Mọi thứ diễn ra theo đúng mạch tiến triển của câu chuyện, Edward không hề đụng vào Italy (hiện là Thục Linh) kể cả đó là đêm động phòng giữa hai người.
Gia tộc công tước Wellesley chiếm giữ trung tâm của thủ đô. Vậy nên chuyện hôn sự của Wellesley, trưởng nam nhà công tước được các quý tộc chú ý đến là chuyện hiển nhiên.
Có lẽ nàng Italy cũng không thể ngờ rằng hôn sự của một gia tộc tuyệt vời như thế lại đến với nàng.
Italy Percy, con gái duy nhất của gia tộc nam tước vùng biên thuỳ tại phía nam đế quốc đột nhiên trở thành hôn thê của Edward Wellesley. Đó là lúc gia tộc nàng ngồi trên một đống nợ và đứng giữa ranh giới bán đi thân phận quý tộc. Thế nên chẳng có gì lạ khi nàng thấy cha mẹ rất vui mừng với mối hôn sự trời cho này.
"Có vẻ như tiểu công tước rất quý trọng con đấy! Con làm ta tự hào quá!" Mẹ ôm chầm lấy nàng mà mừng rỡ nói.
Đến cả cha nàng còn thốt lên rằng: "Italy, con đã cứu sống gia tộc chúng ta rồi!"
Mọi người xung quanh đều nói như thế: "Đối tượng kết hôn của tiểu công tước là con gái của một gia tộc suy tàn sao?"
Đây quả là mối hôn sự không xứng tầm gì cả!
Mà Italy cũng tự nhận thức điều đó, so với người sắp thành chồng, Edward, thì nàng có quá nhiều thiếu sót.
Nhưng niềm vui của một cô gái sắp trở thành cô dâu đã lấn át đi tất cả, nàng không hề nhận ra rằng mọi chuyện đang diễn ra quá vội vã. Bỏ qua bước gặp mặt giữa hai bên gia đình mà tiến tới hôn nhân luôn.
Mãi sau này nàng mới biết, tất cả những gì tốt đẹp nhất mà Edward dành cho nàng chỉ là tấm khiên che mắt người đời mà thôi. Trong 10 năm thanh xuân dài đằng đẵng ấy, hắn không hề nâng niu nàng dù chỉ một lần... Hắn đợi nàng trưởng thành, ép nàng phục vụ mọi sở thích bệnh hoạn của hắn.
Nhưng...
Người từng phạm sai lầm thì không có tư cách để bắt đầu lại sao?
Thục Linh thở dài đầy thương cảm…
Italy Percy, bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ trở thành cô! Tôi sẽ không như cô, mòn mỏi chờ đợi tình yêu của một kẻ không xứng đáng.
Thục Linh xoa xoa xương hàm đau nhức vì gượng cười quá nhiều, cô ngồi trước gương lấy một lọ tinh dầu dưỡng da bôi lên mặt.
Bên cạnh cô là mấy cô hầu gái đang vây quanh cô bận rộn sửa soạn.
Người thì giúp cô chải tóc, người thì giúp cô xoa tinh dầu lên cơ thể, người thì sửa soạn giường ngủ,...
Dày vò cả một ngày, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi rồi...
Cánh cửa phòng ngủ đang khép im lìm bỗng mở toang ra. Là Edward trở về, trên người anh ta mặc áo choàng tắm màu trắng giống hệt cô. Mái tóc màu đen sậm ướt nhẹp tạo thành bầu không khí mờ ám, quanh chóp mũi là mùi hương nồng đậm hocmon nam tính...
Trong giây phút nhìn thấy người đàn ông đó xuất hiện sừng sững bên cửa, Thục Linh căng thẳng gần như nín thở, cô bất an đến mức hai tay trong lớp áo ngủ rộng thùng thình lén bấu vào nhau.
Trung trinh liệt nữ cái gì chứ! Thục Linh đảm bảo rằng, nếu cô mà là nàng Italy trong sáng hồn nhiên đó thì kiểu gì cũng xiêu lòng trước vẻ đẹp lãng tử ấy.
Nhưng cô không phải sắc nữ, cũng chẳng phải nàng thiếu nữ mù quáng vì tình yêu đó.
Vì trong tương lai kẻ này sẽ đẩy cô xuống vực sâu vô hạn của địa ngục.
Các cô hầu gái nhanh chóng đi ra ngoài trả lại không gian riêng cho hai người.
Ánh nến trong phòng được thắp lên, tạo thành một khung cảnh vô cùng kỳ ảo cho đêm động phòng ngọt ngào.
Nhưng cô sợ lắm, cô vẫn chưa chuẩn bị tinh thần xong, tay hết bấu vạt áo rồi lại nắm hạ giường. Gương mặt căng thẳng cứ cúi gằm xuống đất không dám đối diện Edward.
Thục Linh há miệng định mở lời trước tiên, nhưng người đàn ông đột nhiên vừa nói vừa xoa đầu cô. Câu mở đầu đó tuy cô nghe chẳng lọt tai nhưng có vẻ như anh ta đang hiểu lầm ý cô.
"Italy, ta biết nàng đang nghĩ về chuyện gì. Nhưng nàng vẫn còn nhỏ lắm. Ta biết, theo luật của đế quốc thì cô dâu bước sang tuổi 15 là có thể hợp phòng được rồi. Nhưng..."
Anh ta nói tới đây thì dừng hẳn, xem ra anh ta đang kiếm một cái cớ thật hợp lý để hợp thức hóa cho chuyện chăn gối.
"Ta muốn đợi cho đến khi nàng hoàn toàn chuẩn bị tinh thần xong. Khi nàng đến tuổi trưởng thành... nàng thấy ổn với yêu cầu này của ta chứ?"
Thục Linh lén nhếch miệng cười.
Quả nhiên là lấy lý do cơ thể này còn nhỏ để thoái thác hợp phòng đêm tân hôn...
Nếu cô là Italy ngây thơ đơn thuần như lúc đầu, chắc có lẽ giờ gật đầu tin sái cổ nhỉ?
Được thôi, mọi thứ cũng đúng ý cô nên chẳng sao cả cứ làm như vậy đi.
Không làm gì và ngủ thôi nào!
Đêm tân hôn yên bình cứ vậy mà qua đi một cách lặng lẽ và không dấu vết...
Bình minh lên.
Thục Linh ngồi bên bàn trang điểm trầm tư suy nghĩ về những điều đã xảy ra...
Không rõ tối qua Edward có nhận ra điều bất thường gì không? Cô thể hiện tâm trạng của một cô gái nhỏ như vậy chắc không để lộ sơ hở gì chứ?
Có lẽ chuyện này phải quan sát thêm mới được...
Một người hầu chu đáo hỏi khi giúp Thục Linh thay trang phục: "Tiểu phu nhân, người ngủ có ngon không ạ?"
Cô lịch sự đáp lại. "Ừm ta ổn!"
Rồi cô quay sang nhìn những người hầu gái khác giúp cô thu xếp lại căn phòng.
Bàn tay nhanh thoăn thoắt, cử chỉ gọn gàng và hợp lệ... Người sống trong dinh thự này hành động quy củ thật!
Nhưng mà Edward Wellesley... kẻ thừa kế một gia tộc xem kỷ luật và tiết chế như đức hạnh ấy, sao lại chọn một tiểu thư đến từ vùng biên như Italy Percy nhỉ? Điều này cứ làm Thục Linh suy nghĩ mãi.
Yên vị trên bàn ăn được chuẩn bị sẵn, cô nhìn qua một lượt.
Những món ăn chất lượng tốt lẫn phong phú nhưng không quá nhiều, hành lang cùng cửa sổ lâu đời lúc nào cũng được người làm lau chùi sạch sẽ.
Đúng là một nơi vô cùng nghiêm khắc và hoàn hảo! Nhưng cũng khiến một người từng sống trong thời đại tự do như Thục Linh thấy nghẹt thở.
Sau bữa sáng cũng không có hoạt động quá đặc biệt, cô dự định ra khu vườn ở sau dinh thự thăm thú một lát.
Trên đường rẽ sang lối mòn ra vườn, mấy lời người nhà Percy nhắc nhở Italy bỗng vang lên trong đầu cô.
"Con đừng gây ra phiền phức đến gia đình họ và hãy sống với tấm lòng biết ơn nhé. Con phải nhận tình yêu của tiểu công tước và sống thật tốt đấy!"
Đang đi trên đường, bỗng nhiên tà váy của cô vô tình vướng vào một cái bình bông trang trí cạnh khung cửa sổ sát đất. Không có gì đáng ngạc nhiên khi bình bông đó vỡ tan ngay trước mắt Thục Linh, nhưng thứ này có vẻ khá đắt... cô nên làm gì bây giờ đây? Họ sẽ trách phạt cô mất!
Đúng lúc Thục Linh hoang mang không biết phải làm sao, một bàn tay to lớn và ấm áp cầm lấy tay cô, nâng cô đứng dậy và hỏi dồn dập:
"Italy! Nàng có sao không? Nàng có bị thương ở chỗ nào không?"
Đôi môi run rẩy không nói lên lời... Tại sao người nắm lấy tay cô là con người đáng kinh tởm này mà không phải là một ai khác chứ?
Thục Linh không hiểu tại sao Italy gặp trúng kẻ đáng khinh này nữa!
Nhưng Edward không hề biết nội tâm vợ mình đang nghĩ gì, hắn cứ đinh ninh cơ thể run rẩy ấy là đang sợ hãi vì làm vỡ một món đồ quý nên ra sức an ủi.
"Nàng nhờ đám người hầu dọn dẹp là được mà. Lỡ không may nàng bị thương thì ta biết phải làm sao đây?"
Thật là giả tạo! Thục Linh muốn hét vào mặt anh ta rằng, hãy thôi ngay cái trò mèo này đi! Nhưng lý trí nhắc nhở cô không nên hành động khinh suất, vì phải đến tận ba năm sau Edward thực hiện cái trò đồi bại đó. Nếu bây giờ cô tỏ thái độ có phải là quá vội vã rồi không?
Cắn môi đến bật máu, Thục Linh ngẩng đầu lên mà sợ sệt nói:
"Em xin lỗi! Em... em làm vỡ bình hoa rồi. Nó có vẻ là một món đồ đắt tiền, em phải làm sao bây giờ?"
"Không sao cả! Nàng không cần lo lắng lắm đâu! So với cái bình hoa này thì việc nàng không bị thương quan trọng hơn nhiều!"
Rồi Edward vỗ tay gọi người hầu tới.
"Này! Ai đó lại đây dọn dẹp giúp ta đi!"
Đứng ở sau lưng Edward, Thục Linh cau mày.
Chỉ là mấy người phụ việc trong nhà, hắn có cần diễn nhập tâm đến thế không?
Updated 27 Episodes
Comments