu khẽ.
Minh Khang nghiêng người hôn lên trán vợ.
"Tối anh về sớm, mình ăn tối cùng nhau nhé."
"Vậy em đi đây, tối nhớ về sớm nha."
Ngọc Trâm ngoái lại liếc Bảo Hưng một cái, nở nụ cười xã giao rồi quay đi. Sau khi cánh cửa khép lại, Bảo Hưng vẫn đứng yên, mắt dán vào cánh cửa nơi cô vừa bước ra. Vẻ mặt vốn tươi cười của anh giờ từ từ biến thành thứ gì đó sâu thẳm hơn — pha trộn giữa khao khát và nỗi buồn đã giấu kín bấy lâu.
Anh quay sang Minh Khang, trả lại nụ cười niềm nở.
"Thôi tao cũng xin phép luôn, Khang. Tao phải về công ty xử lý mấy hồ sơ gấp."
Minh Khang vừa ngồi xuống liền hơi ngạc nhiên.
"Mày không ăn à? Vợ tao nấu ngon lắm, ăn một lần là nghiện luôn."
Bảo Hưng lắc đầu, nụ cười vẫn giữ nguyên.
"Để lần sau. Hôm nào tao ghé nhà mày thử."
"Ừ được. Đừng làm việc quá sức, mới về nước, nghỉ ngơi đi."
"Cảm ơn. Tao nhớ."
Bảo Hưng lấy áo vest từ tựa sofa, khoác lên. Trước khi bước ra cửa, mắt anh lướt qua cặp lồng cơm Ngọc Trâm mang đến đặt trên bàn.
Khóe miệng anh cong lên khi bước ra khỏi phòng. Không chỉ bữa ăn — người nấu bữa ăn ấy, anh cũng sẽ đảm bảo rơi vào vòng tay mình.
Còn tiếp...
Updated 86 Episodes
Comments
Vellichor Anna.
🌸
2026-06-04
0