Vô tình cứu được nam thần

Thoáng chốc đã hơn 1 tháng Lam Nhược Phi ở đây, nơi đây được gọi là làng Dao thu nhập chủ yếu của người dân là trồng cây hoa hướng dương và sản xuất ra sản phẩm từ loại cây này.

Hôm nay, trên đường cô đi chợ mua thực phẩm về thì thấy một nhóm người vây quanh đông đảo bên một người đàn ông ngồi trên xe lăn, dù không thể di chuyển nhưng qua quan sát cô thấy người đàn ông đó đẹp như một bức tranh, mũi cao như một bức tường dựng đứng vậy, thân hình to lớn chỉ tiếc là anh không thể đi lại được

"Nè, các người đang làm gì vậy hả?"

Lam Nhược Phi tức giận khi nhìn những thanh niên khỏe mạnh lại đi ức hiếp một người bị tàn tật, Trình Tuấn Hy cố nhìn về phía cô vì sau khi bị tai nạn không chỉ chân anh không đi lại được, tay anh vẫn hoạt động nhưng không thể cầm hoặc khuâng vác đồ nặng, mắt anh thì yếu nhìn xa rất mờ nhìn gần thì đỡ hơn một chút

"Em gái xinh đẹp, bọn anh có làm gì hắn đâu, chỉ muốn chút tiền để...."

Vừa nói hắn vừa gãi gãi cổ trông vô cùng dị, nhưng hành động đó cũng đủ để cô biết rằng đám thanh niên này bị nghiện vì thuốc mà hóa liều

"Dù là lí do gì đi chăng nữa, các anh cũng không có quyền làm như vậy, các anh mà không đi tôi sẽ báo cảnh sát đó"

Gã cầm đầu cười phá lên, cười đến điên dại

"Tụi bây nghe nó nói gì không? Nó bảo sẽ báo cảnh sát đấy, cười chết ông đây rồi hahaha"

Một gã khác từ từ tiến lại chỗ cô, cô vô thức lùi lại phía sau

"Em gái không biết sao, ở đây làm gì có công lý chứ, hay là...em theo bọn anh để bọn anh thỏa mãn được không?"

Cô không nghĩ mọi chuyện sẽ thành ra như này, cô sợ hãi vừa lùi vừa hét lên

"Cút đi, tránh xa tôi ra, CÓ AI KHÔNG CỨU VỚI!!!"

"Em gái không làm mỹ nhân cứu người hùng nữa sao haha"

Nghe bọn người đó nói cô sực nhớ ra người đàn ông mà cô tính cứu

"Các người muốn tiền sao?"

"Từ nãy giờ bọn tao nói rất nhiều rồi đấy, mày điếc à thằng khốn!!"

"Đây, trong balo có tiền đấy, chỉ cần để cô gái kia yên là được"

Đám nghiện ngập vội chạy lại mở balo ra, quả thực có rất nhiều tiền

"Đưa từ đầu không phải tốt hơn sao, đi thôi tụi bây"

"Đại ca, nhưng con nhỏ đó ngon quá, bỏ đi thì tiếc quá..."

"Tiếc thật, này tên tàn phế xin lỗi nha, tiền tụi tao lấy nhưng nhỏ đó tụi tao không kiềm chế nổi"

Nói xong đám người đó lao về phía Lam Nhược Phi vác cô lên, cô vùng vẫy la hét đến khản giọng

"Cứu với, cứu với!!!"

Trình Tuấn Hy vung cây gậy dò đường của mình ra đánh mạnh vào chân của kẻ đang vác cô khiến hắn khụy xuống đất, Lam Nhược Phi cũng theo đó mà ngã xuống

"Chạy đi!!! Đừng lo cho tôi"

Cô do dự nhìn anh chần chừ mãi, anh lớn giọng

"Đi, mau lên!!"

Cô vừa khóc vừa chạy đi nhanh nhất có thể, không được cô phải tìm người giúp anh nếu không anh sẽ chết mất.

"Tên khốn này cũng khá đây, bị phế như này vẫn hạ được đàn em của tao"

Trình Tuấn Hy không nói nhiều tiếp xoay lấy cây gậy, mắt nhìn những cái bóng di chuyển dù là mờ ảo nhưng anh rất nhạy bén, vung gậy thẳng vào ngực của một tên khiến hắn nằm xuống la đau đớn, vì là vác sĩ nên anh biết rất rõ những vị trí hiểm trên cơ thể người nên vung đòn phát nào là trúng ngay chỗ đó.

Tên đại ca đang tính đánh lén anh từ phía sau, thì đột nhiên dân làng cầm cuốc, xẻng, gậy gộc thi nhau chạy đến. Bọn nghiện kia thấy không ổn, liền lập tức hét lớn

"Chạy thôi, mau chạy thôi!!"

Lam Nhược Phi chạy nhanh về phía anh, lo lắng hỏi han

"Anh không sao chứ? Xin lỗi, tôi không giúp được gì mà còn liên lụy anh thêm"

Khoảng cách mặt cô rất sát với mặt anh, vì quá gần nên anh đều thấy rất rõ từng đường nét trên mặt cô, khiến anh đỏ mặt quay sang hướng khác

"Không sao, cô cũng có lòng giúp rồi!"

Lam Nhược Phi mỉm cười ngọt ngào

"Nhà anh ở đâu tôi giúp anh đẩy xe cho"

"Cuối hẻm có căn nhà khá lớn, đó là nhà tôi"

"Hả? Khá lớn á? Siêu lớn luôn á chứ khá lớn gì anh đùa tôi à?"

Biểu cảm kinh ngạc của cô vô cùng đáng yêu làm cho Trình Tuấn Hy vô thức nhoẻn miệng cười, trên đường đi cô giới thiệu về mình tiện thể cũng hỏi về anh vì cô với anh từ nay cũng có thể coi là hàng xóm với nhau

"Anh tên là gì?"

"Tôi tên Trình Tuấn Hy 32 tuổi, hiện đang là một kẻ lang thang"

Cô bật cười vì cô chỉ hỏi tên thôi nhưng anh lại nói một tràng dài như đang phỏng vấn xin việc vậy

"Còn cô?"

"Tôi tên là Lam Nhược Phi, có thể gọi tôi là Tiểu Phi cũng được, tôi 28 tuổi"

"Cô là người ở đây sao?"

"Không....tôi cũng bị thất nghiệp muốn đến đây để thư giãn và trải nghiệm bản thân thôi"

"Tôi sống sát với nhà của anh đó, ngay bên cạnh luôn"

"Ồ, trùng hợp nhỉ?"

Cả hai trò chuyện suốt cuối cùng tới nhà lúc nào không hay

"Anh tự vào được không?"

"Tôi tự làm được, cảm ơn cô đã giúp tôi đẩy xe"

"Không sao, tôi về đây. À mà lát tôi có hầm canh, tôi mang cho anh một bát nhé xem như quà lần đầu gặp mặt"

Anh im lặng một lúc rồi khẽ gật đầu

"Được cảm ơn cô"

Nói rồi anh cũng lăn xe đi vào nhà, trong lòng một cảm xúc lạ đang trực trào trong lòng của anh, trái tim khô cằn bao lâu liệu Lam Nhược Phi có thể giúp nó tràn đầy nồng nhiệt trở lại hay không?

Hot

Comments

ᥫ᭡ღɞạċһԀươṅɢᥫ᭡@1131995

ᥫ᭡ღɞạċһԀươṅɢᥫ᭡@1131995

hay quá tác giả hóng

2026-04-05

1

Hữu Đạt Nguyễn

Hữu Đạt Nguyễn

đỉnh chốp tác giả ơiii muốn đọc tiếp

2026-04-29

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play